Chuyện nghề ấm áp ở Báo Nhân Dân

Từng xông pha nhiều chiến trường bom đạn, là một trong những nhà báo Việt Nam đầu tiên có mặt ở Sài Gòn, Dinh Độc Lập, sân bay Tân Sơn Nhất vào “thời khắc lịch sử” 30/4/1975, là tác giả của nhiều bức ảnh huyền thoại, Tiến sĩ Đậu Ngọc Đản luôn cảm kích nói về những kỷ niệm ấm áp trong khoảng 2 thập niên làm việc ở Báo Nhân Dân.

Nhà báo Ngọc Đản (phải) và các đồng nghiệp vượt đèo Hải Vân từ Huế vào thành phố Đà Nẵng, tháng 3/1975. Ảnh: Nhà báo Ngọc Đản cung cấp.
Nhà báo Ngọc Đản (phải) và các đồng nghiệp vượt đèo Hải Vân từ Huế vào thành phố Đà Nẵng, tháng 3/1975. Ảnh: Nhà báo Ngọc Đản cung cấp.

Năm 1969, học xong lớp 10, tôi vào học ngành Báo chí, khóa 1 của Trường Tuyên huấn Trung ương (nay là Học viện Báo chí và Tuyên truyền), rồi về công tác ở Báo Hà Tĩnh. Càng nhiều trải nghiệm thực tế, tình yêu báo chí trong tôi càng lớn dần. Còn nhớ, hồi đó, tôi viết bài “gương người tốt, việc tốt” mô tả một cán bộ bưu điện văn hóa xã với nhiều chi tiết cảm động. Bài đã được đăng trên Báo Nhân Dân.

Cuộc chiến tranh vệ quốc ngày càng ác liệt, tôi - bạn trẻ “nhà quê” đang học báo chí năm thứ 3 - đã được Tổng cục Chính trị tuyển chọn (cùng một số người nữa) để... lên đường nhập ngũ. Trải qua mấy tháng huấn luyện khá công phu, kiểu như cõng ba-lô nặng trĩu chạy quanh khu vực gò Đống Đa (Hà Nội), tập bắn súng ngắn, thế là lên đường vào chiến trường Quảng Trị cực kỳ ác liệt. Chức danh mới của các anh chàng vừa học nghề viết báo - trẻ trung - đội mũ đeo sao chúng tôi là “phóng viên tiền phương”, “phóng viên thông tấn quân sự”. Bấy giờ là năm 1972 “đỏ lửa”.

Chứng kiến súng phun lửa rực trời vào thành cổ Quảng Trị, từng ngách hào, từng hố cá nhân, nơi các chiến sĩ ta bám trụ, tôi luôn thấy bừng lên hào khí anh hùng Việt Nam. Giờ đây, đã ở tuổi 76, tôi vẫn nhớ như in từng gương mặt chiến sĩ ta ở Thành cổ Quảng Trị giai đoạn khốc liệt đó. Bài viết “Trận đánh mang sức nóng Quảng Trị” của tôi khi ấy, được đăng trên Báo Nhân Dân (chuyên mục “Viết tại chỗ về Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không”), khiến tôi rất đỗi tự hào. Rồi bài “Dũng sĩ Thành cổ Quảng Trị” được Đài Tiếng nói Việt Nam, với giọng đọc Kim Cúc, đọc đi đọc lại suốt gần một tuần liền. Tôi nhớ từng “anh hùng, dũng sĩ” với những cái tên huyền thoại như Vũ Trung Thướng, Nguyễn Như Hoạt, Mai Ngọc Thoáng... mà mình từng gặp và viết bài ở Thành

cổ Quảng Trị khi ấy. Sự hy sinh to lớn của cán bộ, chiến sĩ ta khi bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, được một nhà thơ đã viết, mỗi lúc đọc và ngẫm lại, tôi vẫn luôn nghẹn ngào:

“Nếu các anh trở về đông đủ/Sư đoàn tôi sẽ thành mấy sư đoàn”.

Cuối tháng 3/1975, tôi cùng đồng nghiệp vượt đèo Hải Vân bằng xe máy, từ Huế vào Đà Nẵng. Bức ảnh đen trắng xuất hiện khá nhiều trên truyền thông lâu nay, hồi đó tôi còn rất trẻ, phong cách “lãng tử”, bên chiếc xe máy của ngụy quân bỏ lại, trên đèo Hải Vân huyền thoại. Chiếc máy ảnh tôi đeo đi tác nghiệp hôm ấy (trong bức ảnh) không phải do tôi mua được, cũng không phải thiết bị của cơ quan cấp, mà cũng là của quân ngụy bỏ lại. Đó là chiếc máy ống kính liền vào thân máy, không tháo ra được. Tôi dùng xe ấy, máy ảnh ấy để tác nghiệp, rồi trả lại cho Ban liên lạc quân sự thành phố Huế. Tôi chỉ lấy một chiếc radio về làm kỷ niệm, rồi vẫn giữ đến nay.

Lâu nay, các đồng nghiệp ở các tờ báo, các kênh truyền hình hay đăng phát rồi kể nhiều chuyện quanh những bức ảnh “được biết đến nhiều” của tôi vào Ngày Giải phóng miền nam 30/4/1975.

Đợt ấy, tôi đi cùng xe tăng của Tiểu đoàn phó kỹ thuật Nguyễn Thanh Bình, Lữ đoàn 203 tiến đánh theo đường 15, vòng xa lộ Biên Hòa - Sài Gòn (...) thẳng hướng nội thành và tiến vào Dinh Độc Lập. Lúc đó vào khoảng gần 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975. Chọn đúng thời cơ và khoảnh khắc lịch sử, những tấm ảnh của phóng viên chiến trường chúng tôi khi đó, luôn là minh chứng cho chiến thắng hào hùng của quân và dân ta. Những nhân chứng lịch sử trong tư liệu ảnh của tôi còn đủ cả và các bức ảnh đó đã đăng khá nhiều trên Báo Nhân Dân. Xe tăng 390, xe tăng 384, chân dung Đại đội trưởng Bùi Quang Thận, nữ nhà báo Pháp Phrăngxoa Đơ Muyn-đơ. Rồi bức ảnh nữ biệt động Nguyễn Trung Kiên (tức cô Nhíp) mà có lẽ đã xuất hiện trên báo chí nước ta suốt mấy chục năm qua rất nhiều lần. Tôi đã ghi được những tấm hình lịch sử: Nội các Dương Văn Minh đầu hàng đang bước xuống bậc tam cấp của Dinh Độc Lập... Tại Sân bay Tân Sơn Nhất, tôi đã chụp ảnh nữ biệt động Nguyễn Trung Kiên dẫn đầu chiếc xe tăng đánh chiếm Tân Sơn Nhất.

Trong khoảng 20 năm làm việc ở Báo Nhân Dân cũng là thời gian tôi có nhiều xúc cảm và nhiều cơ hội trưởng thành bậc nhất. Còn nhớ, tôi chuyển về công tác tại báo năm 1976. Khi hết chiến tranh, lúc đấy, Phòng Thông tấn quân sự (nơi tôi công tác) không còn hoạt động nữa, tôi định xin chuyển về báo của Quân khu 4. Lúc gặp nhà báo Hồng Khanh (nguyên Trưởng ban Kinh tế, Báo Nhân Dân), tôi bảo, em chuẩn bị về quê đây. Quê tôi ở Hà Tĩnh, cũng là khu vực Báo Quân khu 4 tọa lạc. Tôi nói “về quê” ý là về Báo Quân khu 4 làm việc. Ông Khanh nghe tin, mới bảo, tôi thích cách viết của cậu. “Về quê sao được mà về”, ông vỗ vai bảo. Được sự giúp đỡ của Ban Biên tập, tôi nhận quyết định về Báo Nhân Dân chỉ sau đó ít ngày.

Tôi được kết nạp Đảng tại Báo Nhân Dân. Lúc đầu nhà báo Hà Đăng (nguyên Tổng Biên tập) bảo, “tớ thấy cậu có năng lực, viết tốt đấy, về Ban Công nghiệp của báo”. Ông Lưu Thanh, lúc đó là sĩ quan quân đội, quân hàm cấp tá được biệt phái sang Báo Nhân Dân, mới bảo: Cậu này là cộng tác viên của Báo Nhân Dân bao năm rồi, từng trải qua chiến trường, cho về làm mảng an ninh quốc phòng thì hợp hơn. Ông Hà Đăng đồng ý. Tôi về thì Ban An ninh Quốc phòng của báo mới thành lập, Trưởng ban là nhà báo Trần Kiên.

Biết tôi có “sở trường” chụp ảnh từ hồi chiến tranh, nhất là giai đoạn giải phóng miền nam 30/4/1975 - lại nghe tôi đề xuất - thế là Ban cấp cho “phóng viên Đậu Ngọc Đản” một chiếc máy ảnh. Còn nhớ, khi nhận máy, thấy tôi quá vui, một nhà báo kỳ cựu ở Báo Nhân Dân dặn rất “hài hước”: “Chiếc máy ảnh này là tiêu chuẩn của cậu đấy. Cậu chỉ cần chụp như phóng viên Báo Nhân Dân vẫn chụp là đạt rồi”. Cái vỗ vai, lời dặn dò thắm tình, có chút hài hước động viên của các nhà báo kỳ cựu đã có sức truyền cảm hứng đặc biệt về tình yêu nghề và khát vọng cống hiến đối với tôi.

Thời gian sau, tôi được cử đi học ở Trường Đảng Cao cấp Nguyễn Ái Quốc (nay là Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh) trong hai năm từ 1984 đến 1986. Học tốt, tôi được đề nghị cho đi làm nghiên cứu sinh ở Liên Xô. Kỳ thi để được làm nghiên cứu sinh rất nghiêm túc và “tỷ lệ chọi” căng lắm: 61 người, chỉ chọn có 9 người. Có trải nghiệm chiến trường sâu sắc, lại được đào tạo bài bản thêm ở nước ngoài, tôi càng dành nhiều tâm huyết hơn nữa cho các bài viết chính luận về chủ đề quân sự, an ninh quốc phòng của Báo Nhân Dân.

Tôi luôn có ý thức nâng tầm, khái quát, bình luận chuyên sâu từ các vấn đề thời sự cụ thể của lĩnh vực này. Còn nhớ, có lần, tôi xông pha đưa tin về các sự kiện “nóng” như máy bay nước ngoài rơi ở Việt Nam, với những bình luận được đánh giá cao (ở thời điểm đó, với sự kiện đó, được coi là “rất nhạy cảm”). Biết tôi gắn bó với quân đội và xông pha chiến trường nhiều năm, không ít cán bộ quân đội luôn trân trọng và cung cấp nhiều thông tin ý nghĩa, có khi họ mời tôi sang đơn vị của họ để hàn huyên, với sự tin tưởng tuyệt đối. Điều này đã giúp tôi có thêm hiểu biết và có thể bình luận chuyên sâu tốt hơn nhiều sự kiện quan trọng của lĩnh vực an ninh quốc phòng. Với các phong trào, cuộc vận động trong quân đội (như các phong trào “Quân khu Ba, làm giàu, đánh thắng”; “Quân khu Bốn, xây dựng hậu phương”), tôi đã tác nghiệp đầy tâm huyết. Không chỉ dừng lại ở việc đưa tin, mà chú trọng nhiều hơn tới bình luận, cổ động, định hướng nhằm lan rộng, “nâng tầm” vấn đề; thông qua các bài viết và chuyên mục trên Báo Nhân Dân, từ đó phục vụ tốt hơn nhiệm vụ chung của đất nước lúc bấy giờ. Đặc biệt là giai đoạn 1977 - 1979, tôi thường xuyên có mặt ở các vùng Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang. Đến mức vợ tôi, cũng là một người gắn bó đặc biệt với Báo Nhân Dân, khi vào viện sinh con, tôi không có mặt vì đang bằn bặt đi đưa tin ngoài vùng “chiến sự”, vài người ở bệnh viện còn tưởng cô ấy... có con ngoài giá thú.

Đầu năm 1984, tôi theo đoàn quân tình nguyện Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế, tới tận biên giới Thái Lan - Campuchia. Đến năm 1988, khi sự kiện bi thương Gạc Ma xảy ra, tôi - với sự gắn bó mật thiết với các đơn vị quân đội, đã là một trong những người đầu tiên đưa tin về sự kiện Gạc Ma và cuộc chiến đấu anh hùng của cán bộ, chiến sĩ ta nhằm bảo vệ biển đảo thiêng liêng. Sau đó, tôi tiếp tục viết nhiều bài ghi chép, tường thuật chung quanh sự kiện chấn động này, từ nguồn tin và tư liệu trực tiếp sở chỉ huy tiền phương đóng tại Nha Trang, tại Bộ Tư lệnh Hải quân. Trước sự kiện kể trên, tôi cũng đã có mặt ở khu vực đảo Gạc Ma, trong các hành trình công tác hăng say. Tôi là một trong những người đầu tiên đưa tin, viết bài về sự kiện này (các bài đăng trên Báo Nhân Dân vào tháng 8/1988). Những tư liệu nóng hổi và trung thực nhất về sự kiện, với những hy sinh anh dũng của các đồng chí ta, đã gây cho tôi một cảm xúc mạnh, một sự kính trọng sâu sắc.

Tôi nhớ, hồi đang học cấp 3, tôi đã được phụ huynh cho “thử chụp” chiếc máy ảnh (máy chụp phim) của Liên Xô (cũ). Thế rồi tôi thích chụp ảnh, học chụp ảnh. Ai ngờ phải duyên về nghề báo, nghề chụp ảnh làm báo, để rồi có mặt ở Sài Gòn ngày 30/4/1975 lịch sử. Sau này, được học báo chí, được tuyển chọn thành “phóng viên chiến trường”, về công tác tại Ban Quốc phòng An ninh (Báo Nhân Dân). Sau đó, tôi được chuyển sang giữ chuyên mục Xây dựng Đảng rồi làm Tổng Biên tập Tạp chí Truyền hình (Đài Truyền hình Việt Nam), với quá nhiều kỷ niệm suốt mấy chục năm công tác.

Giờ nhìn lại, trong “cả đời làm báo” ấy, thời kỳ 20 năm gắn bó với Báo Nhân Dân đã luôn là bệ phóng đặc biệt, là nơi hun đúc tình yêu nghề báo, trui nhân cách và rèn bản lĩnh ngòi bút cho tôi. Và trên hết, ở Báo Nhân Dân, tôi có được tình đồng nghiệp thật sự quá ấm áp.

Có thể bạn quan tâm

Tiến sĩ Ngô Bích Ngọc.

Giữ ngọn lửa sự thật trong kỷ nguyên GenAI

Từng là phóng viên, cán bộ truyền thông, biên tập viên và hiện là giảng viên, Tiến sĩ Ngô Bích Ngọc là một trong số ít gương mặt nữ dẫn dắt đào tạo báo chí-truyền thông theo hướng tích hợp công nghệ đồng thời đề cao năng lực tư duy, khả năng phản biện và tính minh bạch của nghề báo trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo (GenAI).

Phóng viên hiện trường: Đi sâu vào bản chất sự việc để độc giả có thông tin xác tín

Phóng viên hiện trường: Đi sâu vào bản chất sự việc để độc giả có thông tin xác tín

Là gương mặt nổi bật trong giới phóng viên hiện trường phía bắc, Mai Huy Mạnh (báo điện tử Vnexpress) có mặt tại hầu hết các sự kiện thời sự lớn tại Hà Nội và các tỉnh thành lân cận. Anh cho rằng, để cạnh tranh với mạng xã hội, phóng viên hiện trường cần đi sâu vào bản chất sự việc để độc giả có thông tin xác tín nhất.

Nhà báo nữ duy nhất tác nghiệp tại Myanmar: Nghề báo cho tôi được sống trong nhiều cuộc đời hơn

Nhà báo nữ duy nhất tác nghiệp tại Myanmar: Nghề báo cho tôi được sống trong nhiều cuộc đời hơn

Quan niệm bản thân phải một cuộc đời không hối tiếc, Trịnh Thanh Vân chẳng ngại ngần lao vào những điểm nóng, xung phong tác nghiệp tại các khu vực thảm họa, thiên tai. Làm báo đã cho chị cơ hội đến nhiều nơi, được sống trong nhiều bối cảnh. Nghề báo đã khiến cuộc đời chị trở nên rực rỡ và màu sắc hơn.

Sức mạnh lớn nhất của phát thanh là sự chân thật

Sức mạnh lớn nhất của phát thanh là sự chân thật

"Minh Minh" là một câu chuyện bạo lực gia đình, khiến một bé gái 3 tuổi tử vong. Nhà báo Anh Thu đã dành 3 năm để tìm hiểu nguyên nhân và tiếp cận nhân vật gây ra bạo lực - mẹ Minh Minh. Tác phẩm gợi mở nhiều góc nhìn về trách nhiệm của nhà báo với xã hội và đời tư nhân vật cũng như sức mạnh của phát thanh: Sự chân thật.

Nhà báo Đỗ Quảng: “Làm báo thị trường đúng nghĩa là viết cái người dân cần đọc"

Nhà báo Đỗ Quảng: “Làm báo thị trường đúng nghĩa là viết cái người dân cần đọc"

“Báo Nhân Dân đã cho tôi cái tên Đỗ Quảng! Những lúc buồn nhất, đau đớn nhất, thách thức nhất, tôi đều nghĩ, sau mình còn có Gốc Đa, là Báo Nhân Dân”. Nhà báo Đỗ Quảng, cây bút phóng sự của Báo Nhân Dân cởi lòng về “nước mắt, nụ cười” nghề báo, nhân dấu mốc 100 năm lịch sử của báo chí nước nhà.

Giáo sư Đào Nguyên Cát - một ngọn lửa báo chí cách mạng Việt Nam

Giáo sư Đào Nguyên Cát - một ngọn lửa báo chí cách mạng Việt Nam

Lịch sử 100 năm của Báo chí Cách mạng Việt Nam (1925-2025) đã ghi nhận rất nhiều nhà báo xuất sắc, họ được ví như những “cây đại thụ” trong làng báo. Cố Giáo sư Đào Nguyên Cát là một người như vậy - nhiều đồng nghiệp còn thân thiết gọi ông là “kỳ nhân”, “trưởng lão” làng báo Việt…

Lưu giữ những khoảnh khắc “không có lần thứ hai”

Lưu giữ những khoảnh khắc “không có lần thứ hai”

Trong vai trò trợ lý tuyên huấn của một đơn vị làm kinh tế - quốc phòng giữa vùng rừng núi miền tây Quảng Trị, Thiếu tá Võ Duy Đông đã lưu lại nhiều khoảnh khắc “không thể lặp lại”. Làm báo trong quân đội, với anh, “là nơi cho mình có được những khoảnh khắc bấm máy. Không có lần thứ hai trong đời!”.

Hữu Ước - “Con sói già" của làng báo giấy thời hoàng kim

Hữu Ước - “Con sói già" của làng báo giấy thời hoàng kim

Hữu Ước vừa là một Trung tướng Công an, vừa là nhà báo, vừa là nhà văn, với sự nghiệp trải dài trên cả ba mặt trận ấy. Nhưng có lẽ, điều khiến ông được nhắc nhớ nhiều nhất vẫn là vai trò người cầm cờ cho một giai đoạn vàng son của báo chí in Việt Nam.

Muốn kể nhiều hơn những câu chuyện đại ngàn

Muốn kể nhiều hơn những câu chuyện đại ngàn

Cách đây hơn ba thập niên, đọc bài ký Mùa đi lý giải về hiện tượng “lòt dzà” (thói quen lãng du của người thiểu số) của tôi, PGS Phạm Đức Dương nói “cháu đã chạm vào văn hóa đại ngàn rồi đó”.

Không ngừng học hỏi nhưng đừng bắt chước ai

Không ngừng học hỏi nhưng đừng bắt chước ai

Tôi có may mắn được làm việc trong ngành truyền hình, đến nay đã 35 năm, trong đó 29 năm làm biên tập viên tại Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) và số năm còn lại thì tiếp tục làm chương trình phát sóng. Và tôi đã tìm ra cho mình những yếu tố quan trọng nhất để làm nghề: cá tính, chuyên nghiệp và không kiêu binh.

Công chúng cần thông tin chính thống, nhân văn từ các nhà báo. Ảnh: ANH QUÂN

"Mỏ neo" vững chãi giữa biển thông tin

Sự bùng nổ của các nền tảng số, đặc biệt là TikTok, YouTube và các trang mạng xã hội, đã tạo ra thế hệ người đưa tin thể thao mới có thể tiếp cận dễ dàng với một lượng lớn độc giả trẻ bằng tốc độ và khả năng tương tác.

Tác phẩm ảnh "Sức mạnh của hổ mang chúa SU-30MK2", Huy chương Vàng FIAP của nhà báo Nguyễn Tiến Anh Tuấn.

Bấm máy giữa lằn ranh thật giả

Trong thời đại mà bất kỳ ai cũng có thể trở thành “người đưa tin”, nghề phóng viên ảnh đang đối mặt với những thách thức lớn chưa từng có: từ làn sóng AI đến áp lực tốc độ, từ cám dỗ view đến nguy cơ đánh mất niềm tin công chúng.

Những thước phim phải đánh đổi bằng máu

Những thước phim phải đánh đổi bằng máu

Trong dòng chảy ký ức của nhà quay phim, NSND Nguyễn Văn Nẫm, những gương mặt thầy và trò của khóa học “độc nhất vô nhị” ấy vẫn vẹn nguyên, sống động như vừa mới hôm qua, như chưa hề có 59 năm dài chen giữa.

Một đời đam mê nghề báo

Một đời đam mê nghề báo

Hơn 40 năm tuổi nghề và 40 năm tuổi Đảng, nhà báo Phan Thế Cải đã cống hiến hết mình cho nghề nghiệp. Bằng sự khiêm tốn học hỏi và sự đam mê với nghề nghiệp, ông đã đi nhiều và viết nhiều. Mỗi bài báo của ông đều nhạy bén về thời sự, có tính chân thật và bút pháp sắc sảo.

Những bài báo từ nơi đầu ngọn sóng

Những bài báo từ nơi đầu ngọn sóng

Từ một nhân viên điện trên Tàu 792, Hải đội 511, Lữ đoàn 127, Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân, Thiếu tá Quân nhân chuyên nghiệp Nguyễn Văn Định đã bén duyên với nghề báo bằng niềm đam mê và sự trăn trở. 

Từ dòng Mê Kông đến những chân trời mơ ước

Từ dòng Mê Kông đến những chân trời mơ ước

Từ một chàng trai nơi bãi bồi phù sa châu thổ sông Cửu Long, Nguyễn Hoàng đến với điện ảnh bằng đam mê cháy bỏng, bằng sự hồn nhiên khi sáng tạo nên những bộ phim tài liệu. Từ bàn chân lấm bùn dòng sông Mê Kông, anh bước ra thế giới, được đón nhận bằng những cái ôm ấm áp, chân thành

[Video] Nghề báo - Một trong những nghề nguy hiểm nhất thế giới

[Video] Nghề báo - Một trong những nghề nguy hiểm nhất thế giới

Ngày 21/6 – Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam là dịp để tri ân những người làm báo đã và đang bền bỉ cống hiến cho sự thật. Nhưng giữa những lời chúc tụng, vẫn có một sự thật không dễ chấp nhận: nghề báo – đặc biệt với những phóng viên chiến trường – vẫn là một trong những nghề nguy hiểm nhất thế giới.

Nhà báo Trần Đức Chính: "Phải đi nhiều mới biết viết gì"

Nhà báo Trần Đức Chính: "Phải đi nhiều mới biết viết gì"

Nhà báo Trần Đức Chính, Báo Lao Động, hay “cụ Lý” – Lý Sinh Sự, không chỉ là một cây bút “lão làng” đứng tên nhiều chuyên mục nổi tiếng của báo, mà còn là người khơi gợi, tạo cảm hứng và chỉ đường cho những thế hệ phóng viên kế cận.