Ấm áp như nước

Trời mưa đã mấy hôm liền không dứt. Mưa phùn dày hạt. Không khí ẩm ướt rất khó chịu. Quần áo cất trong hòm lấy ra vẫn thấy ẩm ẩm.
Minh họa | LÊ ANH VÂN
Minh họa | LÊ ANH VÂN

Hiên chấm bài xong đứng dậy ra bếp, định xem cơm nước thế nào thì thấy Hoài ngồi đó, sau lưng là đứa bé đang ngủ trong địu. Hoài đang hong mấy cái quần áo trẻ con bên bếp lửa cháy bập bùng. Quần áo giặt cả tuần không khô. Người lớn cố gắng nhịn thay đồ được nhưng trẻ con thì chịu. Bé Sim con Hoài tè suốt ngày. Hoài lại tiết kiệm nên lúc nào địu con lên lớp mới đóng bỉm cho bé, còn hầu hết là xi tè. Xi thì lúc kịp lúc không, suốt ngày thay quần.

Hiên ngồi xuống phía đối diện, giúp Hoài kiểm tra mấy cái quần áo phơi trên sào giăng chung quanh bếp. Chốc chốc lại lật cái phần ẩm hơn về phía ngọn lửa.

Điểm trường này chỉ có Hoài với Hiên. Hiên mới lên được hai năm, Hoài thì luân chuyển từ trường chính vào ba năm rồi. Chồng Hoài cũng là giáo viên, dạy ở điểm trường, cách chỗ mẹ con Hoài sáu, bảy cây số. Bình thường nắng ráo thì chạy vèo cái là tới, nhưng mưa triền miên thế này, đường toàn ổ trâu lại trơn nhẫy, mỗi lần sang thăm vợ con là anh ấy cất xe máy đi bộ. Vì đi bộ có thể leo tắt qua mấy ngọn núi, quãng đường chỉ còn non nửa, mỗi tội toàn dốc.

Giờ đã là tháng mười một. Sắp hết năm đến nơi.

Hiên cầm dao, xỏ ủng, đội nón ra vườn cắt mấy cái lá cải vào nấu bữa trưa. Cô hỏi Hoài:

- Hôm nay anh Đại có sang không chị?

Hoài lắc đầu:

- Không đâu. Bên ấy có đám cưới trong bản, chắc giờ này say bí tỉ rồi.

Hẳn rồi. Đám cưới người Mông làm to lắm. Ăn mấy ngày chưa xong.

Vườn chỉ có rau cải. Hiên có cắm xuống ít củ hành nhưng chắc lạnh quá chẳng lên được. Rau cải thì chỉ cần làm sạch đất, quãi hạt ra là mọc lên bời bời. Thỉnh thoảng học sinh lại mang đến cho ít phân trâu khô. Bón phân trâu thì nhiều cây cao cả mét. Một cái lá cũng nấu đầy bát canh. Vừa cắt rau Hiên vừa nghĩ tới món bắp cải cuộn thịt của mẹ. Mẹ băm thịt với mộc nhĩ, nấm hương, hành lá, trộn trứng, mắm, tiêu, mì chính. Trần lá bắp cải qua nước sôi cho mềm rồi lấy làm vỏ, quấn kín thịt vào trong, buộc bên ngoài bằng một cọng hành lá. Ôi chao, khi những miếng bắp cải cuộn thịt ở đáy nồi hơi xem xém chúng tỏa ra một mùi thơm mà ông anh của Hiên thường bảo là “điếc cả mũi”.

Ở đây không trồng được bắp cải. Rét quá không lớn được. Hiên nhớ mẹ quá.

Tiện qua máng nước, Hiên dừng lại rửa rau luôn, từng tàu một thật sạch. Cái máng nước này năm nay mới có. Nó được dẫn vòng vèo bằng ống nhựa theo mạch nước từ tít trên núi dài cả cây số về đến tận điểm trường. Dòng nước nhỏ tí nhưng quý giá vô cùng. Hai cô giáo không còn phải đi bộ trầy trật xách nước bằng can nhựa về dùng nữa.

Vừa rửa rau Hiên vừa nhớ đến gương mặt Khải. Chả hiểu sao cô cứ hay lẩn thẩn thế. Lúc nào cũng nghĩ một cái gì đó. Dạo này gương mặt Khải xuất hiện hơi nhiều trong tâm trí cô.

Em bé vừa thức giấc, Hoài cởi địu và luồn một tay ra sau, vèo một cái đã đưa con ra trước cho bú như làm xiếc. Mỗi khi nhìn thấy Hoài làm động tác ấy Hiên lại giật thót. Cô cứ có cảm giác chỉ cần Hoài sểnh tay một cái là đứa bé sẽ rơi tọt xuống đất. Tất nhiên chưa bao giờ có chuyện ấy. Hoài thường cười khúc khích khi nhìn vẻ mặt Hiên. Hoài bảo, khi trở thành mẹ của một đứa trẻ người ta có thể làm được những việc mà trước đó không bao giờ nghĩ rằng bản thân có thể làm được.

Rồi thế nào Hoài cũng nhắc khéo Hiên một câu về việc nên lập gia đình. Hiên đã hai sáu tuổi rồi. Tuổi ấy mà về quê thì ế chắc. Mà ở trên cái miền núi cao heo hút này thì...

Hoài thường bỏ dở câu nói. Hoài với Hiên thân nhau y như chị em gái. Cảm giác như giữa hai người không có một chút khoảng cách nào. Mỗi tháng hai chị em trích lương ra bỏ vào một cái vỏ hộp bích quy bằng sắt. Tất cả các khoản chi tiêu chung đều lấy ra từ đó mà chẳng cần ghi chép sổ sách gì cả. Hết lại cùng bỏ vào một khoản như nhau. Hoài bảo mai kia con bé lớn lên, phải ăn cơm thì Hoài sẽ bỏ nhiều hơn. Hiên nói như mắng, chị không cho em làm dì của nó à? Lại cười.

Cái điểm trường này có từ lớp 1 đến lớp 3. Mỗi lớp chỉ có dăm bảy đứa. Hiên dạy lớp ghép 1 và 2. Hoài dạy lớp còn lại. Có mấy đứa học sinh thôi mà hai chị em khốn khổ với việc duy trì sĩ số vì cứ sểnh ra cái là chúng lại bỏ học. Mùa hè còn đỡ chứ mùa đông rét mướt chúng ngại dậy, cứ ngủ lăn lóc ra. Bố mẹ thì đi nương từ sớm, kệ con cái. Nhiều bố mẹ cũng chả thiết tha gì cho con đi học.

- Đi học cũng ăn ngô mà không đi học cũng ăn ngô, vậy thì học làm gì?

Khi Hiên đến nhà vận động bố mẹ cho trẻ đến trường luôn gặp câu hỏi ấy.

Vận dụng đủ thứ lý lẽ cũng không lại với cái lý người Mông. Có lần, Hiên đến thì nhà mới thịt con trâu ngã gẫy chân, cỗ bàn ê hề. Chủ nhà bảo cô giáo uống được năm chén rượu ngô thì mai cho con đi học. Hiên uống chắc hết chén thứ hai thì lăn ra góc bếp, ngủ khò khò bên cạnh mấy bó ngô khô. Xế chiều mới thức dậy vẫn thấy người ra người vào nườm nượp. Mà hay nhất là ngay sát cô là một con... ngựa. Hóa ra trời lạnh quá, người ta thương con ngựa rét nên dắt vào gần bếp buộc cho nó được sưởi ấm. Hiên còn chưa kịp tỉnh ngủ thì giật bắn mình vì con ngựa bất thình lình tè xuống đất tồ tồ, bắn cả vào người cô.

Bà chủ nhà vừa lúc đi vào, cười hở cái răng vàng choé, bảo thôi được, mai cho đến trường, nhưng chắc cô giáo phải đến đón chứ nó không tự đi đâu.

Hiên gật đầu cảm ơn rối rít rồi ì ạch ra về.

Sáng hôm sau Hiên lấy chiếc xe máy cà tàng của Hoài đi đón học sinh. Đón được thằng bé rồi, hai cô trò đi ngang bụi tre thằng bé giật áo cô giáo bảo:

- Cô giáo dừng xe cho tao đi đái.

Hiên tưởng thật, dừng xe lại.

Vừa dừng, thằng bé nhảy tót xuống và biến mất luôn sau bụi tre.

Hóa ra nó chỉ giả vờ vâng lời bố mẹ thế thôi.

Hiên đứng ngẩn ra như bị mất cắp dưới bụi tre. Chả có ai trên đời này biết rằng cô vừa bị ngã lúc đi đón thằng bé, bùn ướt sũng từ gót chân tới mông quần. Thế mà thằng bé chẳng thương cô gì cả, nó biến mất tăm mất tích rồi.

Một tuần sau đó lớp của Hiên vắng mặt Vàng Chá Sình, tên thằng bé ấy.

Hiên đến nhà, mẹ nó bảo ngày nào nó cũng đeo túi đi học mà. Nhưng nó học ở đâu thì bố mẹ bận lắm, không đi theo được.

Hóa ra nó cũng đi học thật, mỗi tội không học ở lớp của Hiên mà ở lớp của... Khải. Một điểm trường xa gấp đôi, lại còn phải leo dốc chon von dựng đứng. Nó chỉ thích học thầy Khải bởi vì giờ thể dục thầy không dạy thể dục mà dạy... võ.

Tất nhiên nó làm gì có tên trong danh sách học sinh, nhưng nó cứ nhảy vào ngồi học thì thầy cũng chẳng nỡ đuổi.

Hiên nhờ Hoài trông lớp rồi lò dò leo lên điểm trường của Khải. Y như... lời đồn, thằng bé Vàng Chá Sình với mái tóc đỏ quạch bù xù đang ngồi há mồm ngoài sân nhìn thầy Khải đi mấy đường quyền.

Nhận ra Hiên, thằng Sình lao ra sân ôm chân thầy, khóc toáng lên. Vừa khóc vừa gào:

- Tao không về đâu. Tao thích học ở đây. Tao không về đâuuuu!

Hiên còn chưa thở xong vì leo dốc quá dài, thấy thằng bé gào lên như thế chả hiểu sao cô cũng bật khóc tu tu. Cô với trò không biết ai khóc to hơn, nhưng nước mắt chắc Hiên nhiều hơn. Cô còn chả biết mình khóc vì cái gì. Vì cú ngã đến giờ vẫn ê ẩm mông, vì bãi nước đái của con ngựa non trong bếp bữa trước, hay vì một cái cục gì đó ứ nghẹn ở cổ mà không cách nào đẩy ra được, chả biết nữa. Nhưng có lẽ, cô ngập trong một cảm giác tủi thân cực độ.

Khải đi vào chỗ phòng ở sát với phòng học, lấy ra cho cô một chiếc khăn mặt ướt. Hiên cầm lấy, vừa đưa lên định lau mặt thì vội vàng quăng ra vì nó sặc mùi thuốc lào. Thằng bé chắc cũng sợ nước mắt của cô quá bèn đến gần và rụt rè:

- Thôi cô giáo đừng khóc nữa. Mai tao đi học là được.

Khải nói đế vào:

- Không được xưng tao. Xưng em, nhé! Nhắc mãi sao không nhớ thế hả?

Thằng bé gật nhưng vẫn vớt vát:

- Nhưng tao, à em vẫn muốn học võ.

Khải mỉm cười:

- Được, cuối tuần cho học võ riêng. Nhưng phải đến lớp tử tế. Cấm trốn.

Thằng bé nắm tay Hiên lôi đi:

- Thôi, bọn mình đi về.

Hẳn là “bọn mình”, suýt nữa thì Hiên phì cười khi mà nước mắt còn chưa khô.

Khải với Hiên quen nhau từ đấy. Hoài nói vợ Khải cũng là giáo viên nhưng cô ấy gặp tai nạn trên đường đến nhà học sinh vận động đi học. Núi lở, vùi kín cả người. Họ vừa cưới nhau được hai tháng. Từ đấy Khải chỉ ở trên điểm trường cao nhất, trường đổi cho về trường chính cũng không về.

Hiên cứ nghĩ mãi về nỗi đau ghim trong trái tim Khải. Hiên lẽ ra chẳng lên cái nơi chon von cơ cực này làm gì nếu như không phải để chạy trốn khổ đau. Lúc đầu là thế, rồi dần dần quen, rồi thương, rồi gắn bó. Đến cả mùi phân trâu phân bò cũng thấy quen mũi rồi.

Hôm trước Hiên không đừng được đã chạm tay mình vào tay Khải khi anh bảo cô cùng rửa tay chào mừng cái máng nước mới tinh mà anh vừa dẫn về cho hai chị em. Và mặc dù dòng nước trong veo, dội vào tay lạnh buốt như kim châm, nhưng một điều gì đó thật là ấm áp, thật là gần gũi đã bao phủ lấy cô rồi.

Có thể bạn quan tâm

Minh họa | LÊ ANH VÂN

Nhịp đập của trái tim

Hà Nội cuối thu, trời không lạnh nhưng đủ để người ta muốn khoác thêm một lớp ký ức. Phố Lê Thái Tổ cạnh Hồ Gươm vẫn đông, vẫn ồn, vẫn có cái gì đó khiến người ta vừa muốn đi qua thật nhanh, vừa muốn đứng lại thật lâu.

Minh họa | NGUYỄN MINH

Trong cơn mưa chiều nay

Chị lặng lẽ bước đi trên con đường vắng ngắt, chiếc túi du lịch xách một bên tay trĩu xuống làm cho dáng chị trở nên nghiêng nghiêng, gió bấc thổi từng cơn táp vào người như muốn đẩy chị ra hai bên mép đường.

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Bí mật quê hương

Lê là một phóng viên trẻ mới ra trường, được phân công theo dõi miền núi. Hàng tháng, anh bắt xe khách lên vùng cao viết bài. Những chuyến xe chở đầy hàng hóa miền xuôi và khi trở về sẽ ngổn ngang sản phẩm núi rừng.

Minh họa | NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Ánh sáng huyền

Làng nằm trọn trong thung lũng, tách biệt với các làng khác trong xã, bao quanh là những ngọn núi, nhà dân nằm rải rác chung quanh cái vòng cung tầm hơn hai trăm hộ. Muốn ra khỏi làng chỉ có một con đường duy nhất là vòng lên đèo hướng ngọn núi phía Tây.

Minh họa | BÙI TIẾN TUẤN

Xa mãi cao nguyên

Nơi Lam làm việc là một trung tâm cứu hộ động vật hoang dã nằm biệt lập trên cao nguyên, sóng điện thoại chập chờn còn đi đường bộ từ thị trấn vào phải mất cả ngày mới tới. Đêm hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ khi trời đã rất khuya.

Minh họa | Lê Anh Vân

Sống lại những ngày xưa cũ

Tôi trở lại với nghề may sau bốn năm đứt gãy - bốn năm mà tôi vẫn thường gọi là “khoảng mù của đời mình”. Khoảng thời gian ấy, tôi mất tất cả: Công việc, gia đình, sức khỏe... và cả niềm tin.

Minh họa | TRẦN XUÂN BÌNH

Cho tôi về nhà

Cảm giác râm ran như có con gì trườn bò khắp khoang bụng, lúc nổi cục bên phải, lúc nó lại phập phồng sang trái.
Minh họa | PHẠM HÀ HẢI

Chuyến đò đêm xuân

Chàng mê đàn sách từ nhỏ và mỗi khi đọc sách, chơi đàn chàng lại nghe văng vẳng tiếng ông bà kể về một làng quê nơi xa lắc nơi sương mờ bao phủ và tiếng hò da diết khôn nguôi. “Sau này lớn khôn con hãy tìm về làng ta con nhé” - Bà thường dặn như thế.
Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Lòng tốt

Ánh mắt đứa nhỏ hiền queo như nắng buổi sớm, trong vắt và ấm. Vừa gợi người ta nhớ về những yêu thương xa vắng, vừa khiến người ta muốn đưa tay đón lấy.
Minh họa: VŨ ĐÌNH TUẤN

Mưa sao băng

Ngàn ngàn lớp lớp bóng mây trên bầu trời / Vụt qua một thiên thạch nhỏ / Đẹp tựa mũi tên vàng
Minh họa | HẢI KIÊN

Bông tuyết hạnh phúc

Từ trước Noel, tuyết đã rơi trắng những đỉnh núi. Nhiệt độ vẫn xuống thấp nên tuyết cứ ở mãi đấy, không thể tan nổi, cho đến tận tết. Vì thế mà khách lên Sa Pa rất đông. Dòng xe nối nhau từ từ trôi ngược đèo Hoàng Liên.
Minh họa | PHẠM HÀ HẢI

Giọt mồ hôi trong xanh

- Em cho anh gửi giùm một người chú trong nhà em. Chú bệnh lao, ở nhà thuốc sợ lây cho những bệnh nhân khác. Đêm đêm em dòm ngó ổng giùm anh nghe.
Minh họa | NGUYỄN QUANG THIỀU

Dây cháy chậm

Buổi sáng khi đang ở nơi xa, tôi bỗng nhận được một tin nhắn. Thoạt nhiên, tôi định xóa vì tin được gửi từ số điện thoại lạ, bây giờ tin nhắn rác đầy rẫy ra, khéo lại bị lừa. Nhưng rồi đập vào mắt dòng chữ khiến tôi không thể hững hờ.
Minh họa | VŨ ĐÌNH TUẤN

Đầu thú

Tôi đến đồn công an xin đầu thú. Tôi nói với những người ở đó là tôi đã phạm tội nay ra đầu thú rồi chờ đợi cho đến khi có người lấy lời khai.
Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Những vệt bụi hoàng thổ

1. Giữa cái bàn đá rộng chừng ba mét, dài bảy mét, là một sa bàn biển. Thấy rõ hình ảnh và ghi chú nơi con tàu Titanic bị chìm nằm sâu dưới đáy biển ở độ sâu 3.800 mét. Xác tàu nằm ngẩn ngơ dưới đáy biển, cũ nát và cô độc. Một dấu hỏi chấm được đánh dấu ở khoảng sâu 2.000 mét, có nghĩa tàu thám hiểm Titan Xám đến khoảng ấy đã mất tích, không còn liên lạc với tàu mẹ.
Minh họa | PHẠM AN HẢI

Hoa suối

Cái thuở hai mươi người ta tràn trề sinh lực nhưng lại thiếu sự chín chắn, nói cho cùng thì ít người tính toán được đường đời về sau và tôi cũng vậy.
Minh họa | VŨ ĐÌNH TUẤN

Thầy

Tôi chờ chuyến xe cuối ngày để về thành phố. Tháng mười một, trời mưa như khát, hành khách bất tiện trong việc đón xe, nhà xe cũng không mặn mà gì đến hành khách.
Minh họa | NGUYỄN THỊ HIỀN

Tiếng gà tinh sương

Ở cái tuổi sắp về hưu bỗng dưng tính nết suy nghĩ của Nhuận thay đổi khác thường. Chẳng biết khi nào, anh trở nên bảo thủ đến mức ích kỷ, độc đoán tới mức bản thân cũng không chấp nhận được, nhưng ở khía cạnh nào đó anh lại coi trọng tình cảm hơn cả mọi tính toán logic và lý lẽ thông thường. Hay như ngọn nến sắp tắt, con người ta phải sáng lên một lần với giấc mơ bừng sáng, thức tỉnh?
Minh họa: ĐÀO HẢI PHONG

Giữa vật chất này

Bà nhớ vé tàu được gửi tới một xế trưa tháng Bảy, giữa hai cơn giông khô làm đổ tháo lá trong vườn, ổ chim rơi ngay giữa sân, một con dơi quờ quạng bay lạc vào nhà chính. Tay bưu tá giắt phong thư lên khe rào, cố định nó bằng cách nhồi một nhánh trang leo chẳng may rũ xuống gần đó. Hành động thô lỗ nọ làm rụng vài chùm bông đang độ.
Minh họa: HẢI KIÊN

Quyền lựa chọn

“Đường sáng sủa không chịu đi thì chỉ có cắm đầu vô bãi phân thôi, nghe rõ chưa Lành...”.
Minh họa | VŨ ĐÌNH TUẤN

Chợ ký ức

- Chạng vạng chiều hôm nọ đi ngang qua bãi Mọ Ho, tôi thấy một con ma cụt đầu ngồi khóc.