Những phụ nữ tiêu biểu giai đoạn 1930-1954

Trong giai đoạn 1930-1954, phụ nữ cả nước đã tham gia tích cực vào phong trào đấu tranh chống thực dân phong kiến và kháng chiến kiến quốc. Trong đó, rất nhiều nữ chiến sĩ cách mạng đã có đóng góp to lớn trong công cuộc đấu tranh của dân tộc. Dưới đây là một số nữ chiến sĩ tiêu biểu trong giai đoạn này.

Nguyễn Thị Minh Khai

Là một trong những nữ đảng viên đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ 1930-1935, chị công tác tại Bộ Đông Phương của Quốc tế Cộng sản ở Hồng Kông (Trung Quốc), dự Đại hội Quốc tế Cộng sản lần thứ VII (Liên Xô cũ). Năm 1940, chị là Ủy viên Xứ ủy Nam Kỳ, Bí thư Thành ủy Sài Gòn-Chợ Lớn, chị bị địch bắt trong cuộc họp chuẩn bị khởi nghĩa Nam Kỳ. Chị bị kết án tử hình và xử bắn tại Hóc Môn ngày 26/8/1941 khi mới 31 tuổi.

Hà Thị Quế

Sinh năm 1931, bà phụ trách quân sự hai huyện Yên Thế, Việt Yên (Bắc Giang) khi mới 23 tuổi. Bà có tài chỉ huy vũ trang diệt phỉ, phá đồn binh Nhật, quân địch kính nể gọi bà là "Tướng Việt Minh đàn bà". Tham gia ban cán sự Đảng bộ tỉnh, bà tổ chức quần chúng luyện tập quân sự, lập đội du kích thoát ly. Trong Cách mạng Tháng Tám 1945, bà chỉ huy lực lượng vũ trang giành chính quyền ở phủ Yên Thế.

Hồ Thị Bi

"Nếu muốn tìm những mẫu nữ hổ tướng với tất cả nghị lực, táo tợn thì Việt Nam là một xứ có mẫu người vừa tự nhiên vừa hiện đại. Tại đây chúng ta bắt gặp Hồ Thị Hoa (Hồ Thị Bi), một lãnh tụ du kích cộng sản. Bà Bi vào đơn vị khi 30 tuổi (1946), chi đội 12 trong bộ đội Miền Nam của bà khuấy rối vùng Hóc Môn. Bà tạo cho mình một giang san xây dựng trên khủng bố và chính trị..." – Rilaire du Berrie, Background to Betrayal (Bối cảnh cho sự phản bội), Western Islands, 1965

Mạc Thị Bưởi

Là Xã đội phó, Bí thư phụ nữ xã Tân Hưng, Nam Sách, Hải Dương, chị tổ chức 3 tổ nữ du kích thường xuyên gây rối đồn bốt địch, xây dựng 35 cơ sở cách mạng, đảm nhiệm công tác giao liên, vận động quần chúng ủng hộ kháng chiến... Chị bị địch bắt, bị tra tấn dã man và hy sinh ngày 23/4/1951, khi mới 24 tuổi.

Nguyễn Thị Chiên

Là Trung đội trưởng du kích xã Tán Thuật, Kiến Xương, Thái Bình, bà chỉ huy đơn vị đánh hơn 40 trận, diệt và bắt sống nhiều địch. Năm 1951, khi 21 tuổi, trong một trận chống càn, bà đã tay không bắt sống 4 tên địch trong đó có một quan Hai Pháp. Từ đó, bà nổi danh là "Nữ du kích tay không bắt giặc". Năm 1952, bà là người phụ nữ đầu tiên được Nhà nước tuyên dương Anh hùng.

Võ Thị Sáu

Sinh năm 1935, chị tham gia đội Công an xung phong Đất Đỏ (Bà Rịa) lúc 14 tuổi. Tháng 2/1950, chị bị bắt giam và kết án tử hình ở khám Chí Hoà (Sài Gòn). Chưa đủ tuổi thi hành án nên chị bị đưa ra Côn Đảo và trở thành nữ tù nhân đầu tiên ở đây. Chị được kết nạp vào Đảng ngày 22/1/1952. Ngay hôm sau chị bị xử bắn tại nghĩa trang Hàng Dương khi chưa đầy 18 tuổi.

Lê Thị Xuyến

Bà sinh năm 1909. Bà là một trong 10 nữ đại biểu Quốc hội khóa đầu tiên của Việt Nam vào năm 1946. Trên cương vị Hội trưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, từ năm 1946-1956, bà lãnh đạo Hội đoàn kết các tầng lớp phụ nữ thực hiện phong trào: “Mua công phiếu kháng chiến”; “Ủng hộ bộ đội”; “Dân công tiền tuyến”... Sáng kiến kết nghĩa các cơ quan, tổ chức với đơn vị bộ đội của bà đã góp phần tạo nên sức mạnh toàn dân cho cuộc kháng chiến.

Có thể bạn quan tâm

Ru xuân

Ru xuân

Kính tặng các chiến sĩ Nhà giàn DK1

Lá

Một chiếc lá rơi một chiếc lá rơi
lá nào là anh lá nào là tôi

Ngày kỷ niệm

Ngày kỷ niệm

Những ngày mang tiếng hát chung
Triệu con tim bản quán cùng nhịp tim

Cỏ

Cỏ

Rồi cỏ sẽ lên mầm
và mầm cỏ sẽ lại chìm sau cỏ

Về quê ngoại

Về quê ngoại

Đưa con về thăm mảnh đất Hương Khê
Nơi gió bụi không vào căn nhà nhỏ

Ngoài ô cửa sổ

Gấu trắng

Bắc cực giá băng trên độ cao 8 nghìn mét
Dõi mắt tìm hoài không thấy gấu trắng đâu

Ngoài ô cửa sổ

Nhịp cầu

Bắc từ hơi thở người qua
mỗi bước chân đã là tia nắng

Dệt

Dệt

Mẹ dệt con
từ tình yêu mỏi mòn ngóng đợi

Ước

Ước

Nhiều khi tôi ước mình thật lớn, lớn hơn cả núi cao
Nhiều khi tôi lại ước

Một

Một

Một lá cỏ đẫm sương khuya
chỉ lo sương rơi mà chưa thành giọt

Bầu máu nóng

Bầu máu nóng

Bố tôi tên là Nguyễn Ngọc Tứ, sinh năm 1937. Ông là một trong nhiều liệt sĩ-nhà báo của Báo Nhân Dân, cũng là một trong hàng trăm liệt sĩ-nhà báo của nền báo chí cách mạng Việt Nam, những người chiến sĩ xung kích thực thụ đã ngã xuống trong các cuộc kháng chiến vì Độc lập, Tự do của Tổ quốc.

Tổng Biên tập Báo Nhân Dân Lê Quốc Minh phát phụ san đặc biệt của Báo Nhân Dân tới bạn đọc trẻ tại Triển lãm “80 năm Hành trình Độc lập - Tự do- Hạnh phúc”. (Ảnh: THÀNH ĐẠT)

Hành trình từ báo in đến hệ sinh thái đa nền tảng

Trong cơn lốc xoáy chuyển động của truyền thông toàn cầu, không ít tờ báo danh tiếng phải nói lời chia tay với báo in, chuyển sang báo điện tử, thậm chí rời khỏi đời sống báo chí. Câu hỏi “tương lai nào cho báo in?” vì thế luôn ám ảnh giới làm nghề. Nhưng tại Báo Nhân Dân, báo in không bị bỏ lại phía sau. Trái lại, báo in được “đánh thức” bằng công nghệ, sáng tạo và tư duy mới để tiếp tục giữ vai trò trụ cột trong hệ sinh thái truyền thông đa nền tảng hiện đại.

Dấn thân vào hiện trường "nóng" ở nước ngoài

Dấn thân vào hiện trường "nóng" ở nước ngoài

Các cơ quan thường trú Báo Nhân Dân tại nước ngoài tham gia cung cấp thông tin quốc tế và là bộ mặt đối ngoại của Báo tại địa bàn. Mặc dù chỉ có 6 cơ quan, tuy nhiên, luôn có những dấu ấn nghề nghiệp của các phóng viên thường trú trong mảng tin quốc tế. 

Nhớ những gương mặt thân quen

Nhớ những gương mặt thân quen

Tuy đã được nghỉ theo chế độ, nhưng cứ mỗi dịp chuẩn bị vào mùa làm số báo Xuân, hay có sự kiện trọng đại nào đó, các đồng nghiệp lại nhớ tới tôi “a-lô” gọi viết bài. Được tin cậy, gửi gắm, lửa nghề trong tôi như được hâm nóng. Háo hức hành trang lên đường mà cứ ngỡ như đang là phóng viên thường trú ngày nào...

Làm báo trong tâm dịch

Làm báo trong tâm dịch

Người làm báo trong tâm dịch đều không chọn cách sống bình an mà đã chiến đấu bằng cả sự tự hào, bằng ý chí của người làm báo cách mạng mang trái tim máu đỏ tươi hồng, yêu thương đồng loại, yêu thương con người. Họ đã học được bài học làm người, khi làm báo trong tâm dịch.

Nhà báo Phong Nguyên bên cột mốc chủ quyền đảo Sinh Tồn.

Trong tôi, Trường Sa...

Biển, có lúc như một đứa trẻ, có lúc như một người nóng tính trong cơn cuồng nộ. Trường Sa ở đó. Gan góc. Kiên trung. Mỗi lần đến với Trường Sa, trong tôi đầy thêm lên cảm xúc. Để rồi, cứ một vài năm không được ra với Trường Sa, tôi thấy như thiếu thiếu điều gì đó, khó tả.

Từ tuyên truyền đến đối thoại

Từ tuyên truyền đến đối thoại

Tờ báo Đảng thân thiết của chúng ta hôm nay bước vào tuổi 75. Có biết bao kỷ niệm, bao cảm xúc, bao bài học ùa về. Tôi muốn được nói đôi điều về sự đổi mới tư duy của các thế hệ những người làm Báo Nhân Dân mà tôi nghe được, học được từ các thầy nghề, các đồng nghiệp đi trước.

Từ cô bộ đội (ảnh bên phải) chuyển sang làm báo và cho đến bây giờ dù đã bước sang tuổi 79, bà Mai Nhiễu vẫn đam mê phát hành báo. (Ảnh: NVCC)

Báo giấy vẫn có lãnh địa riêng

Cái tên Mai Nhiễu nổi tiếng trong giới phát hành báo chí Việt Nam, đặc biệt là trong thời hoàng kim của báo giấy. Từ một người lính công binh chuyển ngành, bà đã dành trọn thanh xuân và tâm huyết để đưa những tờ báo Đảng đến tận tay người đọc.

Thói quen đứng... đọc Báo Nhân Dân và những không gian mở

Thói quen đứng... đọc Báo Nhân Dân và những không gian mở

Ít ai ngờ rằng ngay giữa trung tâm Thủ đô, nơi nhịp sống số hóa cuốn đi từng khoảnh khắc, vẫn tồn tại một góc phố dành riêng cho việc đọc báo... đứng. Giữa phố cổ Hà Nội, việc đứng đọc Báo Nhân Dân trước cổng số nhà 71 Hàng Trống từ lâu đã trở thành một nếp sinh hoạt quen thuộc của nhiều thế hệ người dân.

Lãnh đạo Báo Nhân Dân trao tặng Báo Xuân Bính Ngọ tới các chiến sĩ nơi biên giới, hải đảo.

Làm kinh tế báo chí

Những năm 2000, kinh tế báo chí là một phạm trù mới mẻ. Bởi từ trước, doanh thu báo chí ở báo ta chủ yếu dựa vào số lượng phát hành (bán báo). Báo phát hành tăng thì tỷ lệ thụ hưởng cũng tăng theo. Đời sống cán bộ, phóng viên, người lao động dựa vào hoạt động đó.

Các thế hệ người làm Báo Nhân Dân cuối tuần hội tụ tại Lễ kỷ niệm 30 năm Ngày Báo Nhân Dân cuối tuần ra số đầu (12/2/1989-12/2/2019).

Bổn phận với màu cờ

Đó không chỉ là một khẩu hiệu, không phải là một khẩu hiệu. Mới vài ngày trước thôi, giữa ca trực đầy mệt mỏi, có người anh đang nhắn tin với bạn quay sang tôi, chỉ để hỏi về một cách dùng từ, bởi “mình là người Báo Nhân Dân, viết không chuẩn người ta đánh giá!”.