Trợ lực người cầm bút

Để có tác phẩm chất lượng cao, mấu chốt là ở chính nhà văn. PGS, TS Nguyễn Đăng Điệp, Chủ tịch Hội đồng Lý luận, phê bình Hội Nhà văn Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Văn học, chia sẻ với Nhân Dân cuối tuần về những giải pháp giúp nhà văn giải phóng năng lượng sáng tạo.

PGS, TS Nguyễn Đăng Điệp.
PGS, TS Nguyễn Đăng Điệp.

- Thưa ông, văn học Việt Nam đã ghi dấu nhiều thành tựu ấn tượng. Nhiều nhà văn, nhà thơ đã có những đột phá về mặt tư duy nghệ thuật, tìm kiếm những giọng điệu mới, nhưng hành trình hội nhập với văn học thế giới vẫn còn rất gập ghềnh?

- Văn học Việt Nam đã thu được nhiều thành tựu quan trọng. Đội ngũ nhà văn trong nước và nhiều cây bút người Việt ở nước ngoài đã nỗ lực góp phần tạo nên sự phát triển đa dạng của văn học dân tộc.

Tuy nhiên, giữa văn học Việt Nam và văn học hiện đại thế giới vẫn còn một khoảng cách. Điều này có nhiều nguyên nhân, cả khách quan lẫn chủ quan. Tôi chỉ xin nêu một số nguyên nhân chính: Thứ nhất, về cơ bản văn học Việt Nam vẫn chủ yếu nói về những câu chuyện của mình, nhìn nhận đời sống theo cách của mình mà chưa kiến tạo được những diễn ngôn mang tính phổ quát về con người. Nghĩa là chúng ta chưa tạo được sự dịch chuyển mang tính hệ hình từ dân tộc sang nhân loại. Đây là hai phạm trù có mối quan hệ sâu sắc. Việc miêu tả sâu sắc lịch sử, đất nước, con người Việt Nam dĩ nhiên là hết sức quan trọng, nhưng phải làm sao để từ sự miêu tả của nhà văn, người đọc vừa hiểu Việt Nam vừa nhận thấy những vấn đề chung mà nhân loại quan tâm. Chỉ như thế, văn học Việt Nam mới đủ sức chinh phục cả người đọc trong nước lẫn người đọc nước ngoài.

Thứ hai, văn học Việt Nam còn thiếu những tác phẩm mang tầm triết - mỹ sâu sắc để thế giới có thể nhận diện một cách cụ thể về căn tính, bản sắc Việt. Đây là một đòi hỏi rất cao, mang tính đột phá. Không phải ngẫu nhiên mà khi nói đến văn học Mỹ Latin, ta nhớ đến chủ nghĩa hiện thực huyền ảo, còn tiếp xúc với văn học Nhật Bản, người đọc tìm thấy ở đó mỹ học tối giản và sự sâu thẳm đầy chất thơ của người Nhật. Bản sắc/căn tính không phải là những thứ được định sẵn mà luôn được kiến tạo trong trường kỳ lịch sử và trong thực hành nghệ thuật của nhà văn. Nó đòi hỏi nhà văn không chỉ tiếp nhận những giá trị mà còn phải biết vượt lên những giới hạn của mỹ học cũ để khai mở ý thức mỹ học mới. Thứ ba, lượng tác phẩm văn học Việt Nam được dịch ra thế giới còn hết sức khiêm tốn. Chúng ta cũng thiếu hụt những công trình phê bình có khả năng quốc tế hóa để quảng bá cho sự phong phú của văn hóa và văn học dân tộc.

- Phải chăng, còn một lý do nữa, chúng ta chưa có sự hỗ trợ thích đáng, thưa ông?

- Câu hỏi này liên quan đến chiến lược quảng bá văn hóa, nghệ thuật Việt Nam ra thế giới. Về nguyên tắc, một nền văn học muốn hội nhập quốc tế tốt cần tạo dựng được hệ sinh thái có cấu trúc sáu tầng: Nhà văn chuyên nghiệp; dịch giả tinh thông nghề nghiệp; đại diện xuất bản (literary angents); quỹ hỗ trợ dịch thuật; hội chợ sách quốc tế; phê bình, học thuật có khả năng quốc tế hóa. Nếu căn cứ vào cấu trúc này sẽ thấy chúng ta đang thiếu hụt trầm trọng cả nhân lực lẫn vật lực. Đó là lý do văn học Việt Nam khó hội nhập quốc tế ngay cả khi chúng ta có nhiều tác phẩm đạt chất lượng tốt.

Kinh nghiệm quốc tế cho thấy, để nhanh chóng hội nhập, vai trò và sự hỗ trợ của Nhà nước cũng như các tổ chức xã hội là vô cùng cần thiết. Chẳng hạn ở Pháp có Institut Francais, Đức có Frankfurt Book Fair, ở Nhật có Japan Foundation, Hàn Quốc có Literature Translation Institute of Korea (gắn với làn sóng Hallyu)… Vì thế, muốn đẩy nhanh hội nhập quốc tế, chúng ta có rất nhiều việc để làm, trong đó, cần ưu tiên việc thành lập Trung tâm/ Viện quốc gia về dịch thuật-môi giới-quảng bá văn học. Trước mắt, phải thành lập một Hội đồng thật sự có uy tín về chuyên môn để tuyển chọn khoảng 100 tác phẩm xuất sắc (gồm các thể loại khác nhau), dịch sang tiếng Anh nhằm giới thiệu rộng rãi ra thế giới. Mặt khác, phải thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của phê bình văn học, xây dựng các diễn đàn học thuật có khả năng đối thoại quốc tế.

- Thưa ông, trong sáng tạo văn chương, lý luận phê bình hết sức quan trọng. Làm sao để không khen bốc đồng, không chê vùi dập?

- Cũng như sáng tác, hoạt động lý luận, phê bình văn học sau 1975 có nhiều thành tựu đáng ghi nhận. Nhiều lý thuyết văn học hiện đại của thế giới đã được giới thiệu, vận dụng hiệu quả, góp phần làm thay đổi tư duy nghiên cứu văn học. Bên cạnh việc đẩy mạnh nghiên cứu chuyên ngành là sự mở rộng của hướng tiếp cận liên ngành, xuyên ngành. Về cơ bản, lý luận, phê bình đã đồng hành với sáng tác trong việc kiến tạo diễn ngôn nghệ thuật mới. Tuy nhiên, nếu từ 1986 đến giữa những năm 90, sự tương tác giữa lý luận, phê bình văn học và sáng tác khá nhịp nhàng thì từ năm 1995 trở lại đây, lý luận, phê bình văn học nhiều khi chưa bắt kịp thực tiễn sáng tạo nghệ thuật. Hiện tượng khen đến mức bốc đồng hay chê đến mức vùi dập vẫn còn xuất hiện nhiều. Tôi nghĩ, trước hết, đó là biểu hiện của tình trạng thương mại hóa trong lĩnh vực nghệ thuật. Nhưng sâu xa hơn, hiện tượng cực đoan này gắn liền với đạo đức phê bình và tiêu chí đánh giá nghệ thuật. Phê bình văn học không phải là nơi biểu đạt cảm xúc cá nhân hay chiêu thức PR cho tác giả, cũng không phải là diễn ngôn quy chụp đạo đức, hạ thấp nhân cách người khác mà phải là một thực hành diễn giải mang tính khoa học và trách nhiệm như Terry Eagleton quan niệm.

- Như ông đã từng chia sẻ, số lượng xuất bản phẩm lý luận, phê bình từ sau 1975 là vô cùng phong phú về số lượng nhưng vẫn còn khiêm tốn về chất lượng?

- Đó là đánh giá chung của cá nhân tôi cũng như nhiều người về thực tiễn lý luận, phê bình đương đại. Nhưng trước hết, cần phải khẳng định một thực tế: lý luận, phê bình văn học sau năm 1975 đã có nhiều đổi mới rất đáng chú ý. Đời sống lý luận, phê bình văn học đã xuất hiện một số công trình có chất lượng khoa học cao, mang tính đột phá, vận dụng khá nhuần nhuyễn nhiều lý thuyết văn học hiện đại của thế giới. Tuy nhiên, hiện tượng phê bình cảm tính, kể lể, bình tán chủ quan vẫn còn khá phổ biến.

Đến nay, chúng ta vẫn còn quá ít các công trình lý luận, phê bình hay giáo trình đại học được xuất bản ra khu vực và thế giới. Còn ít các hội thảo hoặc các tranh luận văn học mang tầm đối thoại học thuật quốc tế. Thậm chí, không ít cuộc tranh luận bị biến tướng, văn hóa tranh luận bị vi phạm nghiêm trọng, tranh luận bị biến thành chỗ hơn thua, cãi vã, dè bỉu, quy chụp lẫn nhau. Tệ nhất là có những người chưa đọc tác phẩm vẫn lên tiếng phê bình theo kiểu ăn theo, nói leo. Họ cắt xén, xuyên tạc văn bản, tự coi mình sở đắc chân lý để phê phán người khác mà không nghĩ đến việc phát ngôn của mình đã ảnh hưởng ra sao đến phong khí phê bình.

Theo ý tôi, bản chất của phê bình là đối thoại để truy tìm chân lý. Muốn đối thoại, đánh giá đúng giá trị văn học, lý luận, phê bình phải gắn với thực tiễn và chiều sâu học thuật, gắn liền với nền tảng lý thuyết vững vàng. Hoạt động phê bình phải thật sự là một hoạt động sáng tạo, vì thế, không thể nhìn thấy cái mới nếu nhà phê bình vẫn giữ nguyên cái nhìn cũ.

hoi-thao-van-hoc-viet-nam-sau-nam-1975-thanh-tuu-van-de-va-trien-vong.jpg
Đã có nhiều hội thảo được tổ chức nhằm đưa ra cái nhìn tổng quan về những chặng đường phát triển của Văn học Việt Nam.

- Đối với người viết trẻ, theo ông, làm sao để họ có đột phá trên con đường văn chương đầy nhọc nhằn?

- Thế hệ trẻ hiện nay có nhiều ưu thế và điều kiện mà thế hệ trước không có được. Họ được đào tạo bài bản, được tiếp xúc với thế giới một cách nhanh chóng, điều kiện công bố tác phẩm thuận lợi. Tuy nhiên, đó vẫn là những điều kiện bên ngoài mà thời thế đem lại. Còn lại, sự đột phá thật sự của người viết trẻ phải xuất phát từ nội lực, sức mạnh bên trong. Đó là ý thức tận hiến và quyết liệt trong sáng tạo, là tầm văn hóa và bản lĩnh cá nhân. Những thành quả nghệ thuật sẽ khó lòng bền vững nếu người trẻ bị chi phối bởi các yếu tố ngoài nghệ thuật hay nóng vội, chạy theo thời thượng. Điều quyết định, họ phải xác lập được con đường, giọng nói của chính mình và kiên trì với sự lựa chọn ấy.

- Cuối cùng, đâu là giải pháp giúp nhà văn giải phóng năng lượng sáng tạo, tìm kiếm những phương thức biểu đạt mới, phát huy tối đa tài năng?

- Để giải phóng năng lượng sáng tạo của nhà văn trong bối cảnh hội nhập quốc tế cần đến nhiều yếu tố nhưng đáng chú ý hơn cả là ba yếu tố sau đây: một là, tôn trọng quyền tự do sáng tạo của nhà văn; hai là, xây dựng hệ sinh thái văn hóa nhân văn và môi trường đối thoại (trong nước và quốc tế) lành mạnh; ba là, phát huy tài năng và bản lĩnh của nhà văn. Trong ba yếu tố này, yếu tố thứ ba là quan trọng nhất, vì xét đến cùng, tầm vóc của một nền văn học trước hết gắn liền với trách nhiệm và sứ mệnh của nhà văn!

- Xin trân trọng cảm ơn ông!

Có thể bạn quan tâm

Tổ Bầu cử sớm của Vùng 2 Hải quân (khu vực bầu cử số 5, xã Long Sơn, Thành phố Hồ Chí Minh) mang thùng phiếu và vật tư trang bị lên nhà giàn DK1/9. (Ảnh Văn Đường)

Sẵn sàng cho Ngày hội non sông

Đứng trước thời cơ và thách thức khi đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031 là dấu mốc để nhân dân trực tiếp gửi gắm kỳ vọng, niềm tin qua lá phiếu, trao quyền cho những đại biểu tiêu biểu, xứng đáng, xứng tầm,...

Điểm niêm yết danh sách cử tri Khu vực bầu cử số 7, Tổ bầu cử số 3, phường Ba Đình, TP Hà Nội. (Ảnh: Thành Đạt)

Mở ra chặng đường phát triển mới của đất nước

Ngày 15/3, cử tri cả nước cùng tham gia vào sự kiện chính trị trọng đại cũng là ngày hội lớn của toàn dân - bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031. Việc bầu ra cơ quan dân cử với sự hình thành bộ máy Nhà nước các cấp, mở ra chặng đường phát triển mới của đất nước.

TS Nguyễn Viết Chức, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, nay là Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội

Tầm nhìn của đại biểu phải rộng hơn, xa hơn

“Người đại biểu dân cử phải hiểu rằng mình đại diện cho nhân dân, chứ không phải đại diện cho một nhóm lợi ích nào đó. Mọi quyết định, mọi phát biểu đều phải đặt lợi ích của đất nước và nhân dân lên trên hết, trước hết”.

Cả hệ thống chính trị đang tập trung cao độ, rà soát kỹ từng khâu bảo đảm sẵn sàng cho Ngày hội lớn của toàn dân. (Ảnh Đạt Thành)

Trách nhiệm công dân với tương lai đất nước

Diễn ra ngay sau thành công của Đại hội XIV của Đảng, cuộc bầu cử lần này không chỉ là hoạt động chính trị theo quy định của Hiến pháp và pháp luật, mà còn là dịp để mỗi người dân thể hiện quyền làm chủ của mình đối với tương lai đất nước một cách trực tiếp, sinh động và đầy ý nghĩa.

Danh sách cử tri và người ứng cử được niêm yết công khai để người dân theo dõi. Đây là bước quan trọng nhằm bảo đảm tính minh bạch, dân chủ trong công tác bầu cử. (Ảnh Thế Đại)

Đảm trách vai trò cầu nối giữa “ý Đảng với lòng Dân”

Trong giai đoạn phát triển mới, vai trò người đại biểu của nhân dân không chỉ dừng lại ở việc giám sát và tham gia xây dựng pháp luật mà còn phải phát huy cao nhất trí tuệ, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm để tháo gỡ điểm nghẽn, khơi thông nguồn lực phát triển.

Cơ sở vật chất, lực lượng phục vụ bầu cử tại phường Cửa Lò (tỉnh Nghệ An) được chuẩn bị chu đáo, đúng tiến độ, bảo đảm thuận tiện cho cử tri thực hiện quyền bầu cử.

Để mỗi lá phiếu gói trọn niềm tin của cử tri

Khi mỗi phần việc được chuẩn bị chu đáo, mỗi cán bộ nêu cao tinh thần trách nhiệm, thì mỗi lá phiếu của cử tri sẽ thật sự gửi gắm trọn vẹn niềm tin, phản ánh trung thực ý chí và nguyện vọng của nhân dân cả nước.

Chính sách đã có, song cần triển khai hiệu quả trong thực tiễn, giúp văn học phát triển, hội nhập. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện hệ sinh thái văn học Việt Nam

Lời toà soạn - Nghị định số 350/2025/NĐ-CP của Chính phủ Quy định về khuyến khích phát triển văn học, được ban hành cuối năm 2025, đã đặt viên gạch cho việc xây dựng một hệ sinh thái văn học hoàn thiện hơn, với sự đồng hành của Nhà nước cùng những người cầm bút và xã hội.

Tân hội viên Hội Nhà văn kỳ vọng những chính sách mới trong phát triển văn học. (Ảnh HẢI MIÊN)

“Đường băng” mới đã mở

Với nỗ lực của các thế hệ người cầm bút, nền văn học Việt Nam hiện đại đã tạo nên nhiều thành tựu, ghi dấu ấn riêng trong hành trình phát triển của đất nước, dân tộc.

Hội Nhà văn Việt Nam giao lưu với một số nhà văn, nhà thơ quốc tế. (Ảnh KHIẾU MINH)

Chiến lược định vị thương hiệu

Cho đến nay, vị thế của văn học Việt Nam trên văn đàn thế giới vẫn còn quá khiêm tốn. Bởi vậy, cần một chiến lược lớn, có tầm nhìn sâu và dài hạn mới có thể giúp mở rộng cánh cửa cho văn học nước nhà hội nhập.

Buổi tọa đàm trong chương trình trại sáng tác do Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức, tháng 12/2025, tại Lâm Đồng.

Thay đổi để phát triển

Trại sáng tác là hình thức tạo điều kiện để các nhà văn, nhà thơ có môi trường sáng tạo, thâm nhập thực tế, thêm chất liệu sáng tạo. Để một trại sáng tác đạt chất lượng cao, rất cần có những điều chỉnh.

Việc ứng dụng AI trong sáng tác văn chương giúp các tác giả có nhiều tài liệu tham khảo, nghiên cứu, gợi mở sáng tạo để nâng tầm tác phẩm. (Ảnh THỤY DU)

Nhà văn là ai trong kỷ nguyên AI?

Sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo (AI) đang tạo ra những biến đổi sâu sắc đối với nhiều mặt đời sống. Ở lĩnh vực sáng tác văn chương, dù còn nhiều ý kiến khác nhau về việc sử dụng AI, song đều có nhận định chung: Chỉ con người mới tạo sự khác biệt.

Không gian đậm sắc màu văn hóa truyền thống tại Đường hoa Tết lần đầu tổ chức trong Hoàng thành Thăng Long. Ảnh: Khánh Hòa

Khơi nguồn Xuân cuộn chảy

Lời tòa soạn -  “Văn hóa Việt Nam là kết tinh những giá trị tốt đẹp của dân tộc trong tiến trình hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước; là nguồn lực nội sinh quan trọng hun đúc trí tuệ, tâm hồn, khí phách và bản lĩnh người Việt Nam...

Tiến sĩ Đinh Đức Tiến.

Đặt niềm tin vào thế hệ trẻ

 Tiến sĩ Đinh Đức Tiến chia sẻ cùng phóng viên Nhân Dân cuối tuần nhiều suy ngẫm, kỳ vọng của anh về vai trò, vị thế của văn hóa trong đời sống đất nước.

Cụ Rua luôn giữ dáng vẻ khiêm nhường, ánh mắt và nụ cười tươi. Ảnh: Cao Giang

Gặp cụ Rua trên đỉnh Tả Phìn

Du lịch bền vững, nền kinh tế không khói chắc chắn không thể không dựa vào nguồn vốn văn hóa và cộng đồng địa phương. Giữ và làm giàu nguồn vốn với tinh thần cộng sinh cùng tâm thế phát triển bền vững là hướng đi sống còn cho mỗi vùng đất.

Cảnh trong Nhà ba tôi một phòng, phim đứng vị trí số hai về doanh thu trong mùa phim Tết 2026.

Một "trụ cột" sáng tạo đầy hứa hẹn

Những cột mốc kỷ lục doanh thu phòng vé liên tục bị xô đổ, danh sách “câu lạc bộ trăm tỷ” ngày một nối dài, tần suất giới thiệu phim mới dày đặc hơn, khán giả nồng nhiệt mua vé ủng hộ điện ảnh nước nhà... Những tín hiệu tích cực kể trên khiến góc nhìn của nhiều nhà đầu tư muốn lấn sân điện ảnh ở Việt Nam đang thay đổi.

Du khách quốc tế trải nghiệm múa sạp tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, tháng 2/2026. (Nguồn VME)

Những kết nối sống động

Trong thời gian qua, nhiều bảo tàng trên cả nước đã chủ động thay đổi cách tiếp cận công chúng, mở ra đa tầng lớp và phương thức tiếp nhận thông tin, trải nghiệm tại chỗ. 

"Đường vui nay bước thênh thang..."

"Đường vui nay bước thênh thang..."

Ký ức năm Ất Tỵ, trong lòng mỗi người dân Việt, hẳn vẫn sẽ là những cảm xúc bùng nổ cùng niềm tự hào bất diệt, gắn liền với những ngày đại lễ kỷ niệm rực rỡ của dân tộc: 50 năm Ngày Giải phóng hoàn toàn miền nam, thống nhất đất nước; và 80 năm Quốc khánh Việt Nam.

Trong kỷ nguyên AI, vị thế của nhà giáo không hề bị lu mờ mà ngược lại, càng được nâng cao ở khía cạnh định hướng giá trị. Trong ảnh: Giờ học tại Phòng Tin học, Trường THPT Trần Phú-Hoàn Kiếm (Hà Nội). Ảnh Thế Đại

Vị thế người thầy trong kỷ nguyên AI

Lời toà soạn - Nghị quyết số 71-NQ/TW của Bộ Chính trị cùng các chiến lược phát triển giáo dục trong kỷ nguyên số đang mở ra một giai đoạn chuyển dịch sâu sắc đối với ngành Giáo dục và Đào tạo: từ giáo dục truyền thụ sang giáo dục định hướng năng lực, từ người dạy kiến thức sang người dẫn dắt hành trình học tập.

Vai trò của người thầy là không thể thay thế. (Trong ảnh: Giờ học của học sinh Trường tiểu học & trung học cơ sở Phú Cường, tỉnh Hưng Yên).

Chuyển dịch từ người truyền thụ sang người thiết kế

Ngày nay, học sinh có thể yêu cầu AI giải một bài toán tích phân, dịch một đoạn văn cổ phong hay tóm tắt một công trình nghiên cứu chỉ trong vài giây, khiến vai trò truyền thống của người thầy bị thách thức dữ dội. Câu hỏi đặt ra là: Nếu tri thức không còn lợi thế độc quyền, giá trị cốt lõi của nhà giáo sẽ nằm ở đâu?

Không gian nhỏ xinh của Lớp học văn Hạnh phúc, công nghệ cũng đã len lỏi. (Trong ảnh: Thành viên nhóm “Em tập làm nhà văn” đang luyện đọc để chuẩn bị vào phòng thu âm sách nói)

Giữ lấy trái tim yêu người và yêu nghề

Trong căn phòng nhỏ của “Lớp học văn Hạnh phúc” (Hà Nội), cô Hà Việt Anh thường thích ngồi giữa vòng tròn học sinh, lắng nghe các em đọc những mẩu chuyện vừa viết xong. Không bảng đen, không giáo án cứng nhắc, chỉ có những cuốn sổ tay, vài cây bút và những câu chuyện rất đời.

Để trẻ em Việt Nam có thể vững bước trong một tương lai thế giới đầy biến động, chúng ta cần trang bị những hành trang phù hợp cho các em từ hôm nay. (Ảnh UNICEF)

Bộ kỹ năng mới để bước tới một tương lai đầy biến động

Sự xuất hiện của các thế hệ học sinh mới - Gen Z (thế hệ sinh năm 1997 đến 2012) và Gen Alpha (thế hệ sinh năm 2010 - 2024/2025), là những “công dân số” (digital natives) từ khi sinh ra đã làm quen với công nghệ - đang đặt ra những thách thức chưa từng có đối với nền giáo dục truyền thống.

Thông qua cơ chế địa phương tạo lối mở, xã hội đồng hành, các trường trên cả nước có thể được trang bị cơ sở vật chất hiện đại, tốt nhất cho học sinh. (Ảnh Thành Đạt)

Địa phương dẫn dắt, xã hội tiếp sức

Bộ Giáo dục và Đào tạo đã chính thức ban hành hướng dẫn triển khai thí điểm giáo dục AI trong trường phổ thông, coi đây là bước chuyển trọng tâm trong đổi mới giáo dục thời kỳ mới.

Với Đảng, trọn niềm tin!

Với Đảng, trọn niềm tin!

Lời tòa soạn - Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam kết thúc thành công trong niềm vui đón Xuân mới Bính Ngọ đang về; trong niềm tự hào, kiêu hãnh kỷ niệm Đảng ta tròn 96 tuổi.

Nói chuyện với công nhân ngành than, Tổng Bí thư Tô Lâm chia sẻ, sau Đại hội XIV, việc Đoàn công tác Trung ương đến với anh chị em công nhân mỏ than Quảng Ninh không phải là một hoạt động mang tính nghi lễ, mà xuất phát từ bản chất, cội nguồn và phương pháp lãnh đạo của Đảng. (Ảnh: Thống Nhất - TTXVN)

Đại hội XIV - nơi hội tụ khát vọng và hành động

Thành công của Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV đã mang đến niềm tin và kỳ vọng lớn cho toàn dân tộc. Cùng với tầm nhìn đầy khát vọng, sự kiện chính trị trọng đại này ghi dấu ấn bởi những đột phá ở các vấn đề then chốt, trọng yếu để khơi thông mọi nguồn lực phát triển đất nước.

Tập đoàn Viettel luôn đi đầu trong đổi mới sáng tạo và là doanh nghiệp chủ lực tham gia xây dựng hạ tầng logistics quốc gia. (Nguồn: Viettel)

Đặt năng lực thực thi vào trung tâm cải cách

Với định hướng chiến lược rõ ràng, Đại hội XIV đã xác lập tầm nhìn trở thành quốc gia phát triển vào năm 2045. Để các quyết sách của Đại hội XIV có thể đi đến đích và tạo nền tảng bền vững cho phát triển dài hạn, thách thức cốt lõi nằm ở năng lực thực thi và khả năng chuyển hóa thành kết quả thực chất.

GS,TS Phùng Hữu Phú, nguyên Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương

Nghị quyết phải được chuyển hóa tức thì thành hành động thực tiễn

Đại hội XIV của Đảng - dấu mốc mở ra kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc, đã thành công rất tốt đẹp. Vấn đề mang tính sống còn hiện nay là làm thế nào để Nghị quyết của sự kiện chính trị trọng đại này không còn “nằm trên giấy”, mà phải trở thành luồng sinh khí mạnh mẽ, chuyển hóa tức thì thành hành động thực tiễn.