Đọc sách: “Cô bé nhìn mưa”

Đọc sách: “Cô bé nhìn mưa”

Đọc “Cô bé nhìn mưa” của nhà giáo Đặng Thị Hạnh, (con gái Giáo sư Đặng Thai Mai) vào một cuối tuần mưa giăng trong thành phố - hơn 400 trang hồi ức như một bộ phim quay chậm, mơ mộng, ấm áp, giản dị đến xúc động và rất khó rời mắt.

Tác phẩm đã được tái bản vào năm trước, kể từ lần ra mắt đầu tiên năm 2008. Nhà xuất bản Phụ nữ - đơn vị ấn hành cuốn hồi ký này giới thiệu ngắn gọn: Cô bé nhìn mưa là thiên hồi ức về một gia đình trí thức lớn trong bối cảnh những biến động của lịch sử Việt Nam gần suốt thế kỷ XX: hồi ức về quê nội trên rừng và quê ngoại dưới biển; hồi ức về người cha, một học giả uyên bác và người mẹ, một phụ nữ dịu dàng tần tảo; hồi ức về những người thân yêu và in dấu sâu đậm suốt tuổi thơ, về các chị em ruột thịt và gia đình riêng, về bạn bè và đồng nghiệp. Đó cũng là hồi ức về cách mạng và kháng chiến, về Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, về những người lính trẻ ra đi không trở lại…

Bút pháp của chân thành

Cuốn sách được xem như có một lối viết “lạ” với thể loại hồi ký bởi cấu trúc linh hoạt, xen giữa trật tự tuyến tính là những khoảng ngưng, những chuyến du hành mơ mộng, hư cấu nối dài...

Tuy nhiên, vượt lên tất cả những yếu tố ấy, bút pháp mang lại sự hấp dẫn nhất cho “Cô bé nhìn mưa” vẫn là bút pháp của chân thành. Tác giả xác định viết cho mình trước hết và cuộc du hành ngược thời gian này dường như là cuộc du hành tự do nhất có thể của mình.

Bạn đọc cơ bản có thể đi cùng bà theo một trục thời gian, từ Phần thứ nhất: “Làng”, “Phố”, “Biển màu lục nhạt”, “Khoảng ngưng”, tới Phần hai: “Khu vườn mùa đông”, “Tự hư cấu” (ngôi nhà có cái ao sen), “Khúc đồng quê”, “Việt Bắc: Những ngôi trường và những con đường”, và Phần ba: “Từ nhà trường đến nhà trường”, “1972”, “Viết trong một khu vườn nhỏ”… Ngoài ra, phần phụ lục nói về quá trình viết của tác giả, chia sẻ của các nhà nghiên cứu, nhà báo về tác phẩm.

Quá lớn, khi tất cả nằm trong hơn 400 trang sách. Và sợi dây để kết nối mọi diễn biến là đôi mắt và tâm hồn của một cô bé đã ám ảnh những cơn mưa từ thuở mới 2-3 tuổi. “Những giọt mưa rơi đuổi nhau trên sân nhà ông ngoại, mùi lá sen khô vào mùa thu trong khu vườn làng Yên Lộ, khi hoa đã tàn.”

Ký ức chồng ký ức, nhiều suy tư lan sang văn học, triết học, những sự kiện nối tiếp sự kiện - “Cô bé nhìn mưa” gói vào lòng nó cả “thời gian nằm ngang của lịch sử biên niên” lẫn “thời gian thẳng đứng của những giây phút im lìm” để nhận diện sự tồn tại tự thân.

Có thể những cơn mưa đã trở thành ranh giới mềm để con người có những khoảng ngưng ký ức, những khoảnh khắc tự vấn cần thiết cho bất cứ một cuộc sống phong phú nào. Hoặc những cơn mưa là lối về để làm nên một tác phẩm hồi ức quá nhiều chi tiết cũng như diễn biến của mỗi số phận nhân vật gắn liền với thăng trầm của lịch sử dân tộc. Những nhân vật, vùng đất mà nếu một nhà văn dừng lại, rẽ vào, họ có thể tạo nên những thiên tiểu thuyết.

Ví như dì Tân – nàng tiên thời thơ ấu của tác giả, về ông nội - một người hay chữ mất chưa đầy năm mươi tuổi mà đã có mười ba năm bị tù ở Côn Đảo, về làng Quỳnh gắn với hình ảnh con cá trích, cá nục, cá chỉ vàng màu ánh bạc, những bánh xèo chợ Giát vàng ruộm…, những bát chè cỗ chay đêm Giao thừa mát và ngọt lịm…

Nhà giáo Đặng Thị Hạnh từ trang viết đầu tiên về thời ấu thơ của mình cho đến những trang cuối kể về những đứa cháu nhỏ của bà, vẫn giữ nguyên một bút pháp như vậy - một cuộc tâm tình rất đỗi đi vào lòng người.

Như nhà văn, nhà báo Trần Chiến nhận định ngay từ khi tác phẩm này ra mắt: “Xác định thể loại “hồi ức”, có lẽ tác giả mong muốn được tự do lang thang, chọn lựa chứ không phải kể hết, nhặt hết. Cách thức này càng được rốt ráo hơn qua cái tôi đứng ra kể, là một cô bé (dường như) mãi không chịu lớn, nhất định nhìn trời đất ngoài kia theo kiểu của mình. Và nó làm nên giọng điệu, chi tiết, sự hóm hỉnh, bướng bỉnh và những khác biệt với nhiều hồi ký khác.”

Nhà giáo Đặng Thị Hạnh - Tác giả của cuốn sách "Cô bé nhìn mưa".

Nhà giáo Đặng Thị Hạnh - Tác giả của cuốn sách "Cô bé nhìn mưa".

Ăm ắp mạch ngầm tri thức

Với trí nhớ đặc biệt, giáo sư Đặng Thị Hạnh khiến độc giả thường xuyên choáng ngợp vì một nền tảng tri thức từ môi trường gia đình, giáo dục ẩn sau những câu chuyện giản dị thường nhật của bà.

Ký ức chồng ký ức, nhiều suy tư lan sang văn học, triết học, những sự kiện nối tiếp sự kiện - “Cô bé nhìn mưa” gói vào lòng nó cả “thời gian nằm ngang của lịch sử biên niên” lẫn “thời gian thẳng đứng của những giây phút im lìm” để nhận diện sự tồn tại tự thân.

Sách và việc đọc sách trở đi trở lại rất nhiều trong “Cô bé nhìn mưa” như một hình ảnh thật đẹp đẽ: “Ước mơ được ngồi đọc sách và không phải chịu trách nhiệm về một cái gì đã tan biến từ lâu, thần hộ mệnh là mẹ tôi cũng đã bay xa rồi” hay “Căn nhà và sách vở vẫn là nơi trú ẩn ưa thích của tôi”…

“Cô bé nhìn mưa” cũng gợi mở biết bao điều về tâm hồn đời sống văn nghệ sĩ, trí thức nước nhà suốt một giai đoạn dài vắt qua chiến tranh đến hoà bình. Nó tràn ngập một niềm hân hoan của việc được hiểu biết, được sáng tạo, được truyền dạy và cũng phô bày không ít dữ dội, thử thách của người trí thức trước những phận sự khác của mình.

Những con người can dự đến vận mệnh dân tộc, những cá nhân góp phần làm nên đất nước, những cuộc trường chinh ghi dấu cả vinh quang, mất mát, tổn thương, đổ vỡ…, tất cả đều hiện lên qua giọng văn rất đỗi giản dị, nhẹ nhàng, nhân hậu mà ám ảnh của tác giả.

Ngôi nhà thơm mùi thuốc lá, đầy những cuốn sách của người cha (Giáo sư Đặng Thai Mai), nhạc sĩ Văn Cao “một người nhỏ bé, mặt mũi hiền lành”, nhà thơ Nguyễn Đình Thi “cao, mái tóc xoã trên trán, giọng vẫn ấm áp…”, nhà ngôn ngữ học Cao Xuân Hạo “tay cầm cây đàn ghi-ta, đi lướt qua, gương mặt giống một nhân vật lãng mạn…”.

Đôi khi dí dỏm, đầy thương mến, bà kể về nhà giáo Đỗ Đức Hiểu: “Năm anh bảy mươi lăm tuổi, một cậu học sinh gặp lại thày sau nhiều năm đã tuyên bố: Thày vẫn trẻ như xưa, bởi từ xưa thày đã già”. “Con người cao gày, mắt hay ngước lên trời đầy cảm hứng, cả một đời lao động miệt mài ấy” đã ở trong một căn nhà mà người thợ xây phải thốt lên: “Giáo sư mà phải ở một nơi như thế này, chỗ chúng em còn khá hơn nhiều.”…

Những trang sách này mang đến cho bạn đọc góc tiếp cận gần gũi nhất với những danh nhân lịch sử. Bà gọi những vị tướng của đất nước là “những người lính trong gia đình chúng tôi”. Bà kể về Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “Nhìn qua cửa sổ-tôi thấy anh Văn đang đọc cho một cậu thư ký đánh máy, chắc là chỉ thị cần gửi gấp ra mặt trận. Trời đã gần sáng rồi mà đôi mắt nâu to, trong suốt của anh vẫn sáng rực, anh đọc lệnh cho cậu thanh niên, mắt díp lại vì buồn ngủ, hai tay vẫn đánh trên máy liên tục theo quán tính”.

Những con người can dự đến vận mệnh dân tộc, những cá nhân góp phần làm nên đất nước, những cuộc trường chinh ghi dấu cả vinh quang, mất mát, tổn thương, đổ vỡ…, tất cả đều hiện lên qua giọng văn rất đỗi giản dị, nhẹ nhàng, nhân hậu mà ám ảnh của tác giả.

***

Khép lại cuốn sách, nhà giáo Đặng Thị Hạnh bày tỏ: “Có người nói, cuốn sách còn những điều chưa thể kể hết và những vấn đề còn “treo”. Tôi nghĩ điều đó là khó tránh…” Thật ra thì, với hồi ức này, bà đã làm một chuyến du hành dài rộng hơn trang viết và mang đến cho độc giả một cái nhìn lịch sử xúc động hơn là bà có thể hình dung…

“Cô bé nhìn mưa” cũng dành cho Hà Nội thật nhiều trang viết xúc động: “Hà Nội là vậy, chưa từng là Métrôpôlix biểu tượng cho đô thị lớn vừa đáng sợ, vừa hấp dẫn qua gương mặt bí ẩn và đôi mắt long lanh của nữ diễn viên Brigitte Helm mà chỉ là trung gian giữa phố và làng. Chỉ là như vậy cũng đủ làm lòng người tan nát mỗi khi rời nó…”

Đêm trước khi rời Hà Nội, tôi cũng ngồi ở chính phòng khách ấy một mình, một chị bạn thân của gia đình trước khi đi xa đã giao cho tôi một nhiệm vụ trọng đại: trao lại tấm ảnh cho người bạn thân, anh ấy sẽ đến tối nay: Tháng 12 năm 46 đã chứng kiến bao cuộc chia ly như vậy, dài ngang cả cuộc đời”.

Có thể bạn quan tâm

Nam tài tử Ji Chang-wook. (Ảnh: VFDA)

Diễn viên Ji Chang-wook sẽ có mặt tại Liên hoan phim châu Á- Đà Nẵng lần IV

Nam diễn viên Hàn Quốc nổi tiếng Ji Chang-wook sẽ góp mặt tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng 2026, diễn ra từ ngày 28/6 đến 4/7. Sự xuất hiện của ngôi sao Hàn Quốc được kỳ vọng sẽ trở thành một trong những điểm nhấn nổi bật của Liên hoan phim năm nay, thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả và giới yêu điện ảnh.

Ê-kíp làm phim giao lưu cùng khán giả trong buổi công chiếu ra mắt. (Ảnh: ĐOÀN PHIM CUNG CẤP)

Ứng dụng công nghệ CGI và AI trong “Mesdames Thanh Sắc”

Trước khi chính thức khởi chiếu toàn quốc từ 19/6/2026, phim điện ảnh “Mesdames Thanh Sắc” vừa có buổi công chiếu ra mắt tại Thành phố Hồ Chí Minh. Bên cạnh sự góp mặt của dàn diễn viên thực lực, phim còn gây ấn tượng bởi sự đầu tư mạnh tay cho hình ảnh, với việc ứng dụng công nghệ để tái hiện bối cảnh Sài Gòn những năm 1960.

Khán giả xem Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Hai tiếng thiêng liêng” tại Hà Tĩnh.

Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Hai tiếng thiêng liêng” được đông đảo khán giả đón nhận tại Hà Tĩnh

Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Hai tiếng thiêng liêng” đã đưa khán giả trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ những giai điệu đi cùng năm tháng “Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân”, “Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh”, “Người về thăm quê”, “Trông cây lại nhớ đến Người” đến không gian lắng đọng qua tiết mục ngâm thơ “Bác ơi”…

Nghệ nhân làng tranh Đông Hồ chia sẻ về quy trình, kỹ thuật in tranh tại chương trình “Hồn trên giấy mộc”. (Ảnh: HỌA KÝ ĐÔNG HỒ)

Nối dài sức sống tranh Đông Hồ

Trải qua nhiều thăng trầm lịch sử, tranh dân gian Đông Hồ từng có thời kỳ phát triển rực rỡ, nhưng lại đang đối diện nguy cơ mai một trong dòng chảy cuộc sống hiện đại. Để tiếp thêm sinh lực cho dòng tranh này, nhiều dự án sáng tạo đã được triển khai, mang đến những cách tiếp cận mới vừa sinh động, vừa gần gũi.

Guitar Custom Showroom của Trần Quang Vũ tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Guitar Custom Việt Nam và câu chuyện đưa tinh hoa thủ công Việt vươn tầm thế giới

Trong bối cảnh nhu cầu cá nhân hóa nhạc cụ ngày càng gia tăng, Guitar Custom Việt Nam tạo dấu ấn bằng những cây đàn được chế tác thủ công, đáp ứng nhu cầu riêng của từng khách hàng. Nhờ chú trọng chất lượng và trải nghiệm người dùng, thương hiệu ngày càng được cộng đồng yêu nhạc tin tưởng lựa chọn.

Bên dòng Đà giang ở xã Tủa Thàng (tỉnh Điện Biên), bao đời nay cuộc sống của người dân tộc Dao cứ nối tiếp trong lặng lẽ yên bình. (Ảnh: TIỂU DŨNG)

Bình yên giữa đại ngàn Tây Bắc

Tại xã Tủa Thàng (tỉnh Điện Biên) có bốn thôn có đồng bào dân tộc Dao sinh sống. Trong đó Nậm Bành, Huổi Lóng là hai thôn của người Dao ở bên dòng Đà giang thơ mộng - nơi nhịp sống là một vòng tuần hoàn yên bình giữa đại ngàn Tây Bắc.

Cuộc thi có sự tham gia của giới chuyên môn và đông đảo sinh viên ngành báo chí.

Gắn đào tạo báo chí với thực tiễn nghề nghiệp

Đào tạo báo chí bên cạnh việc trang bị kiến thức trên giảng đường còn cần tới sự gắn kết chặt chẽ với thực tiễn nghề nghiệp. Thông qua Cuộc thi "Phóng viên tập sự-Nhà báo tương lai", sinh viên có thêm cơ hội trải nghiệm quy trình tác nghiệp, rèn luyện kỹ năng nghề nghiệp trước khi bước vào môi trường làm việc chuyên nghiệp.

Toàn cảnh hội thảo khoa học quốc tế.

Hội thảo khoa học quốc tế "Sưu tập tư liệu ảnh EFEO - Tiềm năng di sản”

Trong thế kỷ XX, ảnh EFEO được sử dụng cho công tác khảo cổ học, bảo tồn di sản, biên soạn tư liệu, nghiên cứu dân tộc học và kiến trúc học như nguồn tư liệu đối chứng quan trọng. Trên phạm vi rộng hơn, bộ tư liệu ảnh EFEO còn góp phần hình thành nền tảng tri thức phục vụ các hồ sơ đề cử di sản thế giới tại Việt Nam về sau.

Công chúng thưởng thức các tác phẩm tại triển lãm "Sắc hợp". (Ảnh: Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam)

Cuộc đối thoại nghệ thuật trong "Sắc hợp"

"Sắc hợp" không chỉ là một buổi triển lãm nghệ thuật đơn thuần. Đó còn là cuộc hội ngộ của những người tâm hồn yêu hội họa. 55 tác phẩm được trưng bày với đa dạng chất liệu, thể hiện cá tính sáng tạo đầy màu sắc, phản ánh những góc nhìn đa chiều về đời sống và thế giới nội tâm của người nghệ sĩ.

Nghệ nhân Ưu tú Đặng Ngọc Anh trong một buổi thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ.

Mối nhân duyên và hành trình gắn kết di sản của một nghệ nhân

“Thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ” được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại có thể được hiểu như một “bảo tàng sống” lưu giữ các giá trị nhân văn sâu sắc. Trong dòng chảy ấy, Nghệ nhân Ưu tú Đặng Ngọc Anh đã có một hành trình 40 năm bảo tồn, phát huy và lan tỏa các giá trị di sản.