Bài viết tham dự cuộc thi tác phẩm báo chí về đề tài "Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh" giai đoạn 2022-2025

Vẹn nguyên tình yêu biển đảo

Trong hải trình ra Trường Sa cuối tháng 5 vừa qua, tôi may mắn được đồng hành cùng đoàn cựu chiến binh Hải quân Trường Sa của tỉnh Quảng Bình với 5 thành viên: Trần Văn Lịch, Phạm Minh Cảnh, Nguyễn Thanh Việt, Hồ Quý Hữu, Trần Văn Tư. Ông Trần Văn Lịch được phân công là trưởng đoàn.
Cựu chiến binh Trần Văn Lịch (bên phải) động viên bộ đội đang làm nhiệm vụ trên quần đảo Trường Sa.
Cựu chiến binh Trần Văn Lịch (bên phải) động viên bộ đội đang làm nhiệm vụ trên quần đảo Trường Sa.

1/Những ngày lênh đênh trên biển, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt đăm chiêu lúc nào cũng dõi về hướng biển của cựu chiến binh Trần Văn Lịch đã thu hút sự chú ý của tôi. Trong khi hầu hết các thành viên đoàn công tác xúm tụm với nhau trò chuyện rôm rả thì cựu chiến binh Trần Văn Lịch luôn ngồi trầm tư ở boong tàu, đôi mắt ưu tư nhìn xa xăm theo những con sóng lao xao đuổi nhau trên mặt biển xanh vời vợi.

Sinh năm 1960 tại xã Hải Phú, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, tháng 10/1984 sau khi tốt nghiệp Học viện Hải quân, ông Trần Văn Lịch chính thức nhận nhiệm vụ tại Hải đội 413 thuộc Vùng 4 Hải quân với chức danh Chính trị viên, Bí thư Chi bộ của tàu HQ616. Khi đó tàu HQ616 có nhiệm vụ vận tải phục vụ quần đảo Trường Sa. Bồi hồi nhớ lại những ngày tháng ấy, cựu chiến binh Trần Văn Lịch kể cho tôi nghe về những chuyến đi biển ròng rã hơn hai tháng trời, trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, khó khăn, sóng to, gió lớn, khí hậu khắc nghiệt. Có những thời điểm anh em trên tàu đều say sóng, bỏ bữa, ngay cả thuyền trưởng cũng vừa đứng lái tàu với chiếc “xô nôn” đặt bên cạnh, vừa cố gắng tỉnh táo để điều khiển tàu đi đúng lộ trình. Có những hôm thời tiết xấu, tàu không ra được đảo đành phải quay về. Trong một chuyến đi biển năm 1984, tàu HQ616 bị hỏng máy, mất phương hướng, phải thả trôi hai ngày, hai đêm trên biển. Sau đó nhờ liên lạc điện tín qua morse anh em đã được một tàu của Liên Xô (trước kia) đưa về. Dù ngày ngày phải đối mặt vô vàn khó khăn, hiểm nguy nhưng ông Lịch và các đồng đội của mình không một ai nản chí, xuống tinh thần.

2/Ông Lịch tâm sự, từ năm 1995 trở về trước, tàu vận tải ra Trường Sa trang bị hết sức thô sơ, không có thiết bị hỗ trợ nên anh em chủ yếu đi biển bằng kinh nghiệm của ngư dân. Vậy nhưng cứ có lệnh là cả đội lên đường, trừ phi gió cấp 8-9 mới dừng, và các chuyến công tác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Mỗi chuyến chuyển quân ra đảo, anh em đội tàu còn nằm sàn để nhường giường cho bộ đội ta vốn chưa quen lênh đênh dài ngày trên biển. Ông bảo, đó mới chỉ là những thử thách ban đầu đối với những người lính Trường Sa. Bởi lẽ điều kiện sinh hoạt ở Trường Sa thời điểm này vô cùng khó khăn. Chỉ riêng câu chuyện nước ngọt đã phần nào cho thấy rõ điều đó. Nước cho đảo được chuyển từ đất liền ra và một phần từ nước mưa bộ đội ta hứng được tại chỗ. Tuy nhiên, do chưa xây được bể chứa đủ lớn nên bộ đội ta phải dùng hết sức dè sẻn. Mỗi người một ngày chỉ được 3-4 lít nước nên lính tráng đành phải tắm bằng nước biển và lau qua người bằng nước ngọt. Cả việc rửa rau, vo gạo cũng đều sử dụng nước biển.

Không chỉ thiếu thốn nước ngọt, rau xanh, cùng các nhu yếu phẩm khác, bộ đội ta đóng quân ở Trường Sa còn vô cùng thiếu thốn về đời sống tinh thần. Thông tin từ đất liền ra đảo có khi phải mất 3-4 tháng. Chính vì vậy, điều anh em ngóng chờ nhiều nhất là những lá thư từ quê nhà. Hằng năm, mỗi khi có đoàn văn công ra đảo, anh em háo hức đón chờ đến mất ăn, mất ngủ.

3/Trong những kỷ niệm không thể nào quên về những năm tháng quân ngũ, cựu chiến binh Trần Văn Lịch nhớ nhất là sự kiện tối ngày 11/3/1988. Khi đó trước chuyến công tác ra đảo, tàu HQ604 thuộc Lữ đoàn 125 tổ chức bữa cơm thân mật, mời chỉ huy tàu và các đơn vị bạn đến cùng giao lưu. Ông Trần Văn Lịch đại diện tàu HQ616 cũng tham dự và ngồi cùng Đại úy Vũ Huy Trừ, thuyền trưởng tàu HQ604. Vui hơn nữa là ông được gặp Thượng úy Vũ Văn Thắng, Chính trị viên, Bí thư Chi bộ tàu HQ604 từng là bạn học của ông ở lớp 3CV1 thuộc Học viện Hải quân.

Ông Lịch rưng rưng kể lại: “Sau bữa ăn, Thắng kéo tôi lên phòng mình chơi. Đến khuya, tự nhiên Thắng nói với tôi: “Hôm nay mày ở lại ngủ với tao. Tao có cảm giác lần này tao đi về không gặp chúng mày nữa”. Thấy Thắng nói gở, tôi vội gạt đi “Nếu tớ vào phép sớm thì đã đi tàu HQ614 ra cụm đảo phía Nam trước bạn”. Ngày 14/3, tôi đang ở Bộ Tư lệnh tiền phương Vùng 4 Hải quân thì nhận được tin dữ về Gạc Ma, lòng tôi như có lửa đốt. Tôi linh cảm bạn tôi đã hy sinh. Đau đớn thay, điều đó đã thành sự thật…”.

Trong sự kiện Gạc Ma tháng 3/1988, thuyền trưởng Đại úy Vũ Huy Trừ, Thượng úy Vũ Văn Thắng cùng một số thủy thủ trên tàu HQ604 đã hy sinh anh dũng. Buổi tối 11/3 cũng là lần cuối cùng ông Lịch được ngồi với họ. Nhớ lại sự kiện bi thương này, người cựu chiến binh ngồi lặng đi trong chốc lát. Khuôn mặt sạm đen nắng gió trĩu nặng tâm tư.

4/Năm 1988, do phân công của cấp trên, ông Trần Văn Lịch không theo tàu ra Trường Sa nữa mà nhận nhiệm vụ làm trợ lý thanh niên Hải đội 413. Hai năm sau ông chính thức ra quân. Khác với những đồng đội của mình là Phạm Minh Cảnh, Hồ Quý Hữu, Trần Văn Tư tiếp tục quay trở về với nghề nông sau khi xuất ngũ, hay Nguyễn Thanh Việt đi xuất khẩu lao động ở Đông Đức (cũ), ông Trần Văn Lịch vẫn không thể quên được biển. Với kinh nghiệm đi biển dạn dày và mong muốn tiếp tục cống hiến cho xã hội, sau khi ra quân, ông đã tham gia lớp bồi dưỡng, cập nhật kiến thức một năm tại Trường đại học Hàng hải tại Hải Phòng, sau đó trở thành sĩ quan trên tàu viễn dương. Đến năm 2014, ông Lịch nghỉ hưu, về sống cùng gia đình tại quê nhà.

5/Những năm tháng có ý nghĩa nhất đối với ông chính là thời gian sống đời quân ngũ, gắn bó với Trường Sa. Tham gia đoàn công tác ra thăm cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên quần đảo Trường Sa, ông Lịch vô cùng xúc động bởi gần 30 năm, giờ đây ông mới có dịp trở về thăm lại “chiến trường xưa”. Ông lặng người đi khi đứng trước cột mốc chủ quyền đứng hiên ngang giữa đảo. Ký ức một thuở bỗng ùa về như sóng biển. Gương mặt, tiếng nói, nụ cười những người đồng đội cũ lần lượt hiện lên trong trí nhớ. Trái tim ông như sống lại tuổi thanh xuân, đập cùng nhịp đập với biển. Cùng tâm trạng với ông, cựu chiến binh Trần Văn Tư cũng mải mốt tìm lại những công sự ông đã từng tham gia xây dựng ngày trước.

Chứng kiến sự đổi thay của mảnh đất nơi đầu sóng ngọn gió, ngắm nhìn những ngôi nhà vững chãi trước bão táp phong ba, những vườn rau xanh mướt mát bất chấp gió muối và cát mặn, nghe tiếng trẻ thơ hồn nhiên nô đùa trên đảo…, ông Lịch và các đồng đội của mình vui mừng khôn xiết. Sự sống đã sinh sôi trên mảnh đất nhọc nhằn, gian khó. Hằng năm, những chuyến tàu vượt sóng gió ra với Trường Sa, thu hẹp khoảng cách giữa đất liền ra với đảo, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người lính làm nhiệm vụ ở nơi đây.

Ông Lịch cho biết, mình cùng các đồng đội của mình tuy đều đã nghỉ hưu, sức khỏe có phần giảm sút những vẫn tích cực tham gia các hoạt động trong Câu lạc bộ Cựu chiến binh Hải quân Trường Sa của tỉnh Quảng Bình với nhiều việc làm ý nghĩa như thăm hỏi tri ân các gia đình liệt sĩ Trường Sa; tặng quà mẹ liệt sĩ, gia đình có hoàn cảnh khó khăn; xây nhà tình nghĩa… Các thành viên Câu lạc bộ cũng tích cực tham gia các buổi sinh hoạt, ôn cố tri tân, động viên, sẻ chia với nhau những khó khăn trong cuộc sống, để luôn xứng đáng là “Bộ đội Cụ Hồ”, xứng đáng với sự hy sinh của những người đồng đội đã nằm lại nơi biển khơi để bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Ở tuổi ngoài 60, điều mong muốn của cựu chiến binh Trần Văn Lịch hiện nay là Đảng, Nhà nước và các cơ quan chức năng tiếp tục đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục về chủ quyền biển đảo đến thế hệ trẻ, khơi dậy lòng tự hào dân tộc, truyền thống yêu nước, biết trân quý những giá trị mà cha ông và lớp lớp người đi trước để lại và sẵn sàng xả thân, cống hiến cho đất nước.

“Cả nước vì Trường Sa, Trường Sa vì Tổ quốc” - tiếng hô vang vọng trong đêm đoàn công tác chia tay cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên quần đảo Trường Sa khiến người lính già Trần Văn Lịch rưng rưng nước mắt. Tôi cảm nhận trong ông luôn thường trực tình yêu mãnh liệt với biển đảo và niềm tự hào của một người lính đã từng đóng góp một phần công sức nhỏ bé cho Trường Sa, cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Có thể bạn quan tâm

Ngoài giờ học, Ly tranh thủ làm thêm tại quán cà-phê để kiếm thêm thu nhập. Ảnh: TẤN LỰC

Cánh cửa đại học mở ra từ nghị lực

Mất cha từ khi còn nhỏ, mẹ bỏ đi, Nguyễn Thị Cẩm Ly (18 tuổi), ở xã Phú Túc, tỉnh Gia Lai, lớn lên bên bà nội gần 80 tuổi. Không có điều kiện như nhiều bạn bè cùng trang lứa, Ly sớm tự lập, vừa học vừa làm để tự lo cho mình.

Cựu chiến binh Trương Văn Cảnh, phường Hương Trà (bên trái), nhận bàn giao mái ấm nghĩa tình từ đồng đội.

Nối dài nghĩa tình đồng đội

Từ những mái ấm đến phương tiện sinh kế, học bổng cho con cái của đồng đội, kết nối nguồn vốn tín dụng ưu đãi giúp cựu chiến binh phát triển kinh tế..., những "món quà" này đang kể câu chuyện về các cấp Hội Cựu chiến binh TP Đà Nẵng đoàn kết, nghĩa tình trong thời bình, đồng hành giúp đồng đội vượt khó, vươn lên trong cuộc sống.

Nguy cơ mất những không gian làng giàu giá trị

Suy ngẫm này xuất hiện khi chúng tôi đi qua nhiều làng quê hoặc vẫn là “làng nguyên” ở nông thôn hoặc đã “phường hóa” những năm qua nhưng trong tâm thức, tình cảm người dân sở tại vẫn coi đó là làng. Thí dụ như làng cốm Vòng, làng hoa Tây Tựu… trong phố Hà Nội. Với cả hai “kiểu” địa bàn cơ sở này, tình trạng thu hẹp, suy giảm và nguy cơ mất mát các không gian giàu giá trị về nhiều mặt đã hiện hữu.

Một góc chợ Châu Đốc (An Giang) nổi tiếng với các món ăn đặc sản miền tây.

Kể chuyện Việt Nam qua ẩm thực

Tháng 8 vừa qua, Việt Nam đứng đầu danh sách những điểm đến ẩm thực hàng đầu thế giới năm 2026 do độc giả NZ Herald Travel bình chọn. Niềm vui từ những danh hiệu quốc tế gợi mở vấn đề làm thế nào để những món ngon cùng câu chuyện văn hóa phía sau thật sự trở thành sức hút với du khách quốc tế.

Gia Lai hướng tới mục tiêu trở thành trung tâm chế biến nông sản hiện đại.

Đưa nông sản đại ngàn vươn tầm thế giới

Nông nghiệp Gia Lai đang đứng trước thời cơ vàng để chuyển mình. Không còn quẩn quanh với tư duy “bán thô, ăn xổi”, nhiều doanh nghiệp đã đẩy mạnh liên kết chuỗi giá trị và thúc đẩy kinh tế tuần hoàn.

Lê Minh Vũ (bên phải) tham gia công tác trọng tài Giải Yoga tỉnh Khánh Hòa 2026.

Vượt giới hạn cùng Yoga

Với kiện tướng Yoga cấp quốc gia Lê Minh Vũ (26 tuổi, trú phường Phú Xuân, thành phố Huế), Yoga là hành trình lắng nghe, thấu hiểu từng đổi thay của bản thân. Phía sau những kết quả anh Vũ đạt được là sự kiên trì trong luyện tập, sẵn sàng chinh phục từng cấp độ mới. Các tư thế Yoga uyển chuyển, mềm mại tạo cho Vũ một hướng đi khác biệt, chứa đựng sự đam mê đầy nghiêm túc.

Không khí trên đảo trong lành, được ví như thiên đường nghỉ dưỡng.

Miền bí ẩn giữa biển xanh

Tạp chí Travel & Leisure vừa xếp Côn Đảo ở vị trí đầu tiên trong danh sách 30 hòn đảo bí ẩn nhất thế giới dành cho những du khách muốn tìm đến một nơi vắng vẻ, tách khỏi nhịp sống ồn ào. Vẻ đẹp bí ẩn của đảo đặc khu thuộc Thành phố Hồ Chí Minh từng được biết đến như một “địa ngục trần gian”.

Việc sáp nhập các trường đặt mục tiêu lấy học sinh làm trung tâm. Ảnh: THẾ PHONG

Sau sáp nhập, trường học phải tốt hơn

Năm học 2026-2027 mở ra với một thay đổi lớn trong mạng lưới trường học: Các địa phương đồng loạt tổ chức lại cơ sở giáo dục công lập theo mô hình mới. Từ những trường nhỏ, phân tán hình thành các trường quy mô lớn, có phân hiệu, điểm trường, đặt ra yêu cầu sử dụng hiệu quả hơn nguồn lực và nâng cao chất lượng dạy học.

Đón đọc Thời Nay số 1737, phát hành thứ hai, ngày 7/9

Đón đọc Thời Nay số 1737, phát hành thứ hai, ngày 7/9

Cùng với đà tăng trưởng của thị trường xe điện, hạ tầng trạm sạc tại Việt Nam bước vào giai đoạn phát triển sôi động với sự tham gia của nhiều doanh nghiệp. Xu hướng này phản ánh quá trình chuyển dịch sang giao thông xanh đang được thúc đẩy đồng thời từ chính sách và thị trường. Cuộc đua phủ sóng hạ tầng trạm sạc xe điện trên Trang nhất.

Các đại biểu trao đổi tại Hội thảo quốc tế về thúc đẩy giáo dục và y tế hòa nhập tại Hà Nội.

Người khuyết tật cần ở vị trí trung tâm

Bảo đảm quyền của người khuyết tật đang đặt ra yêu cầu chuyển từ những cam kết chính sách sang các hệ thống giáo dục, y tế và dịch vụ xã hội thật sự hòa nhập. Từ kinh nghiệm của Chương trình chung của Liên hợp quốc, nhiều mô hình cho thấy việc tháo gỡ các rào cản trong tiếp cận dịch vụ chính là điều kiện để người khuyết tật tham gia bình đẳng và đầy đủ hơn vào đời sống xã hội.

Lực lượng chức năng kịp thời phát hiện và dập tắt các đám cháy có nguy cơ lan rộng tại phường An Cựu.

Căng mình chống cháy rừng ở Huế

Những ngày qua, nắng nóng gay gắt, gió Tây Nam thổi mạnh khiến thảm thực bì khô nhanh, tại TP Huế đã liên tiếp xuất hiện nhiều điểm cháy. Trước “giặc lửa”, lực lượng kiểm lâm, chính quyền địa phương và chủ rừng căng mình bám địa bàn, chủ động phòng ngừa, ngăn chặn bùng phát cháy lớn.

Hai nhà thiết kế Vũ Ngọc Tú và Đinh Trường Tùng diện trang phục VUNGOC&SON. Ảnh: NVCC

Thiết kế thời trang kể chuyện quê hương

11 năm qua, bộ đôi nhà thiết kế thời trang Vũ Ngọc Tú (Quảng Bình cũ, nay là Quảng Trị) và Đinh Trường Tùng (TP Huế), đồng sáng lập thương hiệu VUNGOC&SON luôn chọn văn hóa truyền thống làm nền tảng cho các thiết kế của mình. Với họ, việc tôn vinh di sản thông qua lĩnh vực thời trang cũng là cách quảng bá vẻ đẹp quê hương ra thế giới. Thời Nay đã có cuộc trò chuyện với hai anh về cách tạo nên phong cách thời trang vừa hiện đại, vừa có chiều sâu văn hóa.

Tổng Bí thư Tô Lâm dự Lễ khánh thành Trường Phổ thông nội trú liên cấp Tiểu học và THCS Si Pa Phìn (tỉnh Điện Biên) ngày 31/1/2026. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Mở cánh cửa tương lai cho học sinh vùng biên (kỳ 1)

Ngày 5/9, tiếng trống khai giảng năm học 2026-2027 vang lên cùng một dấu mốc đặc biệt: 108 trường phổ thông nội trú liên cấp tại các xã biên giới dự kiến đồng loạt được khánh thành, bàn giao, đưa vào sử dụng. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kỳ vọng những ngôi trường ấy sẽ trở thành những “cột mốc mềm” về giáo dục vùng biên. Đằng sau những công trình mới là một chủ trương lớn nhằm tạo công bằng trong cơ hội giáo dục, thu hẹp khoảng cách vùng miền và đầu tư cho nguồn nhân lực của vùng biên trong tương lai.

Khu đô thị Căn cứ quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa). Ảnh: QĐND

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Bán đảo Cam Ranh nắng gió có một khu đô thị đặc biệt mang tên Khu đô thị Căn cứ quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa). Sau những ô cửa bình yên nơi đây là mái ấm của các gia đình quân nhân, trong đó có những người vợ đang ngày ngày thay chồng chăm lo tổ ấm, khi các anh làm nhiệm vụ nơi đầu sóng Trường Sa.

Hoạt động khám sức khỏe định kỳ cho học sinh trước năm học mới 2026-2027.

Tấm thẻ nhỏ, điểm tựa lớn

Năm học 2026-2027 đang đến gần, cùng với những khoản chi đầu năm, bảo hiểm y tế (BHYT) là một trong những chính sách an sinh mà mỗi gia đình có con đang đi học cần chủ động chuẩn bị. Một tấm thẻ có thể cả năm không sử dụng, nhưng khi ốm đau, tai nạn hay mắc bệnh phải điều trị dài ngày, đó có thể là điểm tựa giúp gia đình giảm đi khoản chi phí y tế rất lớn.

Đón đọc Thời Nay số 1736, phát hành thứ năm, ngày 3/9

Đón đọc Thời Nay số 1736, phát hành thứ năm, ngày 3/9

Trang nhất đăng tải Kỳ 1: Rút ngắn những con đường đến trường trong bài Mở cánh cửa tương lai cho học sinh vùng biên. Ngày 5/9, tiếng trống khai giảng năm học 2026-2027 vang lên cùng một dấu mốc đặc biệt: 108 trường phổ thông nội trú liên cấp tại các xã biên giới dự kiến đồng loạt được khánh thành, bàn giao, đưa vào sử dụng. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kỳ vọng những ngôi trường ấy sẽ trở thành những “cột mốc mềm” về giáo dục vùng biên. Đằng sau những công trình mới là một chủ trương lớn nhằm tạo công bằng trong cơ hội giáo dục, thu hẹp khoảng cách vùng miền và đầu tư cho nguồn nhân lực của vùng biên trong tương lai.

Bàn ghế sao không “lớn” cùng học sinh?

Nhiều phụ huynh vừa đi họp cho con năm nay lên lớp trên, được biết tin: Năm học này, dù trường đã sáp nhập, các con vẫn được học tại phòng học cũ. Phòng học này với các vật dụng từ điều hòa, bàn ghế, tivi… đã gắn bó với nhiều em từ hồi lớp 1. Tin vui như cô giáo nói, nhưng ngẫm lại thấy hơi băn khoăn: Bốn năm trôi qua, bàn ghế cũ đi, có cái sứt góc, có cái phải gia cố, nhưng kích thước vẫn vậy, trong khi những đứa trẻ ngồi trên đó đang ở “tuổi ăn tuổi lớn”.