Bùi Thạc Chuyên nói về phim kinh dị Lời nguyền huyết ngải

NDĐT - Dự án phim mới của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên sẽ liên quan đến tâm linh, truyền thuyết về huyết ngải, y học phương đông và luật nhân quả. Bộ phim ban đầu mang tên RH 108, ám chỉ dãy số bí ẩn được nhắc đến trong phim, sau được đổi thành “Lời nguyền huyết ngải”. Phim đang trong giai đoạn làm hậu kỳ, dự kiến ra mắt vào dịp Noel.

Một câu chuyện đậm chất tâm linh phương Đông

Đây là phim thứ ba của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên sau hai dự án đình đám “Sống trong sợ hãi” và “Chơi vơi”. “Lời nguyền huyết ngải” cũng là dự án mang tính thương mại hơn cả trong số này.

Dựa trên một truyện ngắn của tác giả Phạm Hải Anh, nội dung phim xoay quanh câu chuyện của ba cậu sinh viên trường Y tình cờ tìm thấy một cây leo, mà theo một cuốn sách thì đấy chính là một loại thuốc cải tử hoàn sinh. Ba cậu sinh viên này đã lén vào vườn của người chủ và cắt cây dây leo đó mang về tìm hiểu. Kể từ đó, lời nguyền ma quái của loài cây này ám vào họ và đẩy cả ba sinh viên này đến những kết cục không ngờ...

Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên cho biết, đây là bộ phim thuộc thể loại kinh dị (thriller) khá cổ điển, hoàn toàn không phải kiểu doạ ma với những cảnh máu me hay rùng rợn thường thấy. Anh lựa chọn cách làm cho khán giả sợ hãi thông qua nỗi ám ảnh vô hình từ trong tâm thức. “Tôi muốn tạo sự khác biệt khi khai thác tính ly kỳ, hấp dẫn dựa trên nền tảng văn hoá phương Đông với yếu tố tâm linh bí ẩn, tạo nên sự khiếp sợ bằng những cái mà người ta không nhìn thấy, cùng sự kỳ bí của y học cổ truyền và thuyết nhân quả...”

Bùi Thạc Chuyên khẳng định, “bộ phim được xây dựng với tinh thần Việt, tính cách Việt”.

Góp mặt trong “Lời nguyền huyết ngải” gồm cả những diễn viên gạo cội và những gương mặt rất mới trên màn ảnh. Các nghệ sĩ Thành Lộc, Như Quỳnh vào vai giáo sư Hoàn Sinh và bà lão giúp việc bị câm, các gương mặt mới như MC Phan Anh, Trịnh Minh Huy và Đỗ Văn Hoàng đảm nhiệm vai diễn ba cậu sinh viên.

Nguyễn Thuỳ Dương (Yu Dương), con gái của diễn viên điện ảnh Mai Phương được lựa chọn cho vai Chiêu Dương, một cô bé 16 tuổi có cuộc sống kỳ lạ, suy nghĩ chỉ như một đứa trẻ 6 tuổi, gặp khó khăn về giao tiếp, và đời sống tinh thần có nhiều vấn đề.

Cái khó bó cái khôn

Phim kinh dị luôn là mảng đề tài hấp dẫn, thu hút khán giả đến rạp. Tuy nhiên bắt tay vào làm một bộ phim kinh dị không hề dễ dàng, nhất là trong bối cảnh điện ảnh Việt Nam.

“Từ trước đến nay, chúng ta mới chỉ làm một thể loại phim drama – chính kịch, chưa có phim thị trường, kịch tính, hành động, tình cảm hay hài như nước ngoài. Chúng ta chưa có thị trường giải trí, hay nói đúng hơn là mới manh nha thị trường giải trí, bắt đầu hình thành một số phong cách làm phim mới, cách làm phim mới...”. Bùi Thạc Chuyên giải thích.

Chính vì quá mới, cho nên làm phim kinh dị thường khó khăn hơn so với những thể loại khác, như thiếu kinh nghiệm, kịch bản, công nghệ, thậm chí cả diễn viên cũng thiếu... Anh bày tỏ: “Mình chưa có nhiều kinh nghiệm, chưa có thợ giỏi để làm những việc này, cũng chưa có đủ tiền để đầu tư cho thật hay theo đúng ý mình”.

Ngoài Như Quỳnh và Thành Lộc, có rất nhiều diễn viên mới xuất hiện trong phim: Phan Anh, Trịnh Minh Huy, Đỗ Huy Hoàng và Nguyễn Thuỳ Dương... Khi được hỏi về sự mạo hiểm trong việc dùng một dàn diễn viên “mới tinh” như thế, Bùi Thạc Chuyên than thở: “Phim này khủng hoảng về diễn viên trầm trọng, nếu tôi không mạo hiểm thì cũng không có cách nào cả”.

Về phần kỹ xảo, Bùi Thạc Chuyên giải quyết bằng cách “đưa tất cả về quay”, tức là chỉ dùng quay phim để tạo ra hiệu ứng, còn kỹ xảo máy tính chỉ là phần thêm không nhiều về sau. Bản thân câu chuyện cũng được anh viết ra theo cách không phải dùng nhiều kỹ xảo.

Ngoài ra, vừa làm vừa thăm dò khán giả cũng là bài toán chung của những người làm phim kinh dị. Bùi Thạc Chuyên cho hay: “Chúng ta vẫn chưa thực sự cởi mở đối với những cái mới. Để làm được một phim kinh dị hay đúng nghĩa và thật sự kinh dị, phải chấp nhận sự tàn nhẫn. Tuy nhiên nếu làm phim bạo lực, dã man thì lại khó qua vòng kiểm duyệt”.

Và đây có thể là giải pháp cho phim kinh dị Việt Nam: một câu chuyện hay, cách kể chuyện tốt và diễn viên tốt.

Đây là tác phẩm điện ảnh thứ ba của Bùi Thạc Chuyên, trước đó anh đã có hai dự án khá đình đám với nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế là “Sống trong sợ hãi” và “Chơi vơi”.

“Đối với tôi, phim là phim thôi, tôi không phân biệt phim nghệ thuật hay thương mại. Khán giả sẽ đánh giá nó về mức độ nghệ thuật. “Chơi vơi” là phim có đối tượng khán giả hạn hẹp, nhưng cũng không phải loại phim không cần khán giả. Còn “Lời nguyền huyết ngải”lại là phim có đối tượng khán giả rộng, nhiều người có thể hiểu”.

Có thể bạn quan tâm

Nhà báo Hữu Việt và các diễn giả Phạm Thị Kim Oanh, Phan Cẩm Tú tại buổi tọa đàm. (Ảnh: HỒNG QUÂN)

Bảo vệ bản quyền từ góc nhìn của lĩnh vực điện ảnh

Trong các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, điện ảnh là một trong số những loại hình bị vi phạm bản quyền nhiều nhất. Ở kỷ nguyên số, công nghệ và trí tuệ nhân tạo là sự tiến bộ nhưng cũng là những công cụ đắc lực để sao chép và phát tán sản phẩm điện ảnh, gây ảnh hưởng nặng nề nhiều mặt.

Phối cảnh công trình biểu tượng bông lúa Cà Mau.

"Biểu tượng bông lúa" ở Cà Mau: Không thể bóp méo giá trị văn hóa bằng vỏ bọc "thương dân"

Sự phát triển của một địa phương trong kỷ nguyên mới không chỉ được đong đếm một cách cơ học bằng những con đường rải nhựa, hay những cây cầu bê-tông nối nhịp đôi bờ. Tầm vóc và sức sống của một vùng đất còn được khắc họa đậm nét qua những biểu tượng văn hóa mang tầm nhìn chiến lược.

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.