Phải cảm tính rồi hẵng khách quan

Phải cảm tính rồi hẵng khách quan

Có những "đề bài" mà đòi hỏi của xã hội rất rõ ràng: Một lá đơn, một lời kêu cứu, một hành vi vi phạm pháp luật được phát hiện, một sự kiện hiển hiện nguy cơ gây hại cho cộng đồng... Nhưng cũng có những đề tài, chẳng một bên liên quan nào muốn nhà báo xuất hiện.

Nhiều năm trước, chúng tôi tìm hiểu về việc mua bán nội tạng tại Việt Nam. Không có ai cầu cứu, không ai nghĩ mình là nạn nhân. Các đường dây mua bán nội tạng sống được vận hành dựa trên tinh thần tự nguyện. Một người cần tiền, tìm đến một đường dây mua bán. Những người môi giới tìm cho họ một bệnh nhân đang cần ghép thận. Cuộc giao dịch diễn ra: Người bệnh cần ghép thận sẵn sàng chi vài trăm triệu đồng cho môi giới, tin rằng đó là con số "phải chăng" với sinh mạng của mình cũng như quãng thời gian chờ đợi người hiến phù hợp. Người bán thận vui vẻ vì đạt được mục tiêu trước mắt, là "có tiền", trong khi nguy cơ bị ảnh hưởng sức khỏe bởi bớt đi một quả thận, với họ, là khá mơ hồ. Môi giới tất nhiên cũng vui. Một cách khách quan, đó là hạnh phúc của nhiều người.

Không có khung pháp lý nào ngăn cản việc đó diễn ra. Ngành Y tế giai đoạn đó cũng chẳng nhận thức đây là một vấn đề. Thế nên, chúng tôi đã nghe rất nhiều lời chì chiết từ các cấp khi theo đuổi đề tài đó: “Làm gì có cái gọi là mua bán thận ở Việt Nam?!”. Tất nhiên, chúng ta có thể gọi người hiến thận đó là tình nguyện, gọi vài trăm triệu đồng được đưa ở cửa phòng mổ kia là tiền cảm ơn. Không có đòi hỏi về việc cần đưa chúng vào một khung pháp lý - ít nhất là từ phía chính các cơ quan tư vấn xây dựng luật.

screen-shot-2026-06-23-at-163802.png
Lòng trắc ẩn chủ quan chính là động lực để các nhà báo phản ảnh chính xác sự thật cuộc sống. (Trong ảnh: Nhà báo Ngọc Thành, Báo VnExpress, tác nghiệp tại bãi rác Nam Sơn, Hà Nội)

Nhưng, có một chi tiết trong tuyến bài đó làm tôi nhớ mãi. Đó là hình ảnh của một người phụ nữ từ nông thôn lên, gia đình không túng thiếu. Chị có một quán cà-phê và muốn bán một quả thận để... mở rộng kinh doanh. Cái sự khấp khởi của chị trước món tiền lớn sắp nhận được, làm chúng tôi vừa khó chịu, vừa xót xa.

Có nhiều người như thế, đã lên Hà Nội và tìm đường dây bán đi một quả thận trong sự ngây thơ, như thể bán đi con cá mớ rau mới trồng.

Nếu chỉ ghi nhận ở bề mặt, chúng tôi sẽ chẳng đi được bao xa, bởi đó là một đề tài khó, đòi hỏi rất nhiều công sức thuyết phục, gặp gỡ, khai thác. Một câu chuyện thầm kín mà chẳng ai muốn kể sâu, cả người mua và kẻ bán. Nếu chỉ nghĩ về “báo chí cần khách quan”, chúng tôi cứ thế mà viết ra một hiện tượng như thế, như thế, kèm phản ánh rằng, họ đã vui vẻ, đã hài lòng.

Nhưng, thực tế, chúng tôi đã cố đi rất sâu vào những cuộc mua bán ấy. Hành trình không dễ dàng, có cả những va chạm với các nhà quản lý ngành y tế và bảo hiểm xã hội, cũng như sự cảnh giác khi động đến nồi cơm của những tay “cò nội tạng”. Chỉ để vẽ lên một bức tranh không ai nhờ. Chỉ để nêu lên những câu hỏi, mà mỗi bên sẽ có những lời đáp khác nhau, hay thậm chí, có thể là chẳng ai đáp lại. Mình thương người ta, nhưng nói ra có khi họ còn chửi: Ai khiến mày đạp đổ miếng cơm tao ăn...

Đó chỉ là một thí dụ nhỏ về sự nghiệp làm rất nhiều thứ “chẳng ai nhờ”. Rất nhiều lần xông vào những nơi mà tất cả các bên đều chỉ muốn im lặng, tối ưu hóa lợi ích trong hoàn cảnh ngặt nghèo. Những công nhân, những nông dân, những người bán hàng rong, những người ăn xin theo đường dây, dù chịu bao nhiêu cơ cực cũng chỉ muốn giấu mặt đi, sợ người khác biết tội của ông chủ thì đến việc cơ cực cũng chẳng còn. Rất nhiều lần bị chửi bới, đuổi đánh, bởi chính những người mà mình đang muốn bảo vệ. “Khách quan” tất nhiên luôn là một giá trị cần theo đuổi của nghề báo. Nhưng cũng rất thường xuyên, nhiệm vụ được hoàn thành nhờ một mong muốn hoàn toàn chủ quan - nhờ sự thôi thúc của cái liều lĩnh, cái bực tức trước bất công, cái xót xa trước thân phận con người.

Theo một cách so sánh khập khiễng nào đó, báo chí cũng giống như nghiên cứu khoa học cơ bản. Khoa học cơ bản tất nhiên cần khách quan, nhưng sự khách quan đó chỉ dành để phân tích dữ liệu, cho bằng chứng SAU KHI chúng được thu thập. Còn cái quá trình dấn thân vào một mảnh đất hoang vu chưa từng ai đặt chân tới, lại bị chi phối bởi sự tò mò, bởi những tâm trạng rất con người. Nếu không có sự liều lĩnh, dấn thân không tính toán ấy, chúng ta còn chẳng có dữ liệu để tỏ ra khách quan.

Theo một cách so sánh khập khiễng nào đó, báo chí cũng giống như nghiên cứu khoa học cơ bản. Khoa học cơ bản tất nhiên cần khách quan, nhưng sự khách quan đó chỉ dành để phân tích dữ liệu, cho bằng chứng SAU KHI chúng được thu thập. Còn cái quá trình dấn thân vào một mảnh đất hoang vu chưa từng ai đặt chân tới, lại bị chi phối bởi sự tò mò, bởi những tâm trạng rất con người. Nếu không có sự liều lĩnh, dấn thân không tính toán ấy, chúng ta còn chẳng có dữ liệu để tỏ ra khách quan.

Có những đêm muộn, hai cô phóng viên nữ vẫn ngồi ở cơ quan. Tôi hỏi: Sao chưa về? Một bạn nói run run, chắc đêm nay em ngủ ở đây thôi. Em sợ lắm. Bọn em vừa đi quay trộm một nhóm ăn xin, rồi bị bọn đầu gấu chăn dắt ăn xin chặn xe và dọa. Nhỡ chúng nó đi theo từ lúc ấy, bây giờ mà về nhà nó biết nhà mất.


Thứ chủ quan của những người làm báo. Nó có lực thôi thúc của sự thấu cảm giữa con người với con người...


Khổ quá, cái người ăn xin đó có khi chẳng nghĩ mình là nạn nhân. Họ đi làm có lương mà. Nếu khách quan, cứ quay phim những gì mà người ta đồng ý cho mình quay ấy (tức là chẳng cần quay gì). Nếu chủ quan, đáng ra phải thấy bực bội, cứ mặc xác họ sống với cái thỏa thuận ngoài vòng pháp luật của họ, sướng khổ họ chịu.

Nhưng ở đó, có một thứ chủ quan rất khó khái quát: Thứ chủ quan của những người làm báo. Nó có lực thôi thúc của sự thấu cảm giữa con người với con người...

Có thể bạn quan tâm

Hình ảnh đẹp thể hiện tinh thần đoàn kết cộng đồng, niềm tự hào quê hương danh trà.

Tôn vinh văn hóa xứ trà giữa miền xanh Vô Tranh

Ngày 23/6, tại xã Vô Tranh (Thái Nguyên), khoảng 1.000 người dân và du khách đã cùng tham gia hoạt động tạo hình biểu tượng ấm trà bằng nón lá giữa đồi chè xanh mướt, tạo điểm nhấn ấn tượng trong chương trình “Trải nghiệm Vô Tranh - Dấu ấn xứ trà, hành trình một năm kiến tạo vươn tầm và phát triển”.

Bìa cuốn sách "Trạm dừng sinh tử". (Ảnh: Linh Bảo)

Những bài học từ “Trạm dừng sinh tử”

Khi biết thời gian còn lại không nhiều, nhiều người bệnh không còn nhắc đến tiền bạc hay địa vị nữa. Thay vào đó, điều họ quan tâm thường là những mối quan hệ, những người thân yêu, những ký ức đã đi qua và những điều chưa kịp nói.

Nhà báo Nguyễn Thị Lương (đứng giữa) tác nghiệp ở xã Ka Đô sau cơn bão số 13, tháng 11/2025.

Tác nghiệp ở vùng đất mới

Sáp nhập tỉnh không chỉ làm thay đổi những đường ranh trên bản đồ, mà với nhiều nhà báo địa phương, đó còn là cuộc chuyển cư lặng lẽ: Rời nơi gắn bó nhiều năm, xa gia đình, làm quen với những con đường và nguồn tin mới. Sau mỗi bản tin lên sóng, mỗi bài báo được gửi về tòa soạn là câu chuyện về những nỗ lực vượt lên chính mình…

Một tiết mục biểu diễn phục vụ nhân dân trong dịp đón Xuân của Đoàn Nghệ thuật Truyền thống Quảng Trị.

Sức sống mới từ Đoàn Nghệ thuật Truyền thống Quảng Trị

Việc hợp nhất hai đoàn nghệ thuật của Quảng Bình và Quảng Trị thành Đoàn Nghệ thuật Truyền thống Quảng Trị sau khi hai tỉnh về chung một mái nhà không chỉ là sự thay đổi về tổ chức bộ máy, mà còn mở ra một không gian sáng tạo mới cho nghệ thuật biểu diễn trên vùng đất giàu truyền thống lịch sử, văn hóa và cách mạng.

Các diễn giả trao đổi tại sự kiện.

Làm sinh động hơn hệ sinh thái truyện tranh cho người Việt

Nhà xuất bản Kim Đồng vừa tổ chức tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" và workshop "Chuyển thể văn học sang truyện tranh". Nhiều ý kiến thẳng thắn chỉ rõ cơ hội cũng như những nút thắt cần tháo gỡ để truyện tranh nội địa phát triển sinh động hơn.

Cuộc thi sáng tạo "Theo bước di sản cộng đồng" năm 2026 chính thức phát động.

Phát động cuộc thi “Theo bước di sản cộng đồng” năm 2026

Tiếp nối mùa giải trước, cuộc thi “Theo bước di sản cộng đồng” năm 2026 chính thức phát động, khuyến khích cá nhân, cộng đồng, nhà thiết kế trẻ tham gia hành trình tái hiện và làm mới di sản. Cuộc thi tìm kiếm những ý tưởng, giải pháp sáng tạo vừa bảo tồn tinh thần nguyên bản của di sản vừa phù hợp đời sống hiện đại. 

Du khách tham quan Lễ hội Sen trong đêm bế mạc. (Ảnh: HỮU NGHĨA)

Dấu ấn một mùa hội sen

Sau 4 ngày diễn ra, Lễ hội Sen Đồng Tháp lần thứ 3 năm 2026 đã khép lại với nhiều hoạt động văn hóa, du lịch và trải nghiệm. Với chủ đề “Về nghe Sen kể chuyện”, sự kiện thu hút khoảng 500.000 lượt khách đến tham quan, mua sắm và trải nghiệm.

"Ngày hội Gia đình Việt Nam năm 2026” với chủ đề “Gia đình hạnh phúc-Quốc gia thịnh vượng”. Ảnh: BTC

Khánh Hòa đăng cai tổ chức Ngày hội Gia đình Việt Nam

“Ngày hội Gia đình Việt Nam năm 2026” sẽ diễn ra từ ngày 25-29/6 tại Trung tâm Hội nghị và Nhà khách tỉnh Khánh Hòa (số 46 Trần Phú, phường Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa). Với chủ đề “Gia đình hạnh phúc-Quốc gia thịnh vượng”, Ngày hội hướng tới mục tiêu xây dựng gia đình Việt Nam no ấm, tiến bộ, hạnh phúc, văn minh.

Năm của truyền thông có chủ đích

Năm của truyền thông có chủ đích

Sau một thập kỷ chạy theo lượt nhấp chuột (clicks), cuộn trang (scrolls) và thông báo (alerts), ngành xuất bản kỹ thuật số đang vấp phải bức tường cản trở. Mọi người tỏ ra bị quá tải, lo âu, phân tán bởi quá nhiều nền tảng và bận rộn đối phó với tác động của AI. Họ thay đổi cách tương tác với nội dung.

Những người kể chuyện văn hóa buôn làng

Những người kể chuyện văn hóa buôn làng

Người trên núi nói chuyện giản dị, nói với khách cũng không khác gì với người trong nhà, trong buôn. Nhiều người ít vốn kiến thức, có người còn không biết chữ. Họ chỉ biết, ngày xưa cha ông từng có như vậy, từng làm như vậy; con cháu tiếp nối thấy hay, thấy quý nên giữ lại và nhận sự trao truyền một cách tự nhiên.

Sự cạnh tranh từ các nhà sáng tạo nội dung

Sự cạnh tranh từ các nhà sáng tạo nội dung

Sự trỗi dậy của các nhà sáng tạo nội dung (creators) và người có sức ảnh hưởng (influencers) đang tạo ra một cuộc tái cấu trúc trong hệ sinh thái thông tin. Trong kỷ nguyên số, họ không chỉ làm giải trí mà đã trực tiếp định hình cách công chúng, đặc biệt là giới trẻ khám phá và tiêu thụ tin tức.

Sức mạnh của một dân tộc luôn bắt đầu từ con người

Sức mạnh của một dân tộc luôn bắt đầu từ con người

Công nghệ ngày càng chi phối đời sống và nghệ thuật không ngừng mở rộng biên độ biểu đạt, song với những chương trình nghệ thuật quy mô quốc gia về Tổ quốc, người lính, chủ quyền và khát vọng phát triển đất nước, điểm tựa được lựa chọn luôn là con người!

Ở đâu có Nhân dân…

Ở đâu có Nhân dân…

Khi cầm lá thư viết tay với những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy chân tình của đồng chí Bí thư kiêm Trưởng bản Pá Hậu, xã Chiềng Lao, tỉnh Sơn La vừa gửi về tòa soạn, tôi đã lặng người khá lâu.

Nhạc số: Thời của nền tảng và thuật toán

Nhạc số: Thời của nền tảng và thuật toán

Kỷ lục 200 nghìn phút nghe nhạc mỗi năm hay 16 tiếng đeo tai nghe mỗi ngày mà một vài cá nhân nằm trong tốp đầu của năm 2025 hãnh diện lan tỏa đã khiến nhiều người phải đặt ra câu hỏi nghiêm túc.

Giữa khoảng trống không-thời gian

Giữa khoảng trống không-thời gian

Hiên nhà là một khoảng trống dịu dàng, nơi con người vẫn được che nắng, che mưa, được đỡ gió lạnh mà vẫn đủ đầy cảm giác đang ở giữa thiên nhiên, thấy nắng chạm vào tay, gió vờn trên tóc và bụi mưa vương nhẹ mi mắt. Nó là điểm kết giao thật thú vị giữa nhà, con người và tự nhiên.

Tọa đàm về bản quyền tác giả tại Báo Nhân Dân. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Kết luận của Bộ Chính trị về đẩy mạnh công tác sở hữu trí tuệ phục vụ phát triển kinh tế-xã hội trong tình hình mới

Theo thông tin từ Cục Bản quyền tác giả, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trần Cẩm Tú thay mặt Bộ Chính trị, vừa ký ban hành Kết luận của Bộ Chính trị về đẩy mạnh công tác sở hữu trí tuệ phục vụ phát triển kinh tế-xã hội trong tình hình mới (Kết luận số 51-KL/TW, ngày 17/6/2026).

Làm nghề trên không gian số

Làm nghề trên không gian số

Thời gian gắn bó với nghề báo đã tôi rèn bản lĩnh và kỹ năng nghề nghiệp, giúp những người làm sáng tạo nội dung xây dựng thương hiệu cá nhân trên mạng xã hội, tạo được sức hút hấp dẫn của kênh, lan tỏa giá trị hữu ích và truyền cảm hứng, cùng khám phá và kết nối với cộng đồng.