Chuyện thường ngày:

CHUYỆN NÔNG THÔN: TỰ LỰC HAY BỊ BỎ QUÊN?

 Thấy mình có mối dây liên kết với "trên", được "trên" quan tâm - là thứ cảm giác rất quan trọng với người vùng sâu vùng xa.

Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG
Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG

Thật khó có thể gọi Y. là một vùng nông thôn nghèo. Đường đi như bàn cờ vuông vắn, tinh tươm. Nhà mới mọc lên đều đặn (và rất giống nhau: mái nhọn, tường trắng toát...). Vào giờ tan học trường mẫu giáo, xe hơi đón con nối nhau cả một quãng đường, dù thị trấn cũng bé thôi, có thể đi bộ mà thong thả dẫn trẻ về.

Nhưng ta cũng không thể gọi Y là một nông thôn giàu. Trong rất nhiều những căn nhà trắng xinh đẹp ấy tuyệt không có gì nhiều ngoài đồ điện thiết yếu và một bộ xô-pha rất to. Bữa ăn thường sơ sài, thức ăn quanh đi quẩn lại là kho là luộc, nhiều khi để nguyên trong nồi cứ thế đặt vào giữa mâm mà ăn. Thức ăn tinh thần lại càng không có. Hầu như chẳng nhà nào có tủ sách. Báo giấy đã không lưu hành trong vùng từ rất lâu rồi. Đàn không, giá vẽ không. Trong vùng không có tay chơi nghệ nhân nghệ sĩ nào. Nhiều nhất chỉ là những tay chơi bạc.

Vào mùa đông, cái “không có gì” ấy càng lộ rõ. Mùa hè quán xá đông vui, chỗ này karaoke, chỗ kia đá bóng, thể dục nhịp điệu... Nhưng cứ đến mùa đông (cũng là mùa mưa của miền trung), mưa liên miên, đất nhão nhoét, muỗi ra đầy. Không có việc, cánh đàn ông rảnh rỗi cùng nhau đánh bài rồi nhậu và karaoke. “Lành mạnh” hơn là đi câu cá, xong rồi lại cũng quay về nhậu... Đàn bà không đi thể dục cũng không biết làm gì ngoài việc nhà căn bản, rồi giết thời gian bằng xem điện thoại. Ngoài vườn, cây cối sũng sượi không ra hoa ra quả. Tất cả như ngừng lại, người ta cảm giác như không có việc gì để làm và đáng làm, đặc biệt là những việc để rèn kỹ năng và làm vui bản thân như làm bánh, làm vườn, may vá hay đọc sách.

*

Cái nghèo lớn nhất phải chăng là khi người ta dư thừa về thời gian và ngoài kiếm tiền thì không biết làm gì. Nếu cho quản lý một vùng như Y, ta sẽ làm gì? Có khi ta sẽ phải tìm cách để người làng thấy thiếu thời gian, thấy có quá nhiều thứ hay ho cần mở mang, cần thử nghiệm, tức là làm cho cuộc sống của họ sinh động lên bằng những thứ có sẵn, không tốn nhiều tiền.

Nhưng ở Y, Hội phụ nữ không có những lớp dạy làm bánh và cắt may (đơn giản) cho các cô gái, Đoàn thanh niên không có những lớp dạy về điện nước và mộc (sơ cấp) cho các cậu trai. Hội Người cao tuổi không ai đứng ra dạy dưỡng sinh (căn bản) cho các cụ già. Không ai bên hội Khuyến nông dạy cách chiết ghép cây... Bên làng có con sông to và dữ, nhưng chưa từng có lớp phổ cập bơi cho trẻ nhỏ, chỉ có các ông bố thỉnh thoảng dạy con.

Tất cả các kỹ năng đều là học lóm nhau, hoặc tự mò mẫm nên hay hỏng rồi nản chí. Biết là trên mạng đầy những video để học, nhưng có thầy bằng người thật thì vẫn hay hơn. Nhà thi đấu có đấy, nhưng giá như năm nào cũng có chuyên gia về dạy một vài buổi về kỹ thuật bóng đá với cầu lông... Đất đai nhiều đấy, giá như thỉnh thoảng có chuyên gia về dạy cách chiết cây với làm vườn... Được thế, người ở Y sẽ bớt cảm giác bị bỏ quên, sẽ thấy mình có mối dây liên kết với “trên”, được “trên” quan tâm - là thứ cảm giác rất quan trọng với người vùng sâu vùng xa.

Có vẻ như các bộ, ngành đã quên mất Y. Đường dây bộ, ngành đến Y thì mất dấu. Hiện tại ở Y, chỉ điện lực và ngân hàng là hai ngành gần gũi nhất, một phần trong thị trấn rất nhiều cậu trai vào làm cho sở điện. Ngân hàng thì có lạ gì: nhà nào cũng vay không ít thì nhiều, để xây nhà hoặc mua xe.

*

Con người ta vừa thích tự đi, vừa muốn có được hoa tiêu chỉ lối. “Ngôi sao dẫn đường” lúc này tại Y là chị hiệu trưởng trường mầm non. Chị ấy đang bình thường bỗng giàu lên rất nhanh. Chị và con gái mỗi người lái một chiếc xe đắt tiền đi dạy và đi chợ. Chị lại mở một nhà hàng tiệc cưới như cái bánh kem khổng lồ, thỉnh thoảng tổ chức hội nghị cho một công ty với toàn người lạ từ đâu về. Chị rủ mọi người hãy như chị, góp vốn với công ty ấy “để cùng thịnh vượng”. Lãi suất cao hơn hẳn ngân hàng, trả đúng trả đều như vắt chanh...

Có người nói khéo với thôn nên tổ chức nói chuyện với dân về các hình thức góp vốn và đầu tư lừa đảo. Nhưng rồi có người bảo không nên, trên mạng nói đầy ra rồi, thôi ta cứ đợi “trên”. Chừng nào “trên” về phổ biến hẵng hay, còn bây giờ ta không nên đụng chạm...

Có thể bạn quan tâm

Cuộc chạy đua với thời gian đưa các liệt sĩ trở về

Cuộc chạy đua với thời gian đưa các liệt sĩ trở về

Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ còn thiếu thông tin đang bước vào giai đoạn tăng tốc với nhịp độ khẩn trương trên khắp mọi miền đất nước. Từ những cánh rừng biên giới còn sót lại bom mìn, những địa bàn trên đất bạn Lào, Campuchia đến các nghĩa trang liệt sĩ trên khắp cả nước, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đang ngày đêm thực hiện sứ mệnh thiêng liêng: tìm đồng đội, trả lại tên cho những phần mộ liệt sĩ khuyết danh, đưa các anh trở về với gia đình, Tổ quốc.

Nhà là để ở , không phải để kinh doanh, tích sản

Nhà là để ở , không phải để kinh doanh, tích sản

“Nhà là để ở, không phải để kinh doanh, tích sản” - thông điệp của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã mở ra một bước chuyển quan trọng trong tư duy phát triển thị trường bất động sản. Với tinh thần đó, Nhân Dân hằng tháng thực hiện chuyên đề này, góp phần làm rõ những vấn đề đặt ra và các giải pháp để nhà ở trở về đúng giá trị và chức năng vốn có.

Khu xóm trọ dành cho bệnh nhân hiểm nghèo ở phố Lê Thanh Nghị (Hà Nội), với những phòng trọ chật chội, mái lợp fibro xi-măng luôn nóng hầm hập trong các tháng cao điểm mùa hè.

Người bệnh quay cuồng trong nắng nóng

Tháng 6, Hà Nội bước vào những ngày nóng nhất trong năm. Ngoài đường, không khí hầm hập hắt lên từ mặt đất bỏng rát, trong các bệnh viện tuyến cuối và những xóm trọ quanh viện, cái nóng còn ngột ngạt hơn gấp bội. Ở đó, những bệnh nhân suy thận, ung thư... vẫn ngày ngày chống chọi với chồng chất lo toan và kiệt quệ, cái nghèo và bệnh tật đeo bám. Vì nghèo, có người đã 23 năm hỏng cả hai quả thận vẫn không dám bật điều hòa dù căn phòng trọ nóng như lò nung; có người dùng khăn ướt, chăn ướt treo lên trần nhà với mong muốn hạ nhiệt; có người kiệt sức sau mỗi đợt điều trị hóa chất...

Sản xuất ô-tô điện tại nhà máy Công ty TNHH sản xuất và kinh doanh VinFast (Hải Phòng). Ảnh | TRẦN HẢI

Cuộc dịch chuyển lịch sử từ xe xăng sang xe điện

Những tấm biển giảm giá xuất hiện ngày một nhiều tại các cửa hàng xe xăng, trong khi ở nhiều đại lý xe điện, khách hàng phải đặt cọc chờ nhận xe. Đằng sau sự tương phản ấy là một cuộc dịch chuyển đang âm thầm diễn ra trên thị trường ô-tô, xe máy.

Kiến tạo diện mạo mới cho Thủ đô

Kiến tạo diện mạo mới cho Thủ đô

Hà Nội đang bước vào giai đoạn tăng tốc lịch sử với hàng loạt siêu dự án hạ tầng trọng điểm, nổi bật là trục đại lộ cảnh quan sông Hồng, Khu đô thị thể thao Olympic, các tuyến đường vành đai khép kín và hệ thống cầu vượt sông.

Nghi thức trong lễ cưới truyền thống của người Chu Ru.

Dẳng dai "món nợ bắt chồng"

Ngồi cùng tôi dưới gốc xoài già bên ngôi nhà gỗ giữa rừng Pơtơu Gớp, ông Ya Loan, một già làng Chu Ru mở giọng trầm trầm: “Ngày xưa, mình là thầy giáo tiểu học, cao lớn, đẹp trai, kinh tế gia đình cũng khá.

Vườn quốc gia Bạch Mã (thành phố Huế) đang có gần 400 loài chim. Ảnh | VQG Bạch Mã

“Báu vật” trên đỉnh Ngựa Trắng

Sớm mùa đông ở Bạch Mã. Màn sương dày như tấm khăn trắng ôm trọn dãy núi rồi bất chợt, một vệt nắng mỏng le lói xuyên qua. Chỉ một tia sáng thôi mà cả khu rừng như bừng tỉnh, chim chóp mào, khướu bạc má, cu rốc họng vàng đồng loạt cất tiếng gọi tạo nên bản hợp âm chỉ rừng già mới có.

Các cơ quan của Pháp cam kết hỗ trợ kinh phí cho thành phố Hà Nội triển khai dự án. Ảnh | Hoàng Sơn

Nhịp sống

Hà Nội vừa chính thức khởi động dự án FASEP - “Phố thở - Hà Nội thở” với sự tham dự của nhiều tổ chức, đối tác phát triển của Cộng hòa Pháp.

Bác sĩ Đinh Dương Tùng Anh nhận quyết định bổ nhiệm chức danh Phó Giáo sư.

Ngọn lửa yêu nghề

Vào một chiều cuối năm ở thành phố cảng Hải Phòng, tại căn phòng làm việc với những chiếc tủ ngập tràn hồ sơ, số liệu, tôi gặp bác sĩ Đinh Dương Tùng Anh, Trưởng bộ môn Nhi, khoa Y, Trường đại học Y Dược Hải Phòng. Anh vừa được nhận học hàm Phó Giáo sư ngành Y năm 2025, đánh dấu một mốc mới trong sự nghiệp giảng dạy, nghiên cứu.

Siêu thị Go! Thăng Long tăng lượng dự trữ hàng hóa phục vụ Tết Bính Ngọ 2026.

Ðề cao giá trị thực và cuộc đổ bộ về nông thôn


Tết Bính Ngọ 2026 đang đến theo một cách rất khác, người Việt không còn mua theo quán tính hay cảm xúc nhất thời. Giỏ hàng Tết được cân nhắc kỹ hơn, hướng về sự thiết thực, tiện lợi và giá trị sử dụng dài lâu.

Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG

Quà tặng thời gian

Ngày áp năm, con gái nhắn tin, ông ngoại ơi có lịch bàn đẹp mang về cho Ong nhé. Ong là cô cháu ngoại đang học lớp 2.

Ông Trần Công Thành bên chiếc ghe nhỏ dùng để cứu người trong lũ dữ.

Dùng ghe cắt cỏ cứu 41 người trong lũ dữ

Khi nước lũ tràn về xã Hòa Thịnh, tỉnh Đắk Lắk, Trần Công Thành dùng chiếc ghe nhỏ của mình cứu hơn 40 người khỏi những ngôi nhà đang bị ngập. Giữa dòng nước xiết và bóng đêm, ông kiên trì chèo nhiều chuyến, đưa từng gia đình đến nơi an toàn, biến chiếc ghe nhỏ thành điểm tựa cứu sinh cho cả xóm làng.

Nhân viên y tế tư vấn cho bệnh nhân ung thư đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai.

Mở rộng quyền lợi cho bệnh nhân bảo hiểm y tế

Bộ Y tế đang lấy ý kiến cho dự thảo thông tư sửa đổi danh mục và tỉ lệ thanh toán thuốc bảo hiểm y tế (BHYT). Đây là lần điều chỉnh quy mô lớn, tác động trực tiếp đến quyền lợi điều trị của hàng chục triệu người tham gia.

Ảnh | GETTY

AI và bản quyền tác phẩm nghệ thuật

Sự phát triển của trí tuệ nhân tạo (AI) đã đem lại nhiều tiến bộ vượt bậc cho con người. Nhờ sự hỗ trợ của AI những công việc vốn phải thực hiện trong nhiều năm, nhiều tháng đã có thể hoàn thành trong vài tuần, thậm chí vài phút.

Cô Lô Thị Minh Huế, giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Mậu Long (Tuyên Quang) dạy tiếng Anh cho học sinh.

Lớp học “trong mây” & giấc mơ hội nhập

Giữa đêm vùng cao, ánh đèn lớp học tiếng Anh ở Mèo Vạc (Tuyên Quang) vẫn le lói trong sương núi. Từ Mậu Long, Tà Lủng đến Sà Phìn, những tiếng “How are you?” vang lên giữa núi rừng - giản dị mà chất chứa khát vọng vươn ra thế giới.

Lễ ra mắt Trang thông tin điện tử chuyên đề "Đảng Cộng sản Việt Nam-Đại hội XIV" tại Trụ sở Bộ Biên tập Báo Nhân Dân.

Nhịp sống

Ra mắt Trang thông tin điện tử “Đảng Cộng sản Việt Nam - Đại hội XIV”

Chị Hồ Phương Thảo phát cháo cho bệnh nhân nghèo.

Những nẻo đường của “Trái tim nhân ái”

Hơn hai mươi năm qua, từ những nồi cháo tình thương ở Viện Bỏng quốc gia cho đến những chuyến xe hàng trĩu nặng vượt lũ về miền trung, dấu chân của chị Hồ Phương Thảo chưa từng dừng lại.