Sân khấu truyền thống trong dòng chảy hội nhập

Theo Quyết định số 1270/QĐ-TTg ngày 24/6/2025 của Thủ tướng Chính phủ, ba đơn vị nghệ thuật truyền thống gồm Nhà hát Cải lương Việt Nam, Nhà hát Chèo Việt Nam và Nhà hát Tuồng Việt Nam sẽ hợp nhất thành Nhà hát Sân khấu Truyền thống Quốc gia Việt Nam, hoàn thành trước ngày 1/8/2025.

Nhà hát sau hợp nhất cũng cần có chính sách thu hút nhân tài và đãi ngộ xứng đáng, tạo điều kiện để nghệ sĩ yên tâm làm nghề. (Ảnh minh họa: NHÀ HÁT CHÈO VIỆT NAM)
Nhà hát sau hợp nhất cũng cần có chính sách thu hút nhân tài và đãi ngộ xứng đáng, tạo điều kiện để nghệ sĩ yên tâm làm nghề. (Ảnh minh họa: NHÀ HÁT CHÈO VIỆT NAM)

Việc hợp nhất ba nhà hát truyền thống được xem là bước đi chiến lược nhằm khẳng định vị thế và nâng cao chất lượng hoạt động của nghệ thuật sân khấu truyền thống trong bối cảnh hội nhập. Không chỉ góp phần tinh gọn bộ máy, nâng cao hiệu lực và hiệu quả quản lý, việc sáp nhập còn giúp tối ưu hóa nguồn lực về nhân sự, tài chính và cơ sở vật chất.

Nhà hát Sân khấu Truyền thống Quốc gia Việt Nam được kỳ vọng trở thành thiết chế văn hóa tầm quốc gia, đủ năng lực sản xuất và tổ chức các chương trình biểu diễn quy mô lớn, đa loại hình, kết hợp thế mạnh của từng loại hình nghệ thuật. Qua đó, đưa tinh hoa sân khấu truyền thống đến gần hơn với công chúng hiện đại, đồng thời mở rộng ảnh hưởng ra khu vực và quốc tế. Đây cũng là bước mở đường thúc đẩy cơ chế tự chủ, khơi dậy tính năng động, sáng tạo của đội ngũ nghệ sĩ trong phát huy giá trị nghệ thuật truyền thống, phát triển công nghiệp văn hóa và thu hút du lịch.

Tuy nhiên, song hành với cơ hội là không ít thách thức. Bên cạnh niềm tin và kỳ vọng vào bước chuyển mình của sân khấu truyền thống, nhiều người trong nghề bày tỏ lo ngại về nguy cơ mai một bản sắc riêng của từng loại hình tuồng, chèo, cải lương sau khi ba nhà hát hợp nhất.

Trong bối cảnh sân khấu truyền thống gặp nhiều khó khăn trước sự cạnh tranh khốc liệt của các loại hình giải trí hiện đại, không ít khán giả trẻ thậm chí chưa thể phân biệt rõ tuồng, chèo và cải lương. Việc ba đơn vị đầu tàu trong từng lĩnh vực “về chung một nhà” đặt ra câu hỏi liệu có làm phai nhạt các giá trị đặc trưng riêng biệt. Nỗi băn khoăn này không phải không có cơ sở, nhất là khi tại một số địa phương, việc sáp nhập các đoàn nghệ thuật theo cách cơ học đã dẫn đến nguy cơ nghiệp dư hóa hoạt động biểu diễn chuyên nghiệp.

Thêm vào đó là những khó khăn có thể phát sinh trong quá trình tái cơ cấu tổ chức, cạnh tranh vị trí việc làm, và xáo trộn tâm lý trong đội ngũ cán bộ, nghệ sĩ. Vì vậy, việc hợp nhất ba nhà hát truyền thống cần được triển khai một cách khoa học, thận trọng và có trách nhiệm, với các giải pháp đồng bộ, khả thi cả về cơ chế, chính sách và định hướng phát triển nghệ thuật, để bảo tồn giá trị riêng của từng loại hình trong một cấu trúc chung hiệu quả và bền vững.

Để bản sắc riêng của từng loại hình nghệ thuật tiếp tục được nhận diện, bảo tồn và phát huy, nhiều chuyên gia cho rằng cần duy trì các đoàn biểu diễn chuyên biệt trực thuộc, bảo đảm tính đặc thù của từng loại hình. Bên cạnh đó, cần nhanh chóng ổn định tổ chức bộ máy và xây dựng mô hình quản trị linh hoạt, hiệu quả sau hợp nhất.

Người đứng đầu thiết chế mới phải am hiểu chuyên môn, dám nghĩ, dám làm, dám đổi mới và có khả năng kết nối đội ngũ nghệ sĩ từ các đơn vị khác nhau để tạo sức mạnh đoàn kết. Quan trọng hơn, cần giữ được sự công bằng, khách quan trong ứng xử với từng loại hình, để tuồng, chèo, cải lương khi đặt cạnh nhau vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp riêng biệt.

Nhà hát sau hợp nhất cũng cần có chính sách thu hút nhân tài và đãi ngộ xứng đáng, tạo điều kiện để nghệ sĩ yên tâm làm nghề. Một thực tế tồn tại lâu nay tại nhiều đơn vị nghệ thuật công lập là tình trạng nghệ sĩ đã hết tuổi nghề nhưng chưa đến tuổi nghỉ hưu, trong khi lớp nghệ sĩ trẻ tài năng lại thiếu cơ hội, buộc phải ký hợp đồng ngắn hạn với thu nhập thấp.

Điều này khiến công tác tuyển sinh đầu vào cho sân khấu truyền thống nhiều năm qua gặp khó khăn. Đây là điểm nghẽn cần được nghiên cứu tháo gỡ trong quá trình hợp nhất, sao cho vừa bảo đảm quyền lợi cho các nghệ sĩ lớn tuổi nghỉ hưu trước hạn, vừa có cơ chế phát hiện, đào tạo và giữ chân nghệ sĩ trẻ tài năng, góp phần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực cho nhà hát mới.

Cùng với việc phát huy nguồn lực sáng tạo và đổi mới tư duy của từng nghệ sĩ, vai trò “bà đỡ” của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch là không thể thiếu trong quá trình phát triển sân khấu truyền thống. Điều này đòi hỏi sự quan tâm đồng bộ từ hoàn thiện hạ tầng biểu diễn, ươm mầm nhân lực trẻ, đến đầu tư có trọng tâm, trọng điểm, nhất là đặt hàng sáng tác các chương trình nghệ thuật truyền thống chất lượng cao, mang đậm bản sắc dân tộc và hơi thở thời đại. Đây chính là hướng đi quan trọng để sân khấu truyền thống phát huy nội lực, khẳng định vị thế trong dòng chảy văn hóa đương đại.

Có thể bạn quan tâm

Cảnh trong vở kịch ngắn “Chuyện nhà chị Tín” của Nhà hát Kịch Việt Nam biểu diễn tại Bảo tàng Hồ Chí Minh. (Ảnh: THƯƠNG NGUYỄN)

Mở lối để sân khấu tiếp cận công chúng

Không thiếu những cuộc thi, liên hoan được tổ chức rầm rộ, những vở diễn mới liên tục ra mắt mỗi năm, nhưng sân khấu nước ta vẫn đang loay hoay đi tìm khán giả. Lý do tình trạng này là bởi các đơn vị chức năng chưa xây được nhịp cầu đủ mạnh để kết nối với công chúng trong môi trường truyền thông đang thay đổi từng ngày.

Các văn nghệ sĩ trong chuyến đi thực tế tại mỏ than ở Quảng Ninh vào dịp Ngày Thơ Việt Nam năm 2026. (Ảnh: THIÊN AN)

Chuyển động mới của văn học viết về công nhân

Trong dòng chảy của văn học đương đại, đề tài công nhân từng là mạch nguồn quan trọng, được khai thác nhiều, nhưng cũng có giai đoạn gần như vắng bóng. Vài năm trở lại đây, mảng đề tài này được quan tâm hơn, không còn bó hẹp trong khuôn mẫu cũ mà thể hiện góc nhìn đa chiều, gắn với nhịp vận động của xã hội hiện đại. 

Hơn 50.000 khán giả có mặt tại Sân vận động quốc gia Mỹ Đình thưởng thức chương trình “Tổ quốc trong tim”. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa bứt phá

Ngày 24/4, Quốc hội chính thức thông qua Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam với tỷ lệ tán thành cao (477/489 đại biểu). Nghị quyết đánh dấu bước chuyển quan trọng trong hoàn thiện thể chế, tạo đà cho văn hóa thật sự bứt phá, trở thành nguồn lực nội sinh và động lực đưa đất nước phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn mới.

Nguyễn Bảo Yến (áo vàng) và các thành viên Hội đồng đánh giá luận án và các giảng viên hướng dẫn của Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov.

Nguyễn Bảo Yến: Từ Quán quân Sao Mai đến Tiến sĩ âm nhạc đầu tiên của Việt Nam ở nước ngoài

Tại Nhạc viện Quốc gia S.V.Rachmaninov bên dòng sông Đông của nước Nga vừa diễn ra một sự kiện đáng nhớ khi Quán quân Sao Mai năm 2015 Nguyễn Bảo Yến bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ chuyên ngành âm nhạc. Cô cũng là nữ ca sĩ Việt Nam đầu tiên được nhận học vị Tiến sĩ âm nhạc ở nước ngoài.

Các đại biểu cắt băng khai trương Tuần văn hóa Thanh Hóa-Hội An.

Tuần văn hóa kỷ niệm 65 năm kết nghĩa Thanh Hóa-Hội An

Kỷ niệm 65 năm ngày kết nghĩa giữa đô thị tỉnh lỵ Thanh Hóa và Hội An, thành phố Đà Nẵng (1961-2026), tại Công viên Hội An ở phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa diễn ra chuỗi hoạt động, sự kiện trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa tôn vinh nghĩa tình Thanh Hóa-Hội An.

Khuôn viên di tích Giồng Bốm là toàn bộ khu vực của Thánh thất Ngọc Minh gồm 3 ngôi nhà: Hiệp thiên đài, Cửu trùng đài và Bát quái đài. (Ảnh: Mộng Thường)

Giồng Bốm 80 năm: Hào khí “đạo không rời đời”

Tám mươi năm là một quãng lùi đủ dài để khói lửa chiến tranh tan vào hư không, nhường chỗ cho màu xanh trù phú phủ lên mảnh đất Phong Thạnh kiên cường. Thế nhưng, thời gian dẫu có bào mòn vạn vật cũng chẳng thể xóa nhòa ký ức bi tráng về rực lửa năm 1946 tại vùng đất cực nam Tổ quốc.

Sinh viên tái hiện đám cưới Nam Kỳ xưa.

Vĩnh Long khơi dậy dòng chảy văn hóa dân tộc trong lòng thế hệ trẻ

Trường đại học Sư phạm kỹ thuật Vĩnh Long vừa tổ chức Chương trình  “Khoa thi Minh kinh bác học” lần thứ I năm 2026. Việc tái hiện không gian khoa bảng xưa và những nghi lễ truyền thống của vùng đất Nam Bộ ngay tại giảng đường không chỉ là sân chơi văn hóa, mà còn là hành trình bồi đắp lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ.