Một hành trình văn học đậm suy tư

Nhiều hoạt động, nhưng không nhiều lắng đọng, năm 2025, văn học Việt Nam sôi nổi qua những hội nghị, hội thảo cũng như các cuộc tổng kết, trao giải thưởng.

Ban tổ chức trao giải cho các tác giả trong cuộc thi “Thơ ca và nguồn cội”. (Ảnh Diên Khánh)
Ban tổ chức trao giải cho các tác giả trong cuộc thi “Thơ ca và nguồn cội”. (Ảnh Diên Khánh)

Song, cùng đó, vẫn là rất nhiều trăn trở về công tác lý luận phê bình, thách thức của công nghệ số đối với sự phát triển của văn học trong một xã hội đang từng ngày biến động và phát triển.

Thách thức lớn từ trí tuệ nhân tạo

Năm 2025, nhiều tọa đàm, hội thảo văn học lớn đã được tổ chức, như: Hội thảo khoa học chủ đề “Văn học-Nghệ thuật Hà Nội - Huế - Thành phố Hồ Chí Minh: 50 năm tự hào bản anh hùng ca”; Hội thảo “Văn học Việt Nam sau năm 1975: Thành tựu, vấn đề và triển vọng”, được tổ chức lần lượt tại Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Hà Nội; Tọa đàm “50 năm Văn học Việt Nam từ sau 1975: Góc nhìn của những người viết văn trẻ”; Hội thảo khoa học quốc gia với chủ đề “Văn học với đời sống đương đại”… nhằm đánh giá những mặt đạt được cũng như những hạn chế của nền văn học Việt Nam trong nhiều năm qua. Trong đó, một thách thức lớn được đề cập và bắt đầu nhận diện: Vấn đề trí tuệ nhân tạo (AI) có ảnh hưởng thế nào đối với văn học? Thực tế, trong một số cuộc thi sáng tác, đơn vị tổ chức đã phát hiện ra những tác phẩm có sử dụng AI. Nhờ AI, người sáng tác có thể có bộ khung hoặc tác phẩm thô, từ đó bổ sung, đắp thịt thêm da cho tác phẩm.

Một số ý kiến còn chỉ ra: AI hoạt động dựa trên việc tổng hợp các nguồn dữ liệu có sẵn. Khi một người viết nhờ sự hỗ trợ của công nghệ, có thể sẽ có được một nội dung tương tự của người viết trước, từ đó đánh mất sự sáng tạo trong văn chương và gia tăng tình trạng “vô tình” đạo văn, tranh cãi về bản quyền.

Tuy nhiên, theo nhà văn Văn Thành Lê, Giám đốc Chi nhánh NXB Kim Đồng tại Thành phố Hồ Chí Minh, tác phẩm văn chương mang dấu ấn sáng tạo cá nhân mà công nghệ không thể thay thế. Đồng quan điểm, nhà phê bình văn học Đoàn Minh Tâm chia sẻ thêm: “Chúng ta đều biết, để AI hoạt động một cách hiệu quả, phải cung cấp cho nó một hệ thống đầu vào hoàn chỉnh. Trên cơ sở đó, AI tự nghiên cứu, học sâu và chế tác nên một sản phẩm đầu ra. Song, nhiều thể loại văn học đặt ra những thách thức cho AI trong quá trình tự học. Ở lĩnh vực khoa học-kỹ thuật, AI có thể thay thế, nhưng ở văn học, nghệ thuật AI không thay thế được hoàn toàn”.

Văn chương phụ thuộc vào con người - vào trải nghiệm, cảm xúc và tiếng nói riêng. AI có thể viết nhanh hơn, nhưng chỉ con người mới viết bằng ký ức và trải nghiệm cuộc sống.

Năm qua, văn chương Việt Nam vẫn thiếu những tác phẩm đỉnh cao, vẫn “nhập siêu” mà ít được “xuất khẩu” ra ngoài biên giới. Theo nhà phê bình Phạm Trung Nguyên, việc thiếu vắng những chiến lược mang tầm quốc gia từ đầu tư, dịch thuật cho đến quảng bá khiến văn học Việt chưa có cơ hội cạnh tranh hoặc đứng chung với các nền văn học khu vực, như Hàn Quốc, Trung Quốc…

Còn PGS, TS Nguyễn Đăng Điệp (nguyên Viện trưởng Văn học) chỉ ra: “Văn học Việt Nam đang đối mặt với sự mất cân đối giữa số lượng và chất lượng. Vì sao sau 50 năm, chúng ta vẫn hiếm những đỉnh cao nghệ thuật, những tác phẩm đủ sức vượt thời gian và chinh phục độc giả quốc tế? Điều này nằm ở sự chi phối ngày càng lớn của kinh tế thị trường đối với văn học. Thị hiếu thương mại hóa đã làm giảm đi tính độc lập và chiều sâu nghệ thuật của nhiều tác phẩm. Cùng đó, kiểu phê bình tác phẩm thiếu trách nhiệm và xu hướng viết chiều lòng đám đông, cũng đang làm mai một giá trị thật sự của văn học”.

Hoạt động lý luận phê bình văn học chưa phát huy được tác dụng tích cực đối với đời sống văn học, số lượng tác phẩm lý luận, phê bình văn học giá trị vẫn thưa vắng tiếp tục là hiện trạng đáng báo động, dù đã được nhận diện từ nhiều năm trước. Tác giả Trần Văn Thiên trăn trở: “Chúng ta hiện nay dường như đang có một khoảng trống rất lớn về lý luận phê bình văn học. Thực tế, chúng ta đang cần lực lượng phê bình đúng nghĩa, tức là không cả nể, không sợ mất lòng. Nhà phê bình phải dựa trên các cơ sở khoa học, khách quan, để thấy sự đủ và thiếu của mỗi tác phẩm”. TS Đỗ Anh Vũ (Đài Tiếng nói Việt Nam) kiến nghị: “Các cơ quan chuyên môn cần quan tâm đầu tư, bồi dưỡng những cây bút có năng khiếu thẩm bình vượt trội ngay khi là sinh viên. Còn với người đã làm nghề, phải luôn nghiên cứu, tìm tòi phương pháp tiếp cận, giữ ngòi bút công tâm”.

Người viết trẻ và những trăn trở

Nhà văn trẻ là tương lai của nền văn học, như nhận định của nhà thơ Vương Tâm. Họ là những người được học hành bài bản, được tiếp xúc với công nghệ, có điều kiện đọc được nhiều tác phẩm tiêu biểu trên thế giới, có khả năng bứt phá.

Tuy nhiên, như nhà thơ Phùng Thị Hương Ly (người dân tộc Tày, tỉnh Thái Nguyên), tác giả được nhận Giải thưởng Tác giả Trẻ của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024, chia sẻ: Bên cạnh những nỗ lực tìm tòi và đổi mới, không thể phủ nhận đang tồn tại một hiện tượng đáng lo ngại, nhiều người viết dễ rơi vào ảo tưởng về giá trị sáng tạo của bản thân. Họ dễ bằng lòng với những lời khen, số lượt chia sẻ trên mạng xã hội hay những lời tung hô. Những sự động viên ấy, nếu không đi cùng phản biện sẽ vô tình tạo nên ảo giác về thành công bước đầu, khiến người viết không còn giữ được sự tỉnh táo để nhìn nhận và rèn giũa ngòi bút của mình. “Văn chương vốn cần lao động nghiêm túc và trung thực, nhưng đôi khi lại bị cuốn vào không khí ồn ào của những lời tán dương”, Phùng Thị Hương Ly nhấn mạnh.

Đồng quan điểm, nhà thơ Lê Vũ Trường Giang (Trường đại học Khoa học - Đại học Huế), chia sẻ thêm: “Việc thiếu những tác phẩm gai góc mang tính hiện thực mạnh mẽ, về số phận con người Việt Nam trong bối cảnh hiện đại, khiến văn học trẻ chưa thật sự bứt phá. Nhiều tác giả trẻ còn đang lúng túng trong việc tìm kiếm lối đi riêng, chưa xác định rõ phong cách và thế mạnh của bản thân”.

Có một thực tế, người viết trẻ xuất bản sách rất nhiều nhưng không phải tác giả nào cũng được công chúng đón nhận nồng nhiệt. Áp lực mưu sinh và tốc độ cuộc sống cũng khiến cho nhiều cây bút không nuôi giữ được đam mê, tạo ra khoảng trống khá lớn về đội ngũ kế cận.

Viết văn, trước hết là nhu cầu tự thân, là một đời sống khác song hành cùng đời sống đang diễn ra. Nhà văn Lê Vũ Trường Giang bày tỏ: “Viết là hành trình cô độc miệt mài, là đối diện với chính mình trong niềm say mê với ngôn ngữ, với tưởng tượng, với cuộc sống đa diện, đầy màu sắc. Bản thân tôi và nhiều cây bút khác không thể không viết. Trong một mức độ nào đó, viết có ý nghĩa tương đồng với tồn tại”.

Nhà văn Lê Quang Trạng (tỉnh An Giang), kiến nghị: “Ngay bây giờ, chúng ta cần một chiến lược quốc gia về quảng bá văn học Việt Nam ra thế giới, gắn kết với điện ảnh, du lịch, sân khấu, nghệ thuật thị giác. Văn học không thể đứng một mình, mà cần được sống trong mạch chung của công nghiệp văn hóa. Tiếp theo, hãy trao nhiều hơn cơ hội cho người viết trẻ. Các quỹ sáng tác, chương trình dịch thuật, trại viết mở rộng, diễn đàn giao lưu quốc tế. Người viết trẻ cần được tiếp xúc, va chạm, và học cách “lớn” trong môi trường sáng tạo chuyên nghiệp. Cuối cùng, cần đổi mới chương trình bồi dưỡng viết văn và phê bình, đừng chỉ dạy cách viết câu cho đúng, mà hãy giúp người trẻ tìm giọng riêng, tư duy riêng, cách kể chuyện của thế hệ mình”.

Những dấu mốc thời gian vốn không mang nhiều ý nghĩa trong hành trình sáng tạo văn học nghệ thuật. Nhưng sự chuyển động của đất nước với nhiều dấu mốc lớn cả trên bình diện quản trị xã hội và đời sống văn hóa, tinh thần đang đòi hỏi sự đồng hành của những người viết, khi đã tự nhận lấy thiên chức sáng tạo với sự thôi thúc tự thân ■

Vật cản to lớn nhất, khó khăn nhất, phức tạp nhất có lẽ chính là các nhà văn. Bởi vì khi chúng ta không thoát được ra khỏi chính chúng ta, không thoát ra những lối mòn chúng ta đã tư duy, đã suy nghĩ, đã cảm xúc, đã sáng tạo thì chúng ta không thể vượt qua vùng an toàn”.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam

Năm nay, cái được nhất của văn học nước ta là sự sôi động của các giải thưởng, tặng thưởng, hội thảo ở cả cấp địa phương và trung ương cũng như ý kiến về tác phẩm văn học được trao thưởng, vinh danh. Điều đó cho thấy xã hội còn quan tâm đến văn học, còn kỳ vọng và chờ đợi những tác phẩm hay”.

Đại tá, nhà văn Sương Nguyệt Minh

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngắn của THANH QUANG

Về cùng mùa hoa

Khách ngắm nghía một hồi rồi gật đầu. Trong Thành, òa lên một niềm vui sướng. Làm việc với người có tiền, am hiểu nghệ thuật sướng thật. Hai tác phẩm điêu khắc hình ngựa của anh được mua với giá cao.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Chiếc bàn xoay cô độc

Cơn mưa phùn mang theo cái lạnh thấu xương thấm vào mọi ngõ ngách, mọi kẽ nứt của bức tường đá ong cũ kỹ.

Minh họa Nguyễn Minh

Điệu hò Cố Giang

Bấc trở ngọn đột ngột. Bảnh mắt sáng đã thấy gió se se lùa khắp đồng bưng. Lúa ngậm sữa, thơm phơn phớt cánh mũi. Bông oằn, trĩu cong lé đé mặt ruộng.

Minh họa VĂN HỌC

Xứ nước lên

Phải rời bỏ cái chốn này khi nước lên. Hồi đó, cứ nghĩ tới những cuộc đi là Khê buồn muốn khóc.

Minh họa: VĂN HỌC

Tro bụi ngược chiều

Nắng trưa vàng như chảo mật ong tưới xuống. Nghĩa trang lớn nằm ở ngoại ô, những ngôi mộ nơi góc khuất bị cỏ dại bọc kín, bia đá lấm bụi, từng vệt bẩn kéo dài chảy xuống theo vệt nước mưa, có lẽ do cơn mưa chiều qua.

Minh họa: Nguyễn Minh

Trăng sau bão

Về đến Hoàng Phủ lúc giữa chiều, gió se sắt làm những tán cây nhuốm bùn kêu lào rào.

Minh họa của VĂN HỌC

Người đâu gặp gỡ làm chi...

Phương ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ánh nắng chiều dần tắt. Từ căn nhà nhỏ của cô có thể nhìn ra cánh đồng lúa chín vàng. Mùi thơm của đất trời, mùi lúa tràn về khoảng không gian tĩnh lặng, thanh bình.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Trên những dấu thu

Nhân đẩy cánh cổng sắt bước vào khoảng sân nhỏ. Ùa vào lòng anh là hương mộc ngọt ngào làm anh nhớ lại những năm tháng êm đềm.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Cơm đục

Những hạt cát mà anh đã lén trộn trong chén cơm năm đó, chắc bà già mù không nhớ đâu. Nội nói khi người hóa khói, nhẹ tênh một đời, không còn gì để nhớ thương hay oán giận. Cứ vậy mà tan.

Minh họa của Văn Học

Màu hoa tím trong mưa

Thành phố đã mưa suốt hai tuần không dứt. Những sợi tơ mảnh nối nhau tuôn xuống từ trời rồi hợp thành dòng chảy miên man qua từng con ngõ nhỏ. Hơi ẩm bám vào tường làm dãy nhà tập thể tróc vữa già thêm mấy chục năm. Âm thanh rả rích len vào giấc ngủ nghe buồn như tiếng khóc.

Bìa tập thơ "Hoa nắng".

Hương sắc và ánh sáng từ "Hoa nắng"

Vào dịp Kỷ niệm 100 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, 80 năm Quốc khánh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, NXB Hội Nhà văn chọn in tuyển tập thơ của nhà báo, nhà thơ Hồng Vinh, khẳng định sự đóng góp của ông trên lĩnh vực báo chí và văn học, tôn vinh một nhà báo cách mạng có ảnh hưởng xã hội xuyên suốt hai thế kỷ.

Minh họa của NGUYỄN MINH

Bình minh mang màu ký ức

Bình minh nhuộm vàng lòng chảo, nhuộm cánh đồng lúa chín và những dãy núi xa. Cánh đồng Mường Thanh, nơi tôi chiến đấu, ở lại và sống trọn đời người. Đời người ngắn hay dài, dòng Nậm Rốm hiểu rõ.

Minh họa: Nguyễn Minh

Qua mùa nước cạn

Nắng sồng sộc phả lên mặt người. Nóng bỏng rát lên từng thớ da. Đất nung lên chân, xuyên qua gót nứt nẻ, đi một bước đã thấy bưng bức.

Minh họa: Nguyễn Minh

Lời biển

Biển đón tôi bằng tiếng sóng dịu êm. Biển mênh mông bình yên đã dưỡng nuôi làng chài, để tôi và số ít trai gái có thể đi xa hơn.

Minh họa: Nguyễn Minh

Nài ngựa

Bây giờ khi đã lớn khôn, xa ký ức quê hương một quãng dài cả về thời gian và khoảng cách, nhưng mỗi lần nhìn cỗ xe ngựa đậu trong viện bảo tàng hay những khu du lịch sinh thái miệt vườn, là lòng tôi lại dâng lên cảm giác thân thương, thắm thiết.

Minh họa: Chu Văn

Vì một lời hứa nhỏ

Chỉ thiếu nửa điểm nữa thôi là tôi đã đạt điểm tuyệt đối ở cả ba môn thi đại học. Nhưng điều đó không khiến tôi bất ngờ.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Giờ đẹp

Sáng nay, thời tiết bình thường, trời không nắng, chẳng mưa, chỉ hơi ưng ửng vàng, gió thổi nhẹ. Nghe nói, mấy ngày tới sẽ có đợt áp thấp.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Kho báu

Trong thung lũng khuất sâu, bị nuốt chửng bởi những đỉnh núi Đá Đen sừng sững, có một ngôi làng nhỏ mang tên Thanh Bình. Thế nhưng, mấy năm qua, những người dân nơi đây lại chưa bao giờ được hưởng trọn vẹn hai chữ ấy. Hạn hán kéo dài như một lời nguyền tàn độc bủa vây.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Miền chân sóng xôn xao

Chiều nhẹ. Nắng mỏng như tờ giấy. Sóng ập òa bình yên. Bọn trẻ rộn rã nói cười. Tất cả im lặng khi anh dõng dạc hướng dẫn bài vẽ sóng. Anh bảo bọn trẻ tả sóng, nhưng phải theo cách nghĩ của mình. Thương im lặng.

Minh họa: Nguyễn Minh

Những cái cây trong thành phố

Nhi ngồi làm việc cạnh một ô cửa bằng kính chẳng bao giờ mở. Cái chốt cửa bằng sắt hoen gỉ nằm im trong bức tường đầy hơi máy lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Phía trăng lên

Thức liên tục gắp thức ăn cho mẹ. Sự cố gắng của con trai cả khiến bà Mai thấy thương. Bà biết, con dâu chẳng ưa gì mình, còn Thức cố xóa nhòa khoảng cách mẹ chồng, nàng dâu.
Minh họa: DƯƠNG ĐÍNH

Mầm xanh ký ức

Xuồng vừa chạm bến thì tiếng đạn bất ngờ nổ rền như sấm xé tan màn đêm. Địch phục kích! Lửa lóe sáng giữa bóng tối, tiếng súng rát tai dội vang cả khúc sông. Nhóm người vội tản ra, người lao lên bờ, người len qua cầu khỉ, người lặn mình vào lùm cây tối sẫm.
Minh họa: Nguyễn Minh

Về may áo lụa

Trăng trải thành thảm vàng, bao phủ cả làng mạc, bãi dâu. Anh hòa mình vào ánh trăng với ngàn ngạt hương dâu, như sợ nay mai vùng Ngàn Hương sẽ bị cày xới.
Minh họa: Nguyễn Minh

Mùa hoa đã cũ

Góc phố có cây lan hoàng dương. Mùa xuân, hoa rủ xuống từng chùm rực rỡ.
Minh họa: THU HÀ

Mùa rưng rức đỏ

Khi ông về đến thành phố đã là giữa đêm. Gió tháng ba hấp lên da thịt ông cái nóng còn sót lại của ngày.