Đòn bẩy mạnh mẽ cho sự phát triển của văn hóa vùng

Nhận diện những cơ hội lớn và cả những điểm nghẽn, nguy cơ tiềm ẩn trong sự phát triển của văn hóa sau những chuyển động lịch sử diễn ra trong năm 2025, PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách, Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội, đồng thời đề xuất gói giải pháp để “mở đường lớn” cho văn hóa.

PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách, Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội.
PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy viên chuyên trách, Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội.

Cơ hội và “điểm nghẽn”

- Thưa ông, năm 2025 chứng kiến bước đi chiến lược - sắp xếp lại các đơn vị hành chính, thiết lập mô hình chính quyền địa phương hai cấp. Nhìn lại, ông đánh giá như thế nào về tác động của sự thay đổi này đối với sự phát triển của văn hóa đất nước, đặc biệt là văn hóa vùng?

- Tôi cho rằng, năm 2025, việc sắp xếp lại đơn vị hành chính và tổ chức chính quyền địa phương hai cấp có thể nhìn như một “cuộc chỉnh trang” lớn của bộ máy, nhưng tác động sâu nhất lại nằm ở đời sống tinh thần: nó chạm tới cảm thức thuộc về của cộng đồng, tới ký ức địa danh, phong tục, giọng nói, lễ hội, mạng lưới nghệ nhân và cả cách người dân tự gọi tên mình. Nếu nhìn rộng ra, đây cũng là cơ hội hiếm có để “đặt lại nền” cho phát triển văn hóa vùng theo hướng hiện đại hơn: bớt manh mún, tăng liên kết, mở rộng không gian sáng tạo, và quan trọng là có điều kiện phân bổ nguồn lực bài bản hơn, thay vì mỗi huyện, mỗi xã “tự bơi” trong một mặt bằng ngân sách và năng lực rất chênh lệch.

Khi địa giới thay đổi, văn hóa vùng không tự nhiên mất đi. Cái dễ tổn thương nhất không phải là “bản sắc” theo nghĩa trừu tượng, mà là hệ sinh thái văn hóa cụ thể: người giữ nghề, nơi chốn thực hành, thiết chế văn hóa cơ sở, và nhịp sinh hoạt cộng đồng. Nếu mô hình mới giúp tái cấu trúc nguồn lực để nâng chất các nhà văn hóa, thư viện, bảo tàng địa phương; tạo mạng lưới liên kết tour tuyến di sản - làng nghề - lễ hội; nâng năng lực số hóa dữ liệu văn hóa; và làm cho chính sách đặt hàng, hỗ trợ nghệ nhân, bảo vệ di sản phi vật thể “đi đến nơi đến chốn”, thì sự thay đổi sẽ trở thành đòn bẩy mạnh mẽ cho văn hóa vùng.

Điều quan trọng là phải coi văn hóa vùng như “tài sản mềm” của phát triển, chứ không phải phần trang trí sau cùng. Sắp xếp hành chính là để quản trị tốt hơn, phục vụ dân tốt hơn; vì thế, văn hóa phải được đặt vào trung tâm của quản trị địa phương: giữ cho cộng đồng còn ký ức, còn tự hào, còn gắn bó, và biết biến chiều sâu ấy thành động lực của kinh tế, du lịch, giáo dục, an sinh. Nếu làm được như vậy, thay đổi địa giới không làm nhạt đi văn hóa vùng, mà ngược lại, giúp văn hóa vùng có “đường lớn” để đi xa hơn, bền vững hơn.

- Nhiều ý kiến quan ngại về sự phai nhạt những giá trị bản sắc riêng khi về chung sống dưới “mái nhà hành chính” mới, nhất là khi đội ngũ cán bộ văn hóa địa phương có nhận thức và trình độ không đồng đều trong bảo tồn và phát triển các giá trị văn hóa. Ông nhìn nhận vấn đề này như thế nào?

- Theo tôi, những lo ngại về phai nhạt bản sắc khi “về chung một mái nhà hành chính” là có cơ sở, nhất là trong giai đoạn chuyển tiếp. Bởi bản sắc không chỉ nằm ở di tích, lễ hội hay trang phục, mà còn nằm ở cảm giác được thừa nhận: tên gọi địa danh, câu chuyện lịch sử địa phương, những biểu tượng mà cộng đồng xem như “căn cước” tinh thần. Khi thay đổi tổ chức, nếu truyền thông và cách làm thiếu tinh tế, người dân dễ rơi vào tâm trạng “mất quê”, hoặc thấy bản sắc của mình bị đặt xuống vị trí thứ yếu. Và khi tâm lý ấy xuất hiện, khoảng cách xã hội có thể mở ra, làm suy giảm sự đồng thuận - điều vốn là nền tảng để vận hành mô hình mới hiệu quả.

Mối lo thứ hai, như chị nêu, là năng lực và nhận thức không đồng đều của đội ngũ cán bộ văn hóa. Đây là “điểm nghẽn” thật. Nếu cán bộ văn hóa coi nhiệm vụ của mình chỉ là tổ chức phong trào, làm sự kiện theo mùa vụ; hoặc chạy theo thành tích, chỉ tiêu bề nổi; thì trong một cấu trúc mới rộng hơn, nguy cơ đồng phục hóa văn hóa càng lớn: lễ hội na ná nhau, sản phẩm du lịch giống nhau, truyền thông địa phương giống nhau, và cuối cùng là những sắc thái riêng bị bào mòn. Ngược lại, nếu cán bộ có năng lực, họ sẽ hiểu rằng bản sắc không mâu thuẫn với hội nhập; trái lại, bản sắc chính là lợi thế cạnh tranh, là “tài nguyên khác biệt” của mỗi vùng trong bức tranh chung.

Vì thế, vấn đề không phải “về chung nhà thì mất bản sắc”, mà là chúng ta có cách quản trị văn hóa đủ tinh tế hay không. Nếu bộ máy mới đi cùng một triết lý: tôn trọng đa dạng, lấy cộng đồng làm chủ thể, coi văn hóa là nền tảng bền vững, thì “mái nhà hành chính” mới sẽ trở thành mái nhà rộng hơn để các giá trị riêng được chăm sóc tốt hơn.

img-8460.jpg
Lễ khao lề thế lính Hoàng Sa được tổ chức tại đình làng An Hải, huyện Lý Sơn (tỉnh Quảng Ngãi) với ý nghĩa thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, tưởng nhớ và tri ân đội hùng binh Hoàng Sa năm xưa. (Ảnh TTXVN).

“Cột mốc đạo lý” cho phát triển

- Để khắc phục, vượt qua những tồn tại, thách thức đặt ra trong quá trình vận hành đơn vị hành chính mới, theo ông, cần phải làm gì?

- Để vượt qua thách thức khi vận hành đơn vị hành chính mới, tôi nghĩ cần làm theo tinh thần “giữ hồn cốt bằng cơ chế, bằng con người, bằng dữ liệu, và bằng thực hành sống”. Trước hết là thiết kế một “bản đồ văn hóa” cho từng đơn vị mới: rà soát đầy đủ di sản vật thể, phi vật thể, lễ hội, làng nghề, nghệ nhân, không gian tín ngưỡng, thiết chế văn hóa, các nhóm cộng đồng đặc thù… Đây không phải việc hình thức, mà là nền tảng để quản trị. Có bản đồ ấy, mới biết cái gì cần bảo vệ nghiêm ngặt, cái gì cần phục hồi, cái gì có thể phát triển thành sản phẩm sáng tạo, du lịch, giáo dục.

Thứ hai là chuẩn hóa năng lực đội ngũ cán bộ văn hóa theo hướng chuyên nghiệp hóa. Không thể để văn hóa là “mảng mềm”, ai làm cũng được. Cần khung năng lực cụ thể, bồi dưỡng định kỳ, luân chuyển có chọn lọc, và quan trọng hơn là trao quyền kèm trách nhiệm: cán bộ văn hóa phải có tiếng nói trong quy hoạch đô thị - nông thôn, trong phát triển du lịch, trong giáo dục địa phương, trong truyền thông và chuyển đổi số. Nơi nào coi văn hóa chỉ là “hoạt động”, nơi đó dễ rơi vào phong trào; còn nơi coi văn hóa là “quản trị”, nơi đó mới giữ được bền vững.

Thứ ba là cơ chế phân bổ nguồn lực dựa trên giá trị và hiệu quả xã hội, không chỉ dựa trên “xin - cho”. Khi địa bàn rộng hơn, cần tránh dồn hết sự chú ý vào trung tâm mới, bỏ quên các điểm văn hóa ở vùng xa. Cách đúng là tạo mạng lưới: mỗi cụm xã/phường có một số thiết chế nòng cốt; mỗi vùng có trung tâm sáng tạo - trình diễn - trưng bày phù hợp; đồng thời có quỹ hỗ trợ nghệ nhân, bảo tồn khẩn cấp di sản xuống cấp, và đặt hàng sản phẩm văn hóa phục vụ cộng đồng.

Thứ tư là bảo đảm chủ thể văn hóa là người dân. Giữ hồn cốt không thể chỉ bằng mệnh lệnh hành chính. Phải để cộng đồng tham gia từ khâu nhận diện giá trị đến khâu tổ chức thực hành: lễ hội do dân làm chủ, di sản do dân gìn giữ, tri thức dân gian được đưa vào trường học, câu chuyện địa danh được kể lại bằng truyền thông hiện đại. Khi người dân thấy mình được tôn trọng, được trao quyền, họ sẽ gìn giữ. Và khi họ gìn giữ, bộ máy mới sẽ vận hành êm hơn, bền hơn.

- Mới đây, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết 80- NQ/TW, trong đó, ở phần Một số chỉ tiêu đến năm 2030 có nêu nội dung: “Thực hiện chủ trương xã hội hóa văn hóa đúng hướng, hiệu quả; đấu tranh khắc phục khuynh hướng “thương mại hóa”, chỉ coi trọng, đề cao một chiều lợi ích kinh tế trong hoạt động văn hóa, coi nhẹ lợi ích xã hội, nhân văn” - đây là nội dung nhận được sự đồng thuận cao của nhiều người hoạt động văn hóa. Đặt trong bối cảnh mô hình chính quyền địa phương hai cấp, để thực hiện được chỉ tiêu này, theo ông, cần phải làm gì?

- Tinh thần của Nghị quyết 80 khi nhấn mạnh xã hội hóa “đúng hướng, hiệu quả” và đấu tranh khắc phục khuynh hướng thương mại hóa một chiều là một cảnh báo rất kịp thời. Vì trên thực tế, ở nhiều nơi, xã hội hóa bị hiểu lệch thành “khoán cho thị trường”: lễ hội bị biến thành nơi bán vé, bán dịch vụ; di tích bị “cải tạo” theo gu thẩm mỹ dễ dãi; hoạt động nghệ thuật chạy theo trào lưu câu khách; còn lợi ích xã hội, nhân văn - tức phần làm nên phẩm giá văn hóa - lại bị coi nhẹ. Đặt trong bối cảnh chính quyền địa phương hai cấp, tôi cho rằng muốn thực hiện chỉ tiêu này, cần một gói giải pháp đồng bộ, từ thể chế đến thực thi.

Trước hết là phân định rạch ròi giữa “xã hội hóa” và “thương mại hóa” bằng quy chuẩn và cơ chế giám sát. Xã hội hóa là huy động nguồn lực xã hội để mở rộng cơ hội sáng tạo và thụ hưởng; còn thương mại hóa một chiều là đặt lợi nhuận lên trên giá trị nhân văn. Vì vậy, chính quyền địa phương cần ban hành bộ tiêu chí đánh giá dự án/hoạt động văn hóa có xã hội hóa: tiêu chí về tiếp cận công bằng (người yếu thế, vùng khó khăn), về bảo vệ bản quyền và chuẩn mực thẩm mỹ, về giáo dục giá trị, về an toàn - văn minh, về bảo tồn di sản, và về tác động xã hội lâu dài. Có tiêu chí thì mới quản lý được, tránh tình trạng “có tiền là làm”.

Thứ hai là tăng năng lực thẩm định và đặt hàng của Nhà nước. Trong mô hình hai cấp, quyền lực hành chính tập trung hơn ở cấp tỉnh và cấp xã; vì vậy càng cần cơ chế đặt hàng dịch vụ công văn hóa minh bạch: đặt hàng chương trình nghệ thuật chất lượng, sản phẩm giáo dục di sản, dự án số hóa, hoạt động đọc sách, sân chơi cho thanh thiếu niên… Nhà nước không làm thay thị trường, nhưng Nhà nước phải định hướng bằng đặt hàng và tiêu chuẩn, để thị trường đi đúng hướng.

Thứ ba là công khai, minh bạch và cộng đồng tham gia giám sát. Một lễ hội hay dự án trùng tu di tích, nếu cộng đồng được tham gia, được biết, được góp ý, thì xu hướng “làm quá tay để kiếm lợi” sẽ khó xảy ra. Và cuối cùng, cần nhấn mạnh: chống thương mại hóa không phải chống kinh tế văn hóa. Ngược lại, làm kinh tế văn hóa càng phải giữ chuẩn mực văn hóa, vì giá trị bền vững của ngành công nghiệp văn hóa nằm ở niềm tin công chúng và chiều sâu bản sắc. Nghị quyết 80 đặt ra yêu cầu ấy như một “cột mốc đạo lý” cho phát triển: làm giàu cho văn hóa, chứ không làm nghèo văn hóa để kiếm tiền.

- Xin trân trọng cảm ơn những chia sẻ của ông

Có thể bạn quan tâm

Sáng 7/7/2026, khai mạc Tuần lễ Kinh tế - Tài chính - Công nghệ Đà Nẵng 2026 và Hội nghị Đối thoại chính sách cấp cao với chủ đề “Mô hình tăng trưởng mới - Đổi mới sáng tạo - Thành phố toàn cầu”. Ảnh: TTXVN

Biến uy tín quốc tế thành động lực phát triển

Ban Chỉ đạo Trung ương về đối ngoại và hội nhập quốc tế vừa họp Phiên thứ nhất, do Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm chủ trì, chính thức khởi động cơ chế mới, thống nhất phương thức lãnh đạo, chỉ đạo, điều phối và tổ chức thực hiện công tác đối ngoại, hội nhập quốc tế trong giai đoạn mới.

Trong suốt 50 năm qua, Thành phố Hồ Chí Minh luôn giữ vai trò trung tâm lớn về kinh tế, văn hóa, khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và hội nhập quốc tế. Ảnh: Đạt Thành

Biểu tượng phát triển năng động, cực đổi mới sáng tạo của Việt Nam trong thế kỷ XXI

Tròn nửa thế kỷ được vinh dự mang tên vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc, Thành phố Hồ Chí Minh đã phát triển bứt phá từ gian khó, khẳng định vị thế đầu tàu kinh tế, cực đổi mới sáng tạo và biểu tượng phát triển năng động của cả nước. Tiếp nối trang sử vẻ vang ấy, thành phố hôm nay mang khát vọng, sứ mệnh về một đô thị toàn cầu, nơi được xác định trở thành biểu tượng phát triển năng động, là đầu tàu dẫn dắt tăng trưởng, cực đổi mới sáng tạo và hội nhập quan trọng của Việt Nam.

Đại hội Đoàn XIII xác lập mục tiêu, nhiệm vụ và giải pháp công tác Đoàn trong nhiệm kỳ mới, trong đó đặc biệt chú trọng nâng cao chất lượng nguồn nhân lực trẻ. Ảnh Thành Đạt

Bước chuyển trong kỷ nguyên mới

Trong hai ngày 24-25/6, tại Thủ đô Hà Nội, Đại hội đại biểu toàn quốc Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh lần thứ XIII, diễn ra với tinh thần hành động: “Bản lĩnh tự cường - Tiên phong sáng tạo - Khát vọng cống hiến Làm chủ tương lai”.

Lễ đón Thủ tướng Lê Minh Hưng đến thành phố Kazan, Cộng hòa Tatarsta, Liên bang Nga bắt đầu chuyến tham dự Hội nghị Cấp cao Kỷ niệm 35 năm quan hệ ASEAN - Nga. Ảnh: TTXVN

Khẳng định vai trò cầu nối tin cậy

Từ ngày 16 đến 18/6, Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng dẫn đầu Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam tham dự Hội nghị cấp cao Kỷ niệm 35 năm quan hệ ASEAN-Nga, tại thành phố Kazan của Liên bang Nga. Hoạt động đối ngoại quan trọng này gửi đi thông điệp Việt Nam coi trọng quan hệ Đối tác chiến lược ASEAN-Nga, quan hệ hữu nghị truyền thống và hợp tác toàn diện Việt Nam-Nga; khẳng định hình ảnh Việt Nam là cầu nối tin cậy trong ASEAN, là bạn bè thủy chung, chân thành của nước Nga.

GS, TS Nguyễn Tiến Thảo - Vụ trưởng Vụ Giáo dục đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo).

Đổi mới mạnh mẽ để phát triển nguồn nhân lực cho kỷ nguyên mới

Đó là nhấn mạnh của GS, TS Nguyễn Tiến Thảo - Vụ trưởng Vụ Giáo dục đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) trong cuộc trò chuyện với Nhân Dân cuối tuần về một số chính sách mới đã và đang triển khai nhằm mục tiêu phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao - theo tinh thần Nghị quyết số 71-NQ/TW của Đảng, đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước.

Trong giai đoạn 2026-2031, mô hình chính quyền địa phương 2 cấp sẽ tiếp tục được hoàn thiện cả về hình thức tổ chức tổng thể và hệ thống giám sát để sát dân hơn, gần dân hơn.

Xây đắp nền tảng mô hình quản trị quốc gia hiện đại

Mục tiêu mà mô hình tổ chức tổng thể của hệ thống chính trị, mô hình chính quyền 3 cấp hướng tới không chỉ là sắp xếp tổ chức bộ máy mà còn là đổi mới phương thức lãnh đạo, phương thức quản lý, phương thức điều hành, phương thức làm việc, phương thức tổ chức thực hiện. Không chỉ giải quyết yêu cầu trước mắt mà phải tạo nền tảng cho mô hình quản trị quốc gia hiện đại, hiệu năng, hiệu lực, hiệu quả, đáp ứng yêu cầu phát triển nhanh, bền vững của đất nước trong giai đoạn mới.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm phát biểu dẫn đề tại Đối thoại Shangri-La lần thứ 23 và trả lời một số câu hỏi của đại biểu tham dự. Ảnh: TTXVN

Định vị Việt Nam trong dòng chảy hợp tác khu vực

Với những ý nghĩa đặc biệt, chuyến thăm ba nước Đông Nam Á của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã đạt được những kết quả quan trọng, mang tính đột phá, thông qua củng cố toàn diện nền tảng hợp tác, làm sâu sắc hơn và nâng tầm hợp tác chiến lược lâu dài, đưa quan hệ giữa Việt Nam với các đối tác chủ chốt trong khu vực lên nấc thang phát triển cao hơn.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Phu nhân tại sân bay quốc tế Udon Thani. Ảnh: TTXVN

Thông điệp tăng cường tin cậy và hợp tác chiến lược

Chuyến công tác của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm thăm chính thức Thái Lan, thăm cấp Nhà nước tới Singapore, phát biểu dẫn đề tại Đối thoại Shangri-La và thăm cấp Nhà nước tới Philippines mang ý nghĩa và tầm quan trọng đặc biệt.

Xây dựng không gian sinh hoạt cộng đồng là một trong những điểm quan trọng giúp mỗi địa phương nuôi dưỡng mạch ngầm văn hóa cho cư dân.

Sắp xếp lại không gian văn hóa bằng một tư duy sâu sắc hơn

Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Chỉ thị số 21 về “sắp xếp thôn, tổ dân phố và bố trí, sử dụng người hoạt động không chuyên trách ở cấp xã, thôn, tổ dân phố”, yêu cầu các địa phương hoàn thành phương án sắp xếp trước ngày 10/6/2026.

Hà Nội xác lập cấu trúc đô thị theo hướng “đa tầng, đa lớp, đa cực, đa trung tâm”, trong đó lấy sông Hồng làm trục cảnh quan sinh thái - văn hóa chủ đạo. Ảnh Thành Đạt

Viết tiếp trường ca sông Cái

Ngày 13/5 vừa qua, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội Vũ Đại Thắng ký Quyết định số 2512/QĐ-UBND về việc phê duyệt Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm.

Người dân đặt nhiều niềm tin và kỳ vọng vào một nền hành chính hiện đại, thông suốt, minh bạch và trách nhiệm hơn khi bộ máy chính quyền địa phương 2 cấp vận hành thật sự trơn tru. Ảnh: Thành Đạt

Phát hiện sớm vướng mắc để khắc phục kịp thời

Dù trong quá trình chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp còn bộc lộ một số hạn chế cần được tháo gỡ kịp thời, song đã tạo ra chuyển biến rất tích cực về cải cách hành chính, cung ứng dịch vụ công.

Ðại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI, diễn ra tại Hà Nội từ ngày 11-13/5/2026. (Ảnh: Hồng Vinh)

Dấu mốc quan trọng mở đầu chặng đường phát triển mới

Là sự kiện chính trị-xã hội quan trọng, nhận được sự quan tâm sâu sắc của các tầng lớp nhân dân ở trong nước và người Việt Nam ở nước ngoài, Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI (Đại hội XI) diễn ra trong bối cảnh đất nước đang bước vào giai đoạn phát triển mới với nhiều thời cơ lớn, đan xen với không ít khó khăn.

Khi bỏ cấp trung gian, áp lực công việc không mất đi mà trái lại, dồn toàn bộ xuống cấp cơ sở.

Giám sát để kiến tạo phát triển

Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI vừa qua đã định hình tư duy đột phá: Mục tiêu cao nhất của các cuộc giám sát không phải là "vạch lá tìm sâu", mà là để khơi thông điểm nghẽn và kiến tạo phát triển.

“Con đường 30/4” không chỉ là con đường của riêng Việt Nam, mà còn là con đường của hòa bình, hợp tác và phát triển. (Ảnh Thành Đạt)

Tiếp nối Con đường 30/4

Có gì mới mẻ, tinh khôi trong buổi cuối xuân đầu hạ, khi chúng ta cùng nhớ về ngày 30/4 năm ấy, ngày trọng đại, non sông liền một dải?

Với sự cẩn trọng, sáng suốt và thống nhất cao, chỉ trong gần ba ngày làm việc đầu tiên của Kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI, Quốc hội đã hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ kiện toàn nhân sự lãnh đạo cấp cao của bộ máy Nhà nước, Quốc hội.

Trọng trách của Quốc hội khóa XVI

Kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI đã chính thức khai mạc sáng 6/4, mở ra một nhiệm kỳ mới trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển với yêu cầu cao hơn về tốc độ, chất lượng và tính bền vững của tăng trưởng.