Tiếng gà tinh sương

Ở cái tuổi sắp về hưu bỗng dưng tính nết suy nghĩ của Nhuận thay đổi khác thường. Chẳng biết khi nào, anh trở nên bảo thủ đến mức ích kỷ, độc đoán tới mức bản thân cũng không chấp nhận được, nhưng ở khía cạnh nào đó anh lại coi trọng tình cảm hơn cả mọi tính toán logic và lý lẽ thông thường. Hay như ngọn nến sắp tắt, con người ta phải sáng lên một lần với giấc mơ bừng sáng, thức tỉnh?
Minh họa | NGUYỄN THỊ HIỀN
Minh họa | NGUYỄN THỊ HIỀN

Mới rồi đám bạn học cũ và người trong cơ quan cùng hỏi: “Về hưu, Nhuận sống ở đâu? Thành phố hay về quê?”.

Một câu hỏi bâng quơ bình thường thế mà anh nổi giận: “Ơ! Về đâu là việc của tôi chứ!”. “Hay nhỉ! Ở đâu chẳng được! Các ông quan tâm làm gì!”. “Đừng hỏi tôi chuyện này nhé, tôi không thích trả lời!”.

Đám bạn ở quê rất chán, họ lắc đầu bảo: “Ông về quê thì nói một tiếng là về quê, chúng tôi khỏi bán đất đai theo con vào thành phố. Về già bạn bè cùng vui thú ruộng vườn với nhau. Chết thì chôn chung một bìa rừng. Ông cứ nói một câu về hay không về cho vuông vắn, anh em còn biết!”.

Tai Nhuận thì vẫn còn vang những lời của các đồng nghiệp trong thành phố: “Về quê lấy đâu ra bệnh viện tốt? Lấy đâu ra công viên tập thể dục miễn phí? Rồi mỗi lần muốn ra thăm con, chăm cháu vất vả khủng khiếp lắm. Cách tốt nhất là nghỉ hưu ngay tại thành phố. Ai còn đất ở quê thì bán hết đi, khỏi còn đường về mà tơ tưởng hão huyền”.

Tuổi thơ chẳng bao giờ phai nhạt, càng lớn khôn, càng trưởng thành già đi người ta lại hoài cổ, nhớ về bạn bè thủa tóc để chỏm vô tư quả ổi chia đôi. Đâm ra hờ hững với các bạn bè nơi thành phố trọn đời họp hành, bầu bán, xếp loại theo tỷ lệ tương đối. Nhưng, bạn bè thời xưa cũ còn được mấy người? Một đứa nằm lại rừng sâu khi đi tìm đá quý, một đứa phi xe máy lúc rượu là ngà đâm vào đống đá ven đường ra đi khi trời chập tối, mấy người bạn khác vào thành phố từ lâu.

Nhuận thấy mình bơ vơ hơn lúc nào hết.

Một khi về hưu, anh sẽ vẫn đi qua cổng cơ quan, những cây hoa sữa vẫn nhuộm hương lên mái đầu, nhưng anh sẽ không rẽ vào cái cổng đầy kỷ niệm ấy, nơi tình yêu đầu tiên của anh với công việc và tình yêu đầu tiên của anh với chính tình yêu của mình đã cùng xuất hiện trong cơn mưa hoa sữa trắng trời.

“Bác cần gặp ai? Bác đến đây có việc gì? Bác đã báo trước chưa?” - Những đứa bảo vệ, văn phòng bậc cháu sẽ rất ngoan hiền hỏi anh câu ấy. Nhuận sẽ chẳng biết trả lời sao. Theo thói quen mỗi sáng, anh lại “đi lạc” vào cổng cơ quan đã gắn bó cả đời người.

Anh còn nhớ mãi đám tang người anh đồng nghiệp vài chục năm về trước. Gia đình muốn đưa anh ấy, trên chiếc xe tang, đi qua nhìn cổng cơ quan lần cuối trước khi vào đài hóa thân hoàn vũ. Xe chậm chậm lăn bánh dưới giàn hoa sữa thì vợ anh ấy và hai đứa con òa khóc. Họ nhớ những lần anh ấy đưa cả gia đình lên cơ quan chơi dịp Trung thu, Quốc tế Thiếu nhi.

Anh muốn rời xa cái ký ức và thói quen miên man của đời mình, anh không muốn mỗi lần đi lạc đường thì người nhà sẽ tìm tới cô bán nước chè dưới chân cột điện xem ông nội, ông ngoại có ngồi đó hay không?

Hẳn anh sẽ không thể nào quên được người con gái đã yêu dấu suốt quãng đời thanh xuân, nàng thường gác mái đầu lên vai chàng mặc cho lá sấu rơi như cơn bão. Nàng nói rằng: “Tôi chỉ yêu mình ông, từ cái nhìn đầu tiên”, nhưng rồi sau đó, người đàn ông đứng trong ảnh cưới của nàng lại là một người hoàn toàn xa lạ.

Đã nhiều lần, Nhuận muốn quên đi ký ức không mấy vui vẻ của tuổi thanh xuân bằng cách cố rời xa cái cổng cơ quan cũ kỹ ấy, nhưng rồi cũng chẳng hiểu sao, chàng vẫn ở trong vùng kỷ niệm. Chàng quanh quẩn ngày hai buổi khi vác cặp, khi đeo ba-lô đi bộ bên bờ hồ và vào cơ quan, như một kẻ được lập trình từ trong quá khứ, như con ong chỉ biết hút mật của một đóa hoa và chỉ chết đi khi bụi hoa ấy lụi tàn.

Lần này khác rồi. Chẳng bao lâu nữa, Nhuận sẽ về hưu. Nhuận phải tìm một lối đi mới, sẽ đặt những bàn chân giờ đây chậm chạp và thẫn thờ, trên một nẻo đời khác.

***

Khi mới đặt chân vào thành phố, Nhuận ở trong nhà bác ruột của mình nơi khu phố cũ. Khi ấy, cũng như mọi chàng trai khác, anh thấy đời mình bước sang trang mới thần tiên, cổ tích, đó là được làm việc, sinh sống tại thành phố văn minh, lịch lãm và tiện nghi. Số lượng trâu, bò trong mỗi gia đình không còn quan trọng nữa, mà chủ yếu là bằng cấp và chuyên môn.

Cú sốc đầu tiên của anh, đó là mỗi khi ăn cơm, thì bác anh và bác dâu lại rơi vào cuộc tranh luận kết thúc bằng hờn dỗi.

Bác anh nói: “Tôi về hưu rồi, đã xong cuộc đời cống hiến cho thành phố, tháng sau tôi về quê sống”. Bác dâu, một cô gái thành phố vốn con nhà quý tộc, bảo: “Sao khi cưới em, anh không nói thế đi! Anh không nói là rồi một ngày anh về lại cái làng chó ăn đá gà ăn sỏi đi. Để bây giờ em già yếu, xấu xí, anh bỏ anh về quê, để em lại đây với đàn con!”. Ông bác nổi giận: “Tôi cống hiến đời tôi cho xã hội, cho gia đình 60 năm chưa đủ hay sao?”. Bác dâu cũng vùng vằng: “Vậy em theo anh cả một đời mà anh nỡ bỏ lại em trong thành phố?”.

Các con của bác, vốn sinh ra lớn lên tại thành phố, có người chưa một lần về quê, nên dễ hiểu khi họ đều đứng về phía mẹ. “Bố về quê thì bố đi một mình nhé! Chẳng ai về với bố đâu. Công việc chúng con đang ổn định, về quê thì cạp đất mà ăn sao? Chúng con đâu biết trồng rừng, nuôi cá?”. Rồi cả nhà kết luận: “Ông càng già càng ích kỷ đến dở người”.

Câu chuyện của bác, giờ đây sau nhiều năm, lại trở thành câu chuyện của Nhuận. Thỉnh thoảng anh lại hé lộ cái “âm mưu đen tối” là từ bỏ gia đình và thành phố để về quê, về mảnh đất cũ khi xưa hai hàng xoan đầy hoa. Mọi người không nói gì cả, nhưng nước mắt đều cứ rưng rưng. Có thể, mọi người dùng nước mắt để giữ anh lại thành phố, cũng có thể ai cũng thấy câu chuyện của Nhuận buồn cười ra nước mắt. Đơn giản là tất cả những người đã đi xa quê hương thì chẳng ai trở về nơi ấy. Chỉ là một giấc mơ cuối cùng, rất phi thực tế vào lúc này.

Bác của chàng đã mất. Trước khi qua đời, ông kịp mua cho mình một mảnh đất làm nghĩa trang ngay tại làng. Nhưng các con đều nói: “Chôn bố ở quê, đi ô-tô cả ngày mới về tới thì hàng năm ai sẽ thắp hương?”. Ngay khi bác nhắm mắt, gia đình liền mua một phần đất mộ nơi ngoại thành để chôn cất. Cái miếng đất nghĩa trang bác mua cho mình ở quê thì để không đó, cỏ dại mọc.

Bác dâu nói với chàng: “Tôi lấy bác của anh, chỉ mong được làm dâu ở làng, thành cô thôn nữ, chết thì theo chồng về làng. Nhưng mà bác của anh cả đời làm trong thành phố, con cái chẳng có mảnh đất nào ở quê. Tôi thấy quyết định của các con, xây nghĩa trang gia đình tại thành phố là hợp lý và thực tế”.

Chàng vẫn còn nhớ một lần bác bị ốm, bạn bè ở quê, những cựu chiến binh và các lão nông, đón xe ra thăm. Họ kể chuyện lúc nhỏ đi đánh cá, đi lên rừng hái măng. Rồi những người đàn ông chinh chiến trên bao nhiêu mặt trận và thương tích đầy mình ấy cứ ôm nhau khóc như những đứa trẻ.

***

Sao vừa chợp mắt đã nghe tiếng gà trưa?

Nhuận vội vàng bật dậy thu dọn đồ đạc bàn giao phòng làm việc để nghỉ hưu.

Nhầm. Anh không trong phòng làm việc, nơi cửa sổ hướng qua bên kia sông để nghe được tiếng gà trưa. Nhuận sực nhớ mình đang ở quê. Tối qua về tới quê muộn quá, ăn vội vàng bát cháo do mấy đứa cháu nấu rồi thiếp đi.

Trong giấc mơ, Nhuận thấy mình biến thành lão nông, rắn rỏi và trầm lặng, ngày ngày vác rìu lên rừng, theo con trâu ra cánh đồng. Làm bạn cùng mặt trời và những cơn mưa. Ôi cuộc đời thảnh thơi biết bao khi bạn bè là những con cò trắng muốt và đàn cá tung tăng dưới ao.

Chợt nghe tiếng gà gáy. Phải dậy thôi, làm thủ tục bàn giao công việc, nghỉ hưu về quê thôi. Ấy thế mà bước ra khỏi giấc mơ, Nhuận đã thấy mình nằm trên chiếc giường tre bên cánh rừng dẻ. “Về quê thật rồi! Đây là sự thật!”.

Những tiếng gà trong trẻo, thánh thót. Một con gà, hai con gà, ba con gà, một đàn gà rừng.

Chúng vẫn giữ thói quen sáng sớm ra nơi bìa rừng, ngắm nhìn người đi làm sớm, cùng nhau cất lên tiếng gáy lanh lảnh. Có thể chúng muốn trêu chọc đám gà nhà nuôi nhốt trong lồng với tiếng gáy ngái ngủ, đục ngầu.

Sự khác biệt giữa gà rừng và gà nhà không nhiều lắm đâu, ngoại trừ đám gà rừng rất hung hăng và dáng vẻ của chúng thanh thoát gọn gàng. Chúng dễ bị mắc bẫy xuất phát từ cái tội thích đấu đá giành lãnh địa.

Gà nhà chẳng có lãnh địa gì ngoài cái chuồng bé xíu. Chúng được ăn uống no đủ với chức năng sinh sản và cung cấp trứng, thịt. Mở cửa chuồng, chúng tranh nhau lao vào. Con người với chúng không phải là thù nghịch mà là ân nhân.

Bực bội đàn gà rừng gáy sớm, đám gà nhà cũng lên tiếng một chặp, rồi lại đứng sau song sắt mà nhìn ra ngoài đợi bữa sáng như mọi khi.

“Ông bạn đi đâu sớm thế?”. Tiếng người hàng xóm chào Nhuận.

“Tôi định lên xử mấy con gà rừng. Đang ngủ ngon nó lại đánh thức mình”.

Đào đang nấu nướng pha chè xanh. Bếp lửa bùng cháy và người đàn bà quê mùa tóc bạc như cước, già hơn tuổi thật rất nhiều. So với Nhuận, hai người giờ như hai chị em mà thực ra họ học cùng một lớp cấp ba.

“Tôi nghe bảo Nhuận về quê tối qua mà muộn quá nên không sang nhà”. Người đàn bà vùng sơn cước đã quen việc lên rừng đốt than, ra ruộng cấy lúa từ lúc tinh sương mặt trời chưa thức dậy. Cô không dấu được vẻ vui mừng khi người bạn học cũ mấy chục năm xa quê nay chẳng hiểu sao như trên trời rớt xuống, đang về làm hàng xóm.

“Này, ông ở đây vài bữa rồi đi à?”.

“Chưa biết. Có thể vài bữa nữa cũng có thể không bao giờ nữa”.

Họ nghĩ rằng, ngôn ngữ giờ đây trở nên vô ích, thừa thãi và vô duyên.

Bên bếp lửa, những cành củi khô cháy tí tách. Họ nghe mùi hương rừng trong khói bếp và tiếng lửa reo như tiếng suối rừng xa.

“Hạt dẻ rừng mình thơm ngon lắm, không giống dẻ bán ngoài phố đâu cậu ạ”.

“Ừ tất nhiên rồi, chẳng nhẽ lại dở hơn!”.

Hai người ăn dẻ, uống trà.

Họ nhớ lại những buổi sáng cùng nhau đi đến trường. Ngôi trường có cây gạo cao ngất trời và chim vàng anh đậu nhiều vô số.

“Cũng một sáng như thế này, tôi đã tiễn ông ra tỉnh lộ, để ông đi thi đại học còn tôi nghĩ rằng, ông sẽ không bao giờ trở về nữa. Mà đúng vậy”.

“Thì tôi đang ngồi đây, ăn hạt dẻ này”.

“Ừ nhỉ!”.

Hóa ra Đào chưa bao giờ quên buổi sáng hôm ấy, buổi sáng tiễn Nhuận vào thành phố thi đại học. Còn Nhuận, anh đã quên mọi thứ, không hẳn vì thời gian.

Ký ức của chúng ta chỉ sống với đúng trong không gian của nó, như một cây cam chỉ đơm trái ngọt trên vùng đất đỏ ngoài kia. Những buổi sáng đầy tiếng gà rừng, hai bên đường hoa nở thơm ngát và xa xa kia là những rừng mía, những đồi cà-phê cùng thức dậy với nhau. Bất chợt, Nhuận thấy mình có lỗi. Suốt mấy chục năm, anh chưa một lần viết thư, gọi điện hỏi thăm cô hàng xóm chưa một lần bước chân ra khỏi vùng bán sơn địa.

Anh đã quên, hay chạy trốn ký ức tuổi trẻ của mình để sống với thực tại nơi phố xá xa vời kia?

Hằng năm, vào dịp thanh minh, Đào vẫn lên tảo mộ cho tổ tiên của mình và nhân thể cắt cỏ trồng hoa cho phần mộ tổ tiên của người bạn học thủa thiếu thời. Chồng của Đào biết chuyện góp vào một tay. Họ đều là bạn của Nhuận và đều mong gặp lại bạn học thủa thiếu thời. Người bạn thành phố rất ít về quê, mà mỗi lần về chỉ dăm mười phút rồi đi.

“Về hưu, cuộc đời có nhiều thay đổi, cả công việc lẫn tâm sinh lý. Hội chứng hậu về hưu rất đáng để quan tâm nghiên cứu”. Nhẫn chia sẻ.

Đào nhún vai: “Làm nông dân như Đào chẳng biết về hưu, chẳng có lương hưu, cứ làm mãi đến khi nào không còn bước ra đồng được nữa. Này, nghe nói lương hưu của Nhuận mỗi tháng mua được vài con trâu?”.

***

Câu chuyện đưa đẩy thế nào, khi mặt trời lên thì Nhuận và Đào đã lại đứng ven tỉnh lộ, con đường đã đưa Nhuận đi khỏi Đào cái sáng năm nào.

Đào ghét con đường này. Với cô, nó từ lâu thành kẻ thù. Riêng hôm nay, tự dưng cô vui, vì chính con đường đáng ghét suốt mấy chục năm, giờ đã đưa Nhuận trở về.

“Tôi cứ tưởng ông không biết chỗ mà dừng xe xuống làng ấy chứ?”.

“Sao quên được! Tôi có trăm lần nằm mơ thấy ngồi xe về quê, xuống xe đúng chỗ này, ngay bên khe nước chảy ra từ cuối dốc truông”.

“Ông cũng biết mơ à! Lạ nhỉ! Tôi cả đời chỉ mộng thấy châu chấu cào cào”.

Đàn em nhỏ học sinh đeo cặp chạy qua. Chúng vòng tay: “Ai vậy bác Đào?”.

Đáp: “Bạn bác! À, không phải! Bác này là quê kiều, là người ở quê mà sống trong thành phố, nay về thăm trường ta, thăm các cháu”.

Bọn trẻ lại chào: “Dạ! chúng cháu chào bác quê kiều ạ!”.

Bọn trẻ đến trường rồi, trên con đường vắng vẻ hẳn đi. Những chiếc xe khách giường nằm chạy qua, có xe phóng thật nhanh, có xe như nán lại xem hai vị khách ven đường có muốn quá giang?

Đào nói, một tay chỉ những chiếc xe lắc lư trên đường, một tay chỉ vào rừng dẻ đơm hoa trắng muốt chỉ sau một đêm: “Bây giờ, ông muốn đi về đâu?”.

Nhuận bảo: “Tôi đứng ở đây thôi, không đi đâu nữa cả!”.

Lời bình của nhà văn Nguyễn Quang Thiều

Thông thường, ai đi làm rồi cũng sẽ về hưu. Về hưu là một bước rẽ thông thường. Nhưng nhà văn đã biến cái “bước rẽ” thông thường ấy thành “bước rẽ” của một lẽ sống. “Bước rẽ” thông thường đưa người ta về với tuổi già, bệnh tật và những năm tháng cuối đời buồn tẻ. Còn nhà văn đã đưa con người bước tới một đời sống khác, một đời sống như mới bắt đầu. Họ đã tìm thấy vẻ đẹp của đời sống và những giá trị vĩnh hằng. Cái nơi chốn họ đã ra đi và giờ trở về đã thay đổi toàn bộ con người họ. Việc chọn cái không gian trở về của nhân vật chính ở cuối truyện đã cho thấy cái TÀI của nhà văn. Đấy là sự khám phá đời sống mà chỉ bằng con đường của nghệ thuật mới làm ra sự kỳ diệu của khám phá ấy.

Có thể bạn quan tâm

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Tà lãnh không phai

Ở một góc khuất cuối chợ Tân Châu - nơi nắng như có thể làm bạc tiếng cười - có một hiệu may nhỏ, không biển hiệu, không quảng bá. Chỉ có một tấm rèm vải màu chàm che ngang cửa và một cái bàn gỗ cũ mòn bởi thời gian.

Minh họa | LÊ ANH VÂN

Nhịp đập của trái tim

Hà Nội cuối thu, trời không lạnh nhưng đủ để người ta muốn khoác thêm một lớp ký ức. Phố Lê Thái Tổ cạnh Hồ Gươm vẫn đông, vẫn ồn, vẫn có cái gì đó khiến người ta vừa muốn đi qua thật nhanh, vừa muốn đứng lại thật lâu.

Minh họa | NGUYỄN MINH

Trong cơn mưa chiều nay

Chị lặng lẽ bước đi trên con đường vắng ngắt, chiếc túi du lịch xách một bên tay trĩu xuống làm cho dáng chị trở nên nghiêng nghiêng, gió bấc thổi từng cơn táp vào người như muốn đẩy chị ra hai bên mép đường.

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Bí mật quê hương

Lê là một phóng viên trẻ mới ra trường, được phân công theo dõi miền núi. Hàng tháng, anh bắt xe khách lên vùng cao viết bài. Những chuyến xe chở đầy hàng hóa miền xuôi và khi trở về sẽ ngổn ngang sản phẩm núi rừng.

Minh họa | NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Ánh sáng huyền

Làng nằm trọn trong thung lũng, tách biệt với các làng khác trong xã, bao quanh là những ngọn núi, nhà dân nằm rải rác chung quanh cái vòng cung tầm hơn hai trăm hộ. Muốn ra khỏi làng chỉ có một con đường duy nhất là vòng lên đèo hướng ngọn núi phía Tây.

Minh họa | BÙI TIẾN TUẤN

Xa mãi cao nguyên

Nơi Lam làm việc là một trung tâm cứu hộ động vật hoang dã nằm biệt lập trên cao nguyên, sóng điện thoại chập chờn còn đi đường bộ từ thị trấn vào phải mất cả ngày mới tới. Đêm hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ khi trời đã rất khuya.

Minh họa | Lê Anh Vân

Sống lại những ngày xưa cũ

Tôi trở lại với nghề may sau bốn năm đứt gãy - bốn năm mà tôi vẫn thường gọi là “khoảng mù của đời mình”. Khoảng thời gian ấy, tôi mất tất cả: Công việc, gia đình, sức khỏe... và cả niềm tin.

Minh họa | TRẦN XUÂN BÌNH

Cho tôi về nhà

Cảm giác râm ran như có con gì trườn bò khắp khoang bụng, lúc nổi cục bên phải, lúc nó lại phập phồng sang trái.
Minh họa | PHẠM HÀ HẢI

Chuyến đò đêm xuân

Chàng mê đàn sách từ nhỏ và mỗi khi đọc sách, chơi đàn chàng lại nghe văng vẳng tiếng ông bà kể về một làng quê nơi xa lắc nơi sương mờ bao phủ và tiếng hò da diết khôn nguôi. “Sau này lớn khôn con hãy tìm về làng ta con nhé” - Bà thường dặn như thế.
Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Lòng tốt

Ánh mắt đứa nhỏ hiền queo như nắng buổi sớm, trong vắt và ấm. Vừa gợi người ta nhớ về những yêu thương xa vắng, vừa khiến người ta muốn đưa tay đón lấy.
Minh họa: VŨ ĐÌNH TUẤN

Mưa sao băng

Ngàn ngàn lớp lớp bóng mây trên bầu trời / Vụt qua một thiên thạch nhỏ / Đẹp tựa mũi tên vàng
Minh họa | HẢI KIÊN

Bông tuyết hạnh phúc

Từ trước Noel, tuyết đã rơi trắng những đỉnh núi. Nhiệt độ vẫn xuống thấp nên tuyết cứ ở mãi đấy, không thể tan nổi, cho đến tận tết. Vì thế mà khách lên Sa Pa rất đông. Dòng xe nối nhau từ từ trôi ngược đèo Hoàng Liên.
Minh họa | PHẠM HÀ HẢI

Giọt mồ hôi trong xanh

- Em cho anh gửi giùm một người chú trong nhà em. Chú bệnh lao, ở nhà thuốc sợ lây cho những bệnh nhân khác. Đêm đêm em dòm ngó ổng giùm anh nghe.
Minh họa | NGUYỄN QUANG THIỀU

Dây cháy chậm

Buổi sáng khi đang ở nơi xa, tôi bỗng nhận được một tin nhắn. Thoạt nhiên, tôi định xóa vì tin được gửi từ số điện thoại lạ, bây giờ tin nhắn rác đầy rẫy ra, khéo lại bị lừa. Nhưng rồi đập vào mắt dòng chữ khiến tôi không thể hững hờ.
Minh họa | VŨ ĐÌNH TUẤN

Đầu thú

Tôi đến đồn công an xin đầu thú. Tôi nói với những người ở đó là tôi đã phạm tội nay ra đầu thú rồi chờ đợi cho đến khi có người lấy lời khai.
Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Những vệt bụi hoàng thổ

1. Giữa cái bàn đá rộng chừng ba mét, dài bảy mét, là một sa bàn biển. Thấy rõ hình ảnh và ghi chú nơi con tàu Titanic bị chìm nằm sâu dưới đáy biển ở độ sâu 3.800 mét. Xác tàu nằm ngẩn ngơ dưới đáy biển, cũ nát và cô độc. Một dấu hỏi chấm được đánh dấu ở khoảng sâu 2.000 mét, có nghĩa tàu thám hiểm Titan Xám đến khoảng ấy đã mất tích, không còn liên lạc với tàu mẹ.
Minh họa | PHẠM AN HẢI

Hoa suối

Cái thuở hai mươi người ta tràn trề sinh lực nhưng lại thiếu sự chín chắn, nói cho cùng thì ít người tính toán được đường đời về sau và tôi cũng vậy.
Minh họa | LÊ ANH VÂN

Ấm áp như nước

Trời mưa đã mấy hôm liền không dứt. Mưa phùn dày hạt. Không khí ẩm ướt rất khó chịu. Quần áo cất trong hòm lấy ra vẫn thấy ẩm ẩm.
Minh họa | VŨ ĐÌNH TUẤN

Thầy

Tôi chờ chuyến xe cuối ngày để về thành phố. Tháng mười một, trời mưa như khát, hành khách bất tiện trong việc đón xe, nhà xe cũng không mặn mà gì đến hành khách.
Minh họa: ĐÀO HẢI PHONG

Giữa vật chất này

Bà nhớ vé tàu được gửi tới một xế trưa tháng Bảy, giữa hai cơn giông khô làm đổ tháo lá trong vườn, ổ chim rơi ngay giữa sân, một con dơi quờ quạng bay lạc vào nhà chính. Tay bưu tá giắt phong thư lên khe rào, cố định nó bằng cách nhồi một nhánh trang leo chẳng may rũ xuống gần đó. Hành động thô lỗ nọ làm rụng vài chùm bông đang độ.
Minh họa: HẢI KIÊN

Quyền lựa chọn

“Đường sáng sủa không chịu đi thì chỉ có cắm đầu vô bãi phân thôi, nghe rõ chưa Lành...”.