[Thơ] Những cây người từ nắm hạt mọc lên

đoàn người bước ra khỏi bức tường trống
men theo lối gai khô
mờ khói

[Thơ] Những cây người từ nắm hạt mọc lên

đoàn người bước ra khỏi bức tường trống

men theo lối gai khô

mờ khói

vừa đi vừa gieo nắm hạt đựng trong chiếc túi nhỏ

là những con chữ nhặt lên từ tấm bia xám xanh

là những giọt nước sông mang bóng trang kinh

là hạt bụi còn ấm nóng của thân người vừa hỏa táng

bia ký từng con chữ rơi thật chậm phía sau

bay như hạt mầm di trú

gieo xuống đất đai

chậm hơn sự dừng lại

tiếng nổ vang chớp giông trong lòng trái đất

những cây người từ nắm hạt

mọc lên.

Có thể bạn quan tâm

[Truyện ngắn] Đêm đồng bằng

[Truyện ngắn] Đêm đồng bằng

Bạn biết không, những đêm giữa đồng bằng đầy sao, tôi lại mơ về thành phố. Tôi biết giờ này mọi người đi xem phim, xem kịch, xem ca nhạc, đi ăn kem, đi cà-phê và có khi còn hò hẹn nhau nữa. Tôi thì ở đây, một mình, bên ngọn đèn bão và trang giấy còn viết dở cho số báo sắp in.

[Thơ] Những chiếc lá

[Thơ] Những chiếc lá

Những chiếc lá đi ngang qua chiều
Chầm chậm mùi hương dẫn lối
Mùa hạ lưu lạc trên mặt hồ
Mặt trời gọi tên người nơi đáy nước

[Thơ] Rút gọn

[Thơ] Rút gọn

Đường xa vó ngựa
khúc khuỷu lòng người
Thương thay những cuốn sách mồ hôi cày nát
cánh đồng

[Thơ] Gặp giữa đời thường

[Thơ] Gặp giữa đời thường

Tôi từng gặp những nhà thông thái
Nhận thức nhanh và khái quát cao
Sự việc siêu hình, phức tạp đến đâu
Từ hiện tượng vẫn tìm ra quy luật.

[Thơ] Miền trung

[Thơ] Miền trung

Miền Trung ơi!
Cái nóng nghiệt ngã của gió Lào giây phút chót
Bao năm rồi ngọn lửa đốt lòng ta

[Thơ] Ngày nghĩ vụn

[Thơ] Ngày nghĩ vụn

Họa sĩ đóng khung bình hoa
người xem thấy bức tranh tĩnh vật
Hãy cầm sách lên và đọc
đừng để trang giấy buồn vô cảm nằm im

[Thơ] Không đề

[Thơ] Không đề

Có một ngày mãi mãi chẳng ngày xưa
Dẫu bao chuyện nằm lòng rồi bỗng lạ
Dẫu bao thứ có rồi như chẳng có
Thế giới này không biết thực hay mơ...

[Thơ] Đồi cũ

[Thơ] Đồi cũ

Một nắm đất nâu một màu nước bạc
trống đồng đánh thức giấc mơ
lũ trẻ chân trần chạm vào huyền tích
cội đa bồng bềnh bồng bềnh

[Thơ] Nhớ núi

[Thơ] Nhớ núi

Núi vẫn là núi cũ
Tôi cũng là tôi xưa
Núi cũ thì xanh mãi
Tôi bây giờ héo khô

[Thơ] Đôi mắt ấy

[Thơ] Đôi mắt ấy

Luôn luôn có ở nơi hình chẳng hiện,
Đôi mắt huyền rất đẹp, nhuốm âu lo,
Cứ lặng lẽ dõi theo ta từng phút,
Từng nỗi niềm trong những câu thơ…