“Người vợ cuối cùng”: Diễn viên, bối cảnh "cứu" kịch bản

“Người vợ cuối cùng” đã trở thành tâm điểm chú ý của khán giả và giới chuyên môn trong tháng này  khi liên tiếp lập những kỷ lục phòng vé mới. Tác phẩm mới nhất của Victor Vũ vẫn giữ được phong độ về hình ảnh, âm thanh, cùng diễn xuất của dàn diễn viên, nhưng một kịch bản có phần hơi đuối khiến bộ phim giảm mất đôi phần giá trị.
Cảnh trong phim "Người vợ cuối cùng". (Ảnh: Đoàn làm phim)
Cảnh trong phim "Người vợ cuối cùng". (Ảnh: Đoàn làm phim)

“Người vợ cuối cùng” được khởi động từ cách đây 2 năm, dựa trên tiểu thuyết “Hồ oán hận” của nhà văn Hồng Thái, lấy bối cảnh một vùng quê Bắc Bộ.

Phim xoay quay câu chuyện của nhân vật Linh (Kaity Nguyễn thủ vai), cô con gái nhà nghèo vì cứu cha mà phải đi làm vợ lẽ quan tri huyện Đức Trọng (NSƯT Quang Thắng thủ vai) chỉ để làm phương tiện phục vụ mục đích sinh con trai cho ông ta.

Linh có một mối tình thanh mai trúc mã là Nhân, anh chàng bắt cua nghèo cùng làng. 7 năm sau, khi cuộc sống của Linh chìm trong những đau khổ, bất hạnh do sự bất tương xứng về vị trí của cô trong gia đình nhà quan, và những ghen tuông, không hài lòng của quan và bà vợ cả, thì Nhân đột ngột trở về. Sự trở về của Nhân gây ra những xáo trộn và những ngã rẽ bất ngờ trong cuộc sống của Linh…

Phim được chăm chút đến từng chi tiết, từ các món đồ sứ.

Phim được chăm chút đến từng chi tiết, từ các món đồ sứ.

Giống như nhiều tác phẩm trước của Victor Vũ, “Người vợ cuối cùng” được đầu tư cực kỳ chỉn chu về mặt bối cảnh. Một ngôi làng mang phong cách Bắc Bộ được xây dựng lại hoàn toàn với hơn 80 ngày làm việc cùng 25 nhân viên của tổ thiết kế.

Đạo diễn Victor Vũ cho biết, anh đã tham khảo rất nhiều nguồn tài liệu, trong đó có cuốn “Kỹ thuật của người An Nam” (Technique du peuple Annamite), do tác giả Henri Oger thực hiện những năm 1908-1909 để xây dựng bối cảnh bộ phim.

Đạo diễn Victor Vũ cho biết, khi đọc tiểu thuyết, anh hình dung ra bối cảnh sẽ là một làng quê nhỏ bên hồ, dưới chân núi, và đã nghĩ rằng sẽ rất khó để tìm được một ngôi làng như vậy trong thực tế. Nhưng khi đến vùng hồ Ba Bể, Bắc Kạn, anh nhận thấy cảnh vật ở đây giống hệt như hình dung, quá hoàn hảo cho bộ phim. Để đến được nơi này, phải mất hàng tiếng đồng hồ, từ đi ô tô, đi thuyền. “Nhưng khi nhìn lại những gì mình quay, tôi cảm thấy những gì mình làm là xứng đáng” – anh chia sẻ.

Trang phục của các diễn viên trong phim.

Trang phục của các diễn viên trong phim.

Cùng với bối cảnh, phục trang của bộ phim cũng được may cầu kỳ, chỉn chu. Toàn bộ trang phục được may riêng cho từng diễn viên, và có những bộ có tới 3-4 lớp. Riêng ba nhân vật vợ cả, vợ hai và vợ ba của quan huyện Đức Trọng là những bộ trang phục được may để thể hiện tính cách, địa vị xuất thân của từng người.

NSƯT Kim Oanh trong vai bà cả.

NSƯT Kim Oanh trong vai bà cả.

Bà cả (NSƯT Kim Oanh đóng) luôn mặc những tông màu nóng như đỏ sẫm, nâu, hoa văn đơn giản, trang sức không cầu kỳ nhưng luôn đầy đủ từ vòng cổ, vòng tay, đến trâm cài, nhẫn… Bà hai (Đinh Ngọc Diệp) mặc những màu sắc tươi sáng nhưng không quá rực rỡ, trang sức cầu kỳ và cách trang điểm cũng rực rỡ hơn bà cả, chứng tỏ thân phận con nhà gia thế, tính cách vui vẻ, tưng tửng, không phải lo nghĩ nhiều. Bà ba (Kaity Nguyễn) mặc những bộ trang phục giản dị, màu trầm, nhã nhặn, trang sức cũng vô cùng đơn giản, cho thấy thân phận thấp kém, được gả vào nhà quan chỉ để phục vụ mục đích sinh con trai cho quan.

Bà hai, do Đinh Ngọc Diệp thủ vai.

Bà hai, do Đinh Ngọc Diệp thủ vai.

Diễn viên Đinh Ngọc Diệp cho biết, hàng trăm diễn viên đều được may trang phục riêng, với hàng nghìn mét vài. Giám đốc mỹ thuật của phim là Ghia Ci Fam luôn yêu cầu diễn viên phải mặc đầy đủ các lớp áo, không được bỏ lớp nào bất kể điều kiện gì, kể cả trong thời tiết nóng nực, bởi có như vậy mới cảm nhận được giá trị cũng như ý nghĩa của bộ trang phục.

Còn NSƯT Kim Oanh chia sẻ, chị chưa bao giờ làm việc với một họa sĩ nào kỹ tính như Ghia Ci Fam. Trước mỗi cảnh quay, anh tỉ mỉ chọn cho nhân vật bà cả từng chiếc vòng, chiếc nhẫn. Từ những nếp áo, cho đến trang sức, cách hóa trang ba bà vợ khác nhau, có thể thấy ba bà vợ đều có những sắc thái riêng nhưng lại vẫn ở trong một tổng thể chung.

Chưa hết, từng chi tiết nhỏ trong bộ phim đều được ê kíp làm phim nghiên cứu và chăm chút tỉ mỉ. Đinh Ngọc Diệp, cũng là nhà sản xuất phim cho biết, ê kíp đã dày công nghiên cứu từng chi tiết hoa văn trên bát đĩa, trên cột kèo, rèm, màn trang trí trong nhà. Toàn bộ đồ sứ sử dụng trong bộ phim được làm riêng, với các chi tiết hoa văn đều được vẽ tay, với số lượng lên đến hàng nghìn món.

NSƯT Quang Thắng gây ngạc nhiên khi vào vai ác.

NSƯT Quang Thắng gây ngạc nhiên khi vào vai ác.

Cùng với sự đầu tư kỹ lưỡng về bối cảnh, trang phục, đạo cụ, điểm sáng lớn nhất của bộ phim là diễn xuất của cả dàn diễn viên. Hai diễn viên phía bắc là NSƯT Quang Thắng và NSƯT Kim Oanh như được “đo ni đóng giày” cho vai quan huyện và bà cả.

NSƯT Quang Thắng với vốn kinh nghiệm diễn xuất dày dặn, chinh chiến từ sân khấu đến truyền hình, đã cho thấy một ông quan huyện dốt nát nhưng đầy dã tâm, tham lam và giàu mưu hèn kế bẩn để đạt được mục đích của mình. Cái duyên của Quang Thắng là khiến người xem buồn cười vì sự ngây ngô của ông quan huyện khi bị “mắc lỡm” nhưng lại ghê sợ khi không từ thủ đoạn nào kể cả vấy máu dân lành trong những vụ xét xử.

NSƯT Kim Oanh vào vai bà cả trơn nuột như không cần phải diễn, đó chính là sự chuyên nghiệp và giàu vốn sống, vốn kiến thức về văn hóa, xã hội mà chị tích lũy trong suốt hành trình theo đuổi nghiệp diễn của mình. Nhân vật bà cả vừa đáng thương vừa đáng ghét khi luôn phải gồng mình lên để thể hiện cái uy, vai trò của mình trong gia đình, nhưng khi cần lại bộc lộ cái ác đến tột cùng, chứ không chỉ là sự ghê gớm sắc sảo bên ngoài.

Đinh Ngọc Diệp cũng là một nét lạ khi thoát xác hình ảnh những cô gái hiện đại mà cô từng thể hiện, để vào vai một bà hai tiểu thư đài các, ăn diện, tưng tửng, thích châm chọc, nhưng cũng giàu lòng trắc ẩn, không phân biệt danh phận, địa vị trong nhà để bảo vệ người phụ nữ yếu thế hơn mình đang lâm vào bước đường cùng.

Quốc Huy vai quan thầy Kiên.

Quốc Huy vai quan thầy Kiên.

Quốc Huy vai quan thầy Kiên, được phái đi điều tra vụ án mạng, cũng thể hiện tốt vai trò của mình khi làm nên một ông quan “điều tra” cầm cân nảy mực, không bỏ sót tội phạm, nhưng cân nhắc có tình có lý, để đường sống cho những nạn nhân thực sự và lôi kẻ ác ra ánh sáng. Anh thể hiện được ông quan điều tra có ánh nhìn sắc sảo, khiến cho người đối diện cảm giác như những gì bị che giấu đã bị lộ hết, nhưng lại cũng có cái nhìn bao dung, thấu hiểu và thương cảm cho những thân phận bị đẩy đến bước đường cùng.

Kaity Nguyễn và Thuận Nguyễn đảm nhiệm hai nhân vật chính trong phim.

Kaity Nguyễn và Thuận Nguyễn đảm nhiệm hai nhân vật chính trong phim.

Cặp diễn viên chính Kaity Nguyễn và Thuận Nguyễn sáng khung hình, đẹp và diễn tròn vai, tuy nhiên sự xuất sắc của dàn diễn viên phụ, đặc biệt là hai NSƯT Kim Oanh và Quang Thắng khiến cặp diễn viên chính này phần nào lu mờ.

Phần yếu nhất của phim là kịch bản khi xây dựng các mối liên kết để đẩy mâu thuẫn lên đỉnh điểm khá lỏng lẻo. Nhiều khán giả đã thắc mắc về sự dễ dàng của người vợ ba mỗi khi qua lại với người yêu cũ một cách khá thoải mái, qua mặt dễ dàng sự khắt khe và cẩn mật vốn có trong những gia đình quan lại thời phong kiến. Những chi tiết nhỏ của câu chuyện đôi khi cũng chưa hợp lý, như việc lấy trộm tiền rất lặt vặt để chạy trốn của cô vợ ba và người tình, hay việc Nhân chôn xác chết ngay cạnh nhà mặc dù biết đó là việc nghiêm trọng và dễ bị lộ…

Kịch bản phim cũng khá nhạt nhòa khi câu chuyện được phát triển khá cũ, một chiều, thiếu điểm nhấn, thiếu sự cài cắm và những bất ngờ. Những chi tiết “mở khóa” khá dễ đoán, thậm chí có thể đoán ngay được từ đầu phim.

Và không nói ngoa khi cho rằng, toàn bộ dàn diễn viên, bối cảnh, phục trang và đạo cụ đã “cứu” cho câu chuyện của phim khi tất cả đều xuất sắc, trừ nội dung. Đây cũng là điều đáng tiếc khi bộ phim đã có thể hoàn chỉnh hơn nếu kịch bản được chăm chút kỹ.

Tuy nhiên, về mặt doanh thu, “Người vợ cuối cùng” đang gặt hái những quả ngọt khi liên tiếp đạt mức doanh thu phòng vé cao. Tính đến ngày 10/11, doanh thu của phim đạt gần 60 tỷ đồng, chỉ sau 1 tuần công chiếu.

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

"Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau: Không thể bóp méo giá trị văn hóa bằng vỏ bọc "thương dân"

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.