Người nâng bước những bàn chân không ngón

Ở ngôi làng ven biển phía nam Quy Nhơn, xưởng giày nhỏ nằm sâu trong khuôn viên Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa. Không biển hiệu, không tiếng máy móc ồn ã, mỗi ngày nơi đây vang lên âm thanh đều đặn của kéo, búa, kim chỉ và một giọng nói chậm rãi, trầm ấm.

Nhờ đôi bàn tay của ông Đức, bệnh nhân phong thoải mái hơn với những đôi giày, dép phù hợp.
Nhờ đôi bàn tay của ông Đức, bệnh nhân phong thoải mái hơn với những đôi giày, dép phù hợp.

Vá lại bước đi

Sinh ra và lớn lên trong trại phong, ông Lê Viết Đức không xa lạ gì với những đôi chân cụt ngón, bàn tay co quắp hay ánh nhìn mặc cảm. Tuổi thơ ông trôi qua giữa mùi thuốc sát trùng, tiếng gió biển pha tiếng thở dài của những phận đời từng bị kỳ thị. Cha mẹ ông đều là bệnh nhân phong, gặp nhau rồi nên duyên ngay tại nơi từng bị xem là “vùng đất cách biệt” với thế giới. Tuổi thơ của ông không có khái niệm “ra ngoài chơi”, vì ra khỏi trại phong là một thứ xa xỉ, mỗi bước đi đều kèm theo ánh mắt dò xét từ cộng đồng bên ngoài. Nhưng chính trong môi trường ấy, ông Đức lớn lên với sự thấu hiểu sâu sắc những người bệnh phong.

Học xong phổ thông, ông theo ghe đi biển, sống nghề chài lưới, lênh đênh giữa sóng nước. Nhưng có lẽ biển cả không dành cho một trái tim vốn thuộc về đất liền. Năm 30 tuổi, ông quyết định lên bờ, theo học nghề làm giày dành riêng cho bệnh nhân phong, trở thành một trong những kỹ thuật viên đầu tiên của xưởng giày. Đôi tay từng kéo lưới, gỡ cá giờ miệt mài cắt da, dán đế, lắp quai, bắt đầu làm quen với kéo cắt da, đinh ghim và kim chỉ.

Điều phi thường nhỏ bé

Làm giày cho bệnh nhân phong không giống bất cứ loại giày nào trên thị trường, không thể áp dụng các kích cỡ có sẵn, cũng không thể dùng phom chung. Mỗi người bệnh ở một tình trạng riêng: Bàn chân cụt ngón, gù vẹo, biến dạng nặng, mất cảm giác. Nếu làm giày sai lệch một chút, người mang không chỉ đau chân mà có thể bị loét, nhiễm trùng, dẫn đến hoại tử. Và mỗi đôi giày ông làm từ đo khuôn, đổ thạch cao, cắt quai, dán đế, may đường chỉ đều là độc bản. Đó là điều mà không máy móc nào thay thế được. Những đôi giày với bàn chân biến dạng nhẹ thì làm trong 1 ngày là xong. Nhưng nếu biến dạng nặng, ông Đức phải mất 2 - 3 ngày, tỉ mỉ từng chi tiết sao cho phù hợp với phần chân còn sót lại.

Ông Trương Văn Thành mắc bệnh phong từ năm 10 tuổi. Vì bị gia đình hắt hủi nên ông không thiết tha gì đến việc chăm sóc cơ thể. Bàn chân ông cụt rụng, không còn ngón nào. Mãi đến khi được chuyển vào trại phong sinh sống và được ông Đức làm cho một đôi giày đặc biệt, ông mới biết đến cảm giác được đi lại bình thường. Xỏ chân vào đôi giày ấy, ông Thành rưng rưng nói: “30 năm rồi tôi mới thật sự được đi”.

Bên cạnh đó, vấn đề nan giải trong việc phòng ngừa tàn tật cho bệnh nhân phong là có một số người vì tính chất công việc phải giao tiếp với xã hội bên ngoài, nhưng họ ngại không muốn để người khác biết mình là bệnh nhân phong. Vì đôi giày của bệnh nhân phong rất đặc thù, nếu mang bên ngoài thì nhiều người sẽ để ý sao mà chiếc dài chiếc ngắn. Để che giấu điều đó, họ mang giày bata hoặc giày tây bịt kín mũi trên thị trường, dứt khoát không dùng giày dành riêng cho người bệnh phong. Từ năm này tới năm khác, ông Đức đến để đo giày cho họ nhưng họ đều từ chối. Rồi ông quyết định sẽ chỉnh lại cho hình thức đôi giày gần giống giày thị trường hơn, “Lúc hoàn thành đôi giày đó, tôi vui lắm, vui vì họ được mang giày đúng tiêu chuẩn mà không thấy tự ti”.

Thế nhưng, không phải lúc nào ông cũng vững lòng. Có thời điểm, ông đã nghĩ đến chuyện bỏ nghề. Ông kể: “Hồi ấy, đồng lương của tôi còn hạn chế, nhà thì nhỏ tẹo, cứ mưa là dột. Vấn đề trang trải cuộc sống gia đình thật sự là một gánh nặng”. Thế nhưng, nói bỏ nhưng còn trái tim không chịu buông, ông Đức quyết định phụ vợ trồng hoa để kiếm thêm thu nhập. Sau này, cuộc sống bớt khó khăn hơn. Con cái học xong, ông nhẹ gánh hơn về kinh tế.

42.jpg
Ông Đức làm việc từ 7 giờ sáng đến 16 giờ chiều, một mình một bàn máy, một góc xưởng.

Từ người thợ đầu tiên tới cuối cùng…

Nhiều người từng hỏi ông Đức, sống chung với bệnh nhân phong như vậy, có sợ bị lây không. Ông chỉ cười, rồi nói nhẹ tênh: “Tôi lớn lên sống cùng bố mẹ, ngày ngày ôm chân bệnh nhân phong, có sao đâu!”. Câu trả lời như một cái gạt tay, dứt khoát mà tự nhiên. Với ông, phong không phải là thứ gì đáng sợ. Nó chỉ là một phần đời sống, là những con người cần được giúp đỡ, không cần thương hại nhưng cũng không đáng bị kỳ thị.

Tình yêu với công việc của ông không chỉ đến từ trách nhiệm, mà còn là sự gắn bó thật sự. Ông Nguyễn Văn Quế - đồng nghiệp lâu năm, người cũng gắn bó với xưởng giày từ những ngày đầu - kể rằng: “Anh Đức là người rất yêu nghề. Anh tận tụy, kiên trì với từng đôi giày, nhất là mấy trường hợp biến dạng nặng, anh càng làm kỹ. Có những lúc tôi thấy anh tự mày mò, chỉnh sửa từng chút một, không phải vì được yêu cầu, mà vì muốn làm ra đôi giày tốt nhất cho bệnh nhân”.

Không chỉ là thợ, ông Đức còn là một người thầy. Từ năm 2000, ông bắt đầu hướng dẫn cho các học viên từ nhiều tỉnh thành đến học nghề. Khoa Kỹ thuật chỉnh hình Trường đại học Lao động - Xã hội (Hà Nội) cũng đã đưa sinh viên vào đây 2 tuần để thực tập, ông Lê Viết Đức cũng trực tiếp trở thành giảng viên hướng dẫn cho họ. Ông Đức chia sẻ: “Lần đầu làm thầy cũng bỡ ngỡ lắm, lúc đó tôi làm giày sao thì hướng dẫn học viên y như vậy thôi. Sau đó cơ quan cử tôi đi học lớp sư phạm, lúc đó tôi mới được học đàng hoàng về cách dạy học viên sao cho hiệu quả, cả lý thuyết lẫn thực hành”.

Ông từng hai lần được Bộ Y tế tặng bằng khen vào năm 2000 và 2002. Nhưng sau đó, ông từ chối không nhận nữa. Ông nói: “Tôi nhận rồi thì người khác sẽ không có. Tôi làm giày vì bệnh nhân, không phải vì giấy khen”.

Bác sĩ Trần Như Bửu Hoa - Phó Giám đốc Bệnh viện Phong - Da liễu Trung ương Quy Hòa - đánh giá: “Anh Đức là người thợ hiếm có. Ngoài kỹ năng, anh còn có cái tâm và sự bền bỉ đáng nể. Chính anh đã đào tạo ra nhiều lớp kỹ thuật viên, giúp duy trì nghề làm giày y tế suốt nhiều năm qua”.

Khi được hỏi về cảm nghĩ với công việc đã gắn bó gần 30 năm, ông chỉ cười rồi nói: “Nhiều người chắc sẽ thấy công việc nhàm chán. Nhưng tôi nghĩ công việc nào cũng vậy, sự nhàm chán là do cảm giác lặp đi lặp lại. Nghề này cũng vậy, nếu cứ làm mãi một việc thì đôi lúc cũng buồn. Nhưng tôi không thấy nó vô nghĩa, vì nó có thể giúp một phần nhỏ cho người bệnh phong được đi lại một cách an toàn”.

Đôi giày với ông Đức là thành phẩm, nhưng cũng là chứng tích. Chứng tích của một thời kỳ mà người bệnh phong từng phải giấu giếm không để người khác phát hiện, từng bị coi là mầm bệnh dù đã hết trùng; chứng tích cho sự phục hồi lặng thầm của một cộng đồng từng bị ruồng bỏ. Đó cũng là dấu ấn của một con người đã sống cả đời trong im lặng, nhưng để lại tiếng vang dài bằng những bước chân không còn đau đớn.

Ngày nay, phần lớn người bệnh đã được phát hiện sớm, điều trị tốt, không còn biến dạng nặng. Nghề làm giày chỉnh hình đặc thù cũng vì thế mà mai một dần. Dù bệnh nhân phong ngày một ít đi, dù xưởng giày chỉ còn lại vài người cũ gắn bó, dù thế hệ của ông có thể là thế hệ cuối cùng làm giày cho người bệnh phong, nhưng đôi tay ấy, tấm lòng ấy sẽ còn ở lại, trong những bàn chân không ngón vẫn đang tiếp tục bước đi…

Xưởng đóng những đôi giày độc bản

Xưởng đóng giày đặc biệt này được hình thành năm 1997 do 2 tổ chức phi chính phủ Handicap International (HI) và Hội Cứu trợ bệnh phong Hà Lan (NLR) tài trợ. Cả nước hiện có 7 cơ sở đóng giày cho người bệnh phong. Trong đó, cơ sở tại Quy Nhơn là lớn nhất, chịu trách nhiệm cung cấp vật tư, đào tạo kỹ thuật cho các nơi khác.

Có thể bạn quan tâm

Người tham gia bảo hiểm xã hội sẽ yên tâm khi khám, chữa bệnh. Ảnh: BẮC SƠN

Bảo đảm quyền lợi, thước đo của hiệu quả chính sách

Trong bối cảnh thiên tai, bão lũ diễn biến ngày càng phức tạp, biến đổi khí hậu tác động sâu rộng đến đời sống dân sinh và thị trường lao động, việc bảo đảm an sinh xã hội tiếp tục được Đảng, Nhà nước xác định là một trong những trụ cột quan trọng của phát triển bền vững.

Phạm nhân T.T.T. chạy lại đỡ mẹ già trên sân khấu chương trình.

Thắp sáng những ước mơ hoàn lương

Phía sau mỗi bản án đều là một cuộc đời. Khi sai lầm được nhận thức đúng và đủ, khát vọng làm lại sẽ thay thế những gam mầu tối trong tâm tưởng mỗi con người. Nhờ những chính sách khoan hồng của Nhà nước, ngày về trong giấc mơ mỗi đêm của phạm nhân T.T.T. đã không còn xa.

Trong những ngày rét đậm, rét hại, các hộ chăn nuôi tại vùng cao Tuyên Quang không thả rông gia súc.

Chủ động chống rét cho đàn gia súc

Những ngày đầu năm 2026, không khí lạnh tăng cường liên tiếp tràn xuống các tỉnh miền núi phía bắc khiến nhiệt độ tại nhiều địa phương vùng cao, biên giới tỉnh Tuyên Quang giảm sâu, có nơi xuất hiện băng giá. Để hạn chế thiệt hại, tỉnh đã chủ động triển khai nhiều giải pháp phòng, chống đói, rét cho đàn gia súc.

Tạo thói quen mới nơi vỉa hè

Những cuộc ra quân kiên quyết của lực lượng chức năng Thủ đô đang cho thấy tín hiệu tích cực về ước mơ “hè thoáng”.

Quảng Ninh kiểm tra toàn diện các trung tâm công tác xã hội

Quảng Ninh kiểm tra toàn diện các trung tâm công tác xã hội

Trung tâm công tác xã hội (CTXH) Hải Hà (phường An Sinh, Quảng Ninh) là cơ sở trợ giúp xã hội ngoài công lập, hoạt động theo cơ chế tự chủ, tự chịu trách nhiệm; dưới sự quản lý, hướng dẫn, kiểm tra của Sở Y tế tỉnh Quảng Ninh và các cơ quan Nhà nước có thẩm quyền.

Trao đổi công việc hằng tuần với các luật sư trẻ, Luật sư Võ Văn Thêm nhắc nhở: “Một luật sư giỏi không chỉ thông thạo luật pháp, mà phải biết lắng nghe tiếng lòng của con người”.Ảnh: GIẢN THANH SƠN

Nửa đời công lý và nhân tình

Điều làm nên giá trị cuộc đời ông là nhân tình, là sự thấu hiểu từng phận người nơi vành móng ngựa. Ông đã trải qua những phiên tòa lịch sử, những vụ án điểm đầy áp lực, nhưng vẫn giữ cho mình một nguyên tắc “công lý phải đi cùng nhân hậu, pháp luật phải song hành cùng tình người”.

PGS, TS Nguyễn Viết Hương (bên trái) hướng dẫn sinh viên trong phòng thí nghiệm.

Nghiên cứu khoa học đòi hỏi sự dấn thân bền bỉ

Là nhà khoa học trẻ, PGS, TS Nguyễn Viết Hương đã từ chối một số lời mời hấp dẫn, trở về nước với mong ước đóng góp cho quê hương. Hiện anh là Phó Trưởng khoa Khoa học và Kỹ thuật vật liệu, Trường đại học Phenikaa.

Thành phố Hồ Chí Minh tuyên dương 12 gương Công dân trẻ tiêu biểu năm 2025. Ảnh: Thành đoàn Thành phố Hồ Chí Minh cung cấp

Người trẻ đồng hành cùng thành phố

Thành phố Hồ Chí Minh vừa tổ chức lễ tuyên dương 12 gương Công dân trẻ tiêu biểu năm 2025. Không chỉ giỏi, bản lĩnh và có nhiều sáng kiến nổi bật, mỗi bạn trẻ được vinh danh còn tích cực tham gia hoạt động cộng đồng, chung tay lan tỏa giá trị tốt đẹp.

Khi công viên không còn rào chắn

Buổi sáng đầu năm, đi ngang qua Công viên Thống Nhất tôi bỗng giật mình vì sự thông thoáng của cảnh quan. Thì ra, đoạn hàng rào bên đường Đại Cồ Việt và Nguyễn Đình Chiểu đã được gỡ bỏ.

Tràn lan các hình ảnh độc hại trên nền tảng số.

Hiểm họa từ các video bạo lực nền tảng số

Ẩn sau “lớp vỏ” là những nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh, không ít video dành cho trẻ em trên các nền tảng số lại chứa đầy hình ảnh bạo lực, thậm chí kinh dị, rùng rợn. Trẻ em tiếp xúc những nội dung này có thể bị “đầu độc” một cách âm thầm, kéo theo nhiều hệ lụy đáng lo ngại về tâm lý và hành vi.

Giờ học tại điểm trường Coọc Mu.

Coọc Mu ngày ấy và bây giờ

Từng là “ốc đảo” bị lãng quên giữa đại ngàn, nơi ấy hơn 20 năm về trước, hàng chục số phận bị căn bệnh phong quái ác hành hạ, thôn Coọc Mu, xã Hoàng Trĩ (tỉnh Bắc Kạn cũ), nay là xã Đồng Phúc (tỉnh Thái Nguyên) đã hồi sinh.

Từ sáng sớm, lúa thiêng sẽ được một phụ nữ đảm đang trong làng rước về từ rẫy để thực hiện nghi lễ cúng lúa mới.

Giữ hồn lúa mới giữa đại ngàn Đăk Răng

Giữa đại ngàn giáp biên tỉnh Quảng Ngãi, lễ mừng lúa mới của đồng bào Giẻ Triêng vừa được phục dựng tại Làng du lịch cộng đồng Đăk Răng (xã Dục Nông), tái hiện trọn vẹn không gian nghi lễ truyền thống gắn bó mật thiết với cây lúa, tín ngưỡng và đời sống cộng đồng.

Quét mã QR để xem kết quả khám, chữa bệnh tại Bệnh viện T.Ư Quân đội 108. Ảnh: NAM NGUYỄN

Đột phá chính sách y tế vì một Việt Nam khỏe mạnh

Việc chăm sóc, bảo vệ và nâng cao sức khỏe nhân dân luôn được Đảng và Nhà nước ta xác định là nhiệm vụ trung tâm, vừa mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, vừa là động lực quan trọng để hướng tới tăng trưởng kinh tế - xã hội bền vững.

Quỹ đỡ đầu của VNV trợ cấp nuôi dưỡng hàng tháng cho hàng trăm trẻ em khó khăn trên toàn quốc.

Làm từ thiện minh bạch, chuyên nghiệp

Sau 7 năm hình thành và phát triển, Cộng đồng Tình nguyện Việt Nam (VNV) đã bước sang giai đoạn phát triển mới, với quy mô ngày càng mở rộng, cách làm ngày càng chuyên nghiệp và sức lan tỏa sâu rộng trong cộng đồng.

Tăng thêm giá trị cho những ngày nghỉ

Dịp nghỉ Tết Dương lịch dài, và tới đây thời gian nghỉ Tết Nguyên đán cũng “dồi dào” gợi những suy ngẫm về sự nghỉ ngơi, vui chơi, nâng cao chất lượng sống.

Xu hướng nghỉ ngơi thư giãn tại gia đang được nhiều người lựa chọn. Ảnh: NGUYỆT ANH

Tết này nghỉ lễ tại gia!

Nhiều gia đình quyết định nghỉ tại gia trong dịp Tết Dương lịch. Không chỉ tiết kiệm chi phí, tránh cảnh chen chúc mà bốn ngày nghỉ với nhiều người là khoảng thời gian để nạp lại năng lượng, kết nối với gia đình và những điều thường bị bỏ quên trong guồng quay công việc.

Anh Ngô Quý Đức (bên trái) kiểm tra quy trình tạo tác liễn làng Chuồn.

Hồi sinh liễn làng Chuồn

Nhắc đến làng Chuồn (tên chữ là An Truyền) thuộc phường Mỹ Thượng, thành phố Huế, người ta thường nghĩ ngay đến một nét đẹp văn hóa độc đáo mà nay đã thất truyền, đó là nghề làm liễn Tết thủ công. Bằng sự tận tâm, tỉ mỉ của những người yêu văn hóa, từng bức liễn làng Chuồn đã được hồi sinh.