[Thơ] Đồi cũ

Một nắm đất nâu một màu nước bạc
trống đồng đánh thức giấc mơ
lũ trẻ chân trần chạm vào huyền tích
cội đa bồng bềnh bồng bềnh

[Thơ] Đồi cũ

Một nắm đất nâu một màu nước bạc

trống đồng đánh thức giấc mơ

lũ trẻ chân trần chạm vào huyền tích

cội đa bồng bềnh bồng bềnh

mộng đồi cọ biết đi

ghé sông Đà uống nước

mặt trời rụng vàng lòng chảo Văn Lang

lũ cá bơi thi vầng dương

lá cọ che mưa không che nỗi nhớ

ngửa bàn tay lên trời thấy vỡ

còn bao nhiêu bậc đá tới đền

xoan tím mải tích trò cùng hoa đại

hoai hoai dòng chảy

ai nhớ gì không

trán còn vết bùn non Bạch Hạc

người đứng đó từ muôn kiếp

nhưng ai chèo đò đêm nay

đến sông Thao cũng chẳng còn nhớ nữa

chỉ câu hát vừa đợi người vừa ướt.

Có thể bạn quan tâm

[Truyện ngắn] Đêm đồng bằng

[Truyện ngắn] Đêm đồng bằng

Bạn biết không, những đêm giữa đồng bằng đầy sao, tôi lại mơ về thành phố. Tôi biết giờ này mọi người đi xem phim, xem kịch, xem ca nhạc, đi ăn kem, đi cà-phê và có khi còn hò hẹn nhau nữa. Tôi thì ở đây, một mình, bên ngọn đèn bão và trang giấy còn viết dở cho số báo sắp in.

[Thơ] Những chiếc lá

[Thơ] Những chiếc lá

Những chiếc lá đi ngang qua chiều
Chầm chậm mùi hương dẫn lối
Mùa hạ lưu lạc trên mặt hồ
Mặt trời gọi tên người nơi đáy nước

[Thơ] Rút gọn

[Thơ] Rút gọn

Đường xa vó ngựa
khúc khuỷu lòng người
Thương thay những cuốn sách mồ hôi cày nát
cánh đồng

[Thơ] Gặp giữa đời thường

[Thơ] Gặp giữa đời thường

Tôi từng gặp những nhà thông thái
Nhận thức nhanh và khái quát cao
Sự việc siêu hình, phức tạp đến đâu
Từ hiện tượng vẫn tìm ra quy luật.

[Thơ] Miền trung

[Thơ] Miền trung

Miền Trung ơi!
Cái nóng nghiệt ngã của gió Lào giây phút chót
Bao năm rồi ngọn lửa đốt lòng ta

[Thơ] Ngày nghĩ vụn

[Thơ] Ngày nghĩ vụn

Họa sĩ đóng khung bình hoa
người xem thấy bức tranh tĩnh vật
Hãy cầm sách lên và đọc
đừng để trang giấy buồn vô cảm nằm im

[Thơ] Không đề

[Thơ] Không đề

Có một ngày mãi mãi chẳng ngày xưa
Dẫu bao chuyện nằm lòng rồi bỗng lạ
Dẫu bao thứ có rồi như chẳng có
Thế giới này không biết thực hay mơ...

[Thơ] Nhớ núi

[Thơ] Nhớ núi

Núi vẫn là núi cũ
Tôi cũng là tôi xưa
Núi cũ thì xanh mãi
Tôi bây giờ héo khô

[Thơ] Đôi mắt ấy

[Thơ] Đôi mắt ấy

Luôn luôn có ở nơi hình chẳng hiện,
Đôi mắt huyền rất đẹp, nhuốm âu lo,
Cứ lặng lẽ dõi theo ta từng phút,
Từng nỗi niềm trong những câu thơ…