Đi buôn

Phụ nữ sợ xấu xí, trẻ em sợ ngu dốt, người già sợ bệnh tật và cái chết, đàn ông sợ thất bại. Kiếm tiền từ bốn nỗi sợ này luôn dễ nhất”.

Minh họa: KIM DUẨN
Minh họa: KIM DUẨN

Gã tâm đắc với câu triết lý ấy, hơn bất cứ bài học nào gã vẫn ra rả rao giảng ở lớp học. Dĩ nhiên, gã chỉ giữ lại cho cá nhân, cười khẩy mỗi khi ai đó thốt ra một câu đạo lý. Gã nói thẳng, xổ toẹt vào mặt người ta sự phản bác của bề trên.

“Anh ngán mấy câu triết lý lắm. Chúng chỉ đúng với người nói mà thôi”.

Gã chọn thành phố phía nam làm nơi xây dựng sự nghiệp. Nơi những khu trọ công nhân đông nghịt, những dãy nhà “nhảy dù” ven kênh nước đen đang giải tỏa ráo riết cho dự án quy hoạch xanh, hay những khu dân cư cấp bốn chen chúc từng tấc đất như cố bám gieo hy vọng một giấc mơ đổi đời thì phần còn lại của thành phố chính là những khu biệt lập siêu sang, là trùng điệp những tòa cao ốc, trung tâm thương mại lắp kính bốn phía. Nơi gã đang hiện diện cũng là một trong những chiếc hộp ấy.

Sau ít ngày hiếm hoi se se lạnh vào buổi sáng thì cái nóng đặc trưng quay lại vồ vập khắp mọi ngõ ngách thành phố. Những cơn mưa trái mùa từ tháng trước đã nhường chỗ cho bầu không khí khô rát và ánh nắng gay gắt như những tia laze đỏ lòm, rót xuyên qua lớp kính dày theo đường cắt chéo đang chọc thủng nền nhà. Gã chỉn chu trong áo sơ-mi trắng phẳng phiu, tay đeo đồng hồ Thụy Sĩ, ngón tay dài mảnh cầm chiếc muỗng inox khuấy nhẹ ly cà-phê, tiếng va chạm muỗng nghe khô khốc như tiếng báo nhắc trước cuộc họp quan trọng. Trên bàn, màn hình laptop hiển thị những biểu đồ doanh thu lên xuống liên tục như những sợi dây len xanh đỏ trong đôi tay bà cụ bán nước trước văn phòng Thừa Phát Lại bên kia đường. Dòng chữ “Tập đoàn Thiên Hà, khởi đầu hoàn hảo” nằm chếch cao trên bức tường sau lưng gieo cam kết của thượng đế cho tất cả khách hàng nhìn thấy. Hoặc có thể, là lời lừa mị của sa-tan mà chỉ gã biết.

Ở tuổi bốn mươi hai, qua nhiều gập ghềnh giông tố, gặp mọi kiểu người, va chạm bao khó khăn và sập bẫy không ít mưu ma chước quỷ đủ khiến gã hiểu: Thế giới không chỉ vận hành bằng kỷ luật và đạo đức, mà luôn phải song hành với mưu chước và những thứ khắc nghiệt.

Gã phủ nhận mình chuyên ăn nỗi sợ của người khác để lớn mạnh. Gã bao biện, tự bào chữa rằng mình chỉ là nạn nhân, sinh ra trong cảnh bần hàn, những phân biệt khinh miệt, những cái xua tay vốn chẳng lạ gì. Gã cũng từng an phận nghĩ đời này cũng như cha mẹ, nghèo là cái số, mà đã là số thì sao cưỡng được ý trời. Nhưng rồi, đứa trẻ lớn lên trong căn nhà xập xệ nơi mịt mù gió cát, cha chết trong lần đi biển đụng sóng lớn. Mẹ gã, người đàn bà vốn gầy rộc như cọng rơm khô, sau cái chết của chồng cũng nằm im một thời gian rồi ra đi trong đêm mưa như lũ quét, chỉ để lại câu dặn dò: “Đừng tin ai cho không thứ gì. Thay vì xin, hãy cố tạo ra”. Đến người vợ từng cùng gã trải qua tháng ngày tuổi trẻ cũng dần nhận ra tình yêu và hôn nhân là hai thế giới khác biệt. Thứ tình cảm cuồng nhiệt khi yêu so với lao ra đời bươn chải hoàn toàn ở những bậc tiêu chuẩn khác nhau. Vậy là người mà gã tưởng sẽ đi cùng suốt đời đã dứt áo ra đi, trở về với vòng tay chiều chuộng của cha mẹ như những ngày gã tổn hao tâm sức vạch ra kế hoạch đổi đời nhờ nhà vợ. Ngày cô bỏ đi, gã ngồi thẫn thờ, xoáy sâu ánh mắt vào ly nước lạnh, nhìn vũng nước loang ra, như có giọng nói mơ hồ rít lên trong tâm trí, âm vực ma quái, của chính gã.

“Không được để ai dẫm lên mình”.

Từ đó, gã lao theo những khóa học bán hàng, lớp hành vi tâm lý. Gã dùng chính những thứ học được làm vũ khí, thay vì thành con mồi bị hút máu, gã trui rèn ý chí rằng mình phải trở thành kẻ đi săn. Gã đọc về khởi nguồn và vận hành nỗi sợ như một công trình nghiên cứu, ngồi trong hội trường nghe các chuyên gia nói về “rủi ro và an toàn” với giọng kẻ đã từng thấy vực sâu rồi tìm ra đỉnh cao bản lĩnh. Gã liều lĩnh vay mượn khởi nghiệp, từ con số rất nhỏ, rồi lớn dần. Từng thất bại đến thân tàn, rồi lại vùng đứng dậy, sau mỗi thất bại ánh mắt gã khó đoán hơn, nhìn cơ hội dần chính xác sắc bén hơn. Sau cùng, gã đúc kết được rằng: Con người chỉ chi tiền cho hai thứ là ham muốn và sợ hãi. Ham muốn là xa xỉ, còn sợ hãi thì luôn cấp thiết.

“Tập đoàn Thiên Hà” ra đời sau mười năm ngụp lặn trong muôn vàn thành bại. Ban đầu, nó chỉ là một cửa hàng nhỏ nằm trong năm cái sẹc của con hẻm chỉ vừa một chiều xe máy chạy, dần mọc rễ, lan ra như dây leo, cuối cùng là những chi nhánh chễm trệ nơi mặt tiền những con đường đắt đỏ của thành phố.

Mỗi tấm bảng quảng cáo đều là khúc hát tiên cá mê muội. Chuỗi thẩm mỹ viện Thiên Dung với slogan “Đẹp hơn cả chính mình”. Trung tâm giáo dục Thiên Trí với tiêu chí “Mỗi đứa trẻ là một tinh hoa”. Trung tâm dưỡng sinh Thiên Lạc, nơi các cụ già nâng ly nước sâm giả dược, tin rằng mình đang mua thêm những năm tháng “Sống khỏe không thua thời trẻ”. Và trung tâm khai vấn Thiên Doanh, là nơi dành cho những người đàn ông trẻ muốn “Khẳng định vị thế, nâng bậc thành công.” Tiền đổ về tài khoản gã không khác gì cơn lũ lịch sử tháng 10 năm ngoái. Gã không có lấy phút giây áy náy hay thấy tội lỗi khi biết khách hàng của mình ngày càng kiệt quệ. Không ít đối thủ phỉ báng gã là dân đa cấp, lừa đảo. Gã phì cười, tự giễu bọn họ phải hỏi những người tìm mọi cách để thành công, xinh đẹp, tài trí, khỏe mạnh kia... Họ có cảm thấy mình bị lừa hay không? Nếu đã không ai thấy mình bị hại thì sao có thể gọi là lừa đảo.

Trong các buổi họp, giọng gã vẫn điềm nhiên, trơn tuột như những viên bi được tra mỡ bò trong vòng bi máy móc. Nhân viên vỗ tay tán thưởng nịnh nọt, khách hàng cười mụ mị hài lòng, cổ đông nhìn ra nguồn lợi tức vô biên nên hào phóng đầu tư, và Thiên Hà phình to hơn, sáng rực hơn trên biển quảng cáo ở những tòa cao ốc như một mạng nhện đế chế không gì có thể cản nổi.

Nhưng rồi...

Khi vết rạn sắc ngọt xuất hiện trên bề mặt lớp băng đã căng tức tối đa. Thứ mà gã không lường được khi mải đắm chìm trước những con số thu về. Gã tự tin không gì không thể giải quyết bằng tiền. Và đúng là lâu nay gã vẫn dùng cách đó để giải quyết những rắc rối cản trở sự phát triển của Thiên Hà. Vậy nên, khi sự cố một phụ nữ thiệt mạng trong quá trình thẩm mỹ nhiều bộ phận trên cơ thể, bị sốc phản vệ, tuy ngồi trên đống lửa song gã vẫn dùng mọi mối quan hệ và tiền bạc trước tiên hòng chặn lại sự lan truyền, sau đó là tìm hướng giải quyết rồi xóa tan tin đồn.

Từng có một người anh nói: “Cuộc đời không ai vào đường cùng, cũng không ai trên đỉnh mãi. Lạc quan và lương thiện thì lo gì không thay đổi vận mệnh”. Vậy nhưng khi đó, những thứ gã đánh mất đều bởi chữ nghèo thì câu nói của người đàn anh quanh năm chay trường lập tức bị gã bài xích. Nhưng gã không ngờ, những thứ gã từng hằn học trong quá khứ giờ đang lần lượt kéo đến, dồn dập như thể sau một quãng dài gieo trồng đã đến lúc phải “gặt”.

Gã trốn tránh dư luận bằng cách giao cho đội truyền thông xử lý, tức tốc bay đến nơi cách xa thành phố gần hai mươi giờ bay để yên tĩnh điều khiển người khác xoa dịu sự việc. Khủng hoảng ở Thiên Dung vừa tạm chặn đứng thì liên tiếp những sự cố khác cũng lần lượt diễn ra. Một học sinh lớp 8 tham gia khóa học dài hạn không vượt qua được áp lực kỳ vọng của cha mẹ khi tin rằng con mình học ở Thiên Trí sẽ thành “tinh hoa”. Cậu bé lao mình từ cửa sổ tầng 24 chỉ để lại dòng chữ run rẩy trong cuốn vở đang mở ra trên bàn học lúc hai giờ sáng: “Con muốn mình giỏi nhưng con không thể. Con sợ học ở Thiên Trí vì biết mình không thể trở thành tinh hoa”. Không dừng ở đó, Thiên Lạc chỉ trong một ngày đã như quả bom thổi bay mọi thứ trước sự giận dữ của người nhà những người mua sản phẩm, một cụ ông uống sâm giả dược suốt nửa năm tưởng tiêu trừ được suy thận mà không ngờ những thành phần trong đó lại là nguyên nhân đẩy ông đi nhanh hơn đến cửa tử. Giờ đây ông chỉ còn biết gắn thân xác kiệt quệ trên giường bệnh cùng những dây nhợ chằng chịt nơi phòng cách ly.

Gã khoác trên người chiếc áo choàng tắm đắt tiền, uể oải nhìn chính mình trong gương bằng đôi mắt vô cảm nhưng dần hiện lên vẻ mệt mỏi. Không phải lần đầu gặp khủng hoảng lớn. Có điều, cứ sau mỗi lần giải quyết ổn thỏa, gã như bị khuyết đi một phần thân thể. Gã ngày càng có nhiều tiền nhưng lại không biết mình đang mất đi thứ gì. Không dám thừa nhận rằng, để giữ gìn hình ảnh lịch lãm này, gã cũng điên cuồng tìm uống các thực phẩm chức năng, bôi kem chống lão hóa, thực hiện đủ loại liệu pháp. Hơn ai hết, gã mới là kẻ sợ tất thảy bệnh tật, thất bại, nghèo khó, tuổi già, sợ chính cơ thể mình mục rữa trong vũng lầy tội lỗi. Không ai biết bao nhiêu đêm, gã không thể ngủ yên, trong màn đêm nằm nghe tiếng tim mình đập, cảm tưởng như âm thanh đang ngày càng nhỏ lại, mỗi nhịp như một giây đếm ngược về số không. Nỗi sợ đó cứ len lỏi vào suy nghĩ, như đàn mọt ăn dần tâm trí gã, từ rất lâu.

“Sếp ơi! Bên công an kinh tế vừa xuống phong tỏa rồi mang đi tất cả giấy tờ tài liệu. Họ điều tra thuế. Mai sếp công tác về chắc sẽ bị triệu tập liền đó”.

Gã buông rơi điện thoại, cười phá lên, nụ cười quỷ dị kéo ngang trên gương mặt méo mó. Bàn tay gã bất giác cứng đờ co rút, một cảm giác đau buốt tức tưởi chạy từ gót chân xộc thẳng lên đỉnh đầu. Rồi tất cả mọi thứ tối sầm, vỡ tung, cả cơ thể như rơi thẳng xuống vực, gã ngã vật ra nền granite, bất động, hơi thở mỗi lúc thưa dần. Gã nằm đó trơ trọi, trong một phòng khách xa hoa nơi tầng cao nhất của một tòa nhà sang trọng, nơi chung quanh thành phố đang chìm ngập trong ngàn vạn ánh đèn ■

Có thể bạn quan tâm

Minh họa: KIM DUẨN

Hội biển

Tôi về quê theo tiếng gọi của cha và biển. Biển trầm quá, chỉ những con sóng bền bỉ ì oạp như ngàn năm vẫn thế.

Minh họa: KIM DUẨN

Giữa những mùa hoa

Xuyến đang trốn một trận bão của đời mình mà đến nơi thanh vắng này. Cô không chấp nhận hôn ước mà bố mẹ cô sắp đặt và vô cùng kỳ vọng. Cô không yêu Doãn cũng như sự giàu có đến kiêu ngạo của gia đình anh ta.

Minh họa: Nguyễn Nghĩa Cương

Lấp lánh hoa đào

 Chắc năm nay mình vẫn gói 20 kg bánh chưng. Bà Hòa bảo chồng.
Ông Hậu đang xới đất nhặt cỏ ở gốc đào, chợt ngẩng đầu lên, nhíu mày: “Nhiều thế cơ à?”.

Minh họa: Kim Duẩn

Lửa vẫn sáng bên hồ

Người đàn ông trở lại Lũng Mây vào những ngày cuối năm, chiếc xe tải nhỏ chở theo đủ loại đồ gốm từ một làng nghề nằm bên dòng sông xa xôi ngoài mạn bắc.

Truyện ngắn của THANH QUANG

Về cùng mùa hoa

Khách ngắm nghía một hồi rồi gật đầu. Trong Thành, òa lên một niềm vui sướng. Làm việc với người có tiền, am hiểu nghệ thuật sướng thật. Hai tác phẩm điêu khắc hình ngựa của anh được mua với giá cao.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Chiếc bàn xoay cô độc

Cơn mưa phùn mang theo cái lạnh thấu xương thấm vào mọi ngõ ngách, mọi kẽ nứt của bức tường đá ong cũ kỹ.

Minh họa Nguyễn Minh

Điệu hò Cố Giang

Bấc trở ngọn đột ngột. Bảnh mắt sáng đã thấy gió se se lùa khắp đồng bưng. Lúa ngậm sữa, thơm phơn phớt cánh mũi. Bông oằn, trĩu cong lé đé mặt ruộng.

Minh họa VĂN HỌC

Xứ nước lên

Phải rời bỏ cái chốn này khi nước lên. Hồi đó, cứ nghĩ tới những cuộc đi là Khê buồn muốn khóc.

Minh họa: VĂN HỌC

Tro bụi ngược chiều

Nắng trưa vàng như chảo mật ong tưới xuống. Nghĩa trang lớn nằm ở ngoại ô, những ngôi mộ nơi góc khuất bị cỏ dại bọc kín, bia đá lấm bụi, từng vệt bẩn kéo dài chảy xuống theo vệt nước mưa, có lẽ do cơn mưa chiều qua.

Minh họa: Nguyễn Minh

Trăng sau bão

Về đến Hoàng Phủ lúc giữa chiều, gió se sắt làm những tán cây nhuốm bùn kêu lào rào.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Trên những dấu thu

Nhân đẩy cánh cổng sắt bước vào khoảng sân nhỏ. Ùa vào lòng anh là hương mộc ngọt ngào làm anh nhớ lại những năm tháng êm đềm.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Cơm đục

Những hạt cát mà anh đã lén trộn trong chén cơm năm đó, chắc bà già mù không nhớ đâu. Nội nói khi người hóa khói, nhẹ tênh một đời, không còn gì để nhớ thương hay oán giận. Cứ vậy mà tan.

Minh họa của Văn Học

Màu hoa tím trong mưa

Thành phố đã mưa suốt hai tuần không dứt. Những sợi tơ mảnh nối nhau tuôn xuống từ trời rồi hợp thành dòng chảy miên man qua từng con ngõ nhỏ. Hơi ẩm bám vào tường làm dãy nhà tập thể tróc vữa già thêm mấy chục năm. Âm thanh rả rích len vào giấc ngủ nghe buồn như tiếng khóc.

Minh họa: Nguyễn Minh

Qua mùa nước cạn

Nắng sồng sộc phả lên mặt người. Nóng bỏng rát lên từng thớ da. Đất nung lên chân, xuyên qua gót nứt nẻ, đi một bước đã thấy bưng bức.

Minh họa: Nguyễn Minh

Lời biển

Biển đón tôi bằng tiếng sóng dịu êm. Biển mênh mông bình yên đã dưỡng nuôi làng chài, để tôi và số ít trai gái có thể đi xa hơn.

Minh họa: Nguyễn Minh

Nài ngựa

Bây giờ khi đã lớn khôn, xa ký ức quê hương một quãng dài cả về thời gian và khoảng cách, nhưng mỗi lần nhìn cỗ xe ngựa đậu trong viện bảo tàng hay những khu du lịch sinh thái miệt vườn, là lòng tôi lại dâng lên cảm giác thân thương, thắm thiết.

Minh họa: Chu Văn

Vì một lời hứa nhỏ

Chỉ thiếu nửa điểm nữa thôi là tôi đã đạt điểm tuyệt đối ở cả ba môn thi đại học. Nhưng điều đó không khiến tôi bất ngờ.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Giờ đẹp

Sáng nay, thời tiết bình thường, trời không nắng, chẳng mưa, chỉ hơi ưng ửng vàng, gió thổi nhẹ. Nghe nói, mấy ngày tới sẽ có đợt áp thấp.

Minh họa: Nguyễn Minh

Những cái cây trong thành phố

Nhi ngồi làm việc cạnh một ô cửa bằng kính chẳng bao giờ mở. Cái chốt cửa bằng sắt hoen gỉ nằm im trong bức tường đầy hơi máy lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Phía trăng lên

Thức liên tục gắp thức ăn cho mẹ. Sự cố gắng của con trai cả khiến bà Mai thấy thương. Bà biết, con dâu chẳng ưa gì mình, còn Thức cố xóa nhòa khoảng cách mẹ chồng, nàng dâu.
Minh họa: DƯƠNG ĐÍNH

Mầm xanh ký ức

Xuồng vừa chạm bến thì tiếng đạn bất ngờ nổ rền như sấm xé tan màn đêm. Địch phục kích! Lửa lóe sáng giữa bóng tối, tiếng súng rát tai dội vang cả khúc sông. Nhóm người vội tản ra, người lao lên bờ, người len qua cầu khỉ, người lặn mình vào lùm cây tối sẫm.
Minh họa: Nguyễn Minh

Về may áo lụa

Trăng trải thành thảm vàng, bao phủ cả làng mạc, bãi dâu. Anh hòa mình vào ánh trăng với ngàn ngạt hương dâu, như sợ nay mai vùng Ngàn Hương sẽ bị cày xới.
Minh họa: Nguyễn Minh

Mùa hoa đã cũ

Góc phố có cây lan hoàng dương. Mùa xuân, hoa rủ xuống từng chùm rực rỡ.
Minh họa: Thu Hà

Ngang một bến sông

Nước dâng lên rờn rợn. Gió xốn xang như nỗi niềm của con sông gác mặt mình trong năm tháng. Lão Mậu đưa thuyền vào sát bờ, tắt máy. 
Lời ong bướm

Lời ong bướm

Chợ Hợp Thành một tháng bốn phiên. Sáng mai là phiên ngày hăm ba, còn một phiên ngày ba mươi nữa thôi là hết tháng giêng rồi.
Minh họa: Thu Hà

Một vùng nắng tỏa

Hoa mơ hoa mận nở rộ mà trời vẫn có gì đó mênh mang. Bản Thia, bản Ngài như trở nên vắng hơn, lọt thỏm giữa núi rừng.
Minh họa: Lê Thu Hà

Rồi ấm lại sắc xuân

Chị nhẹ bước ra vườn. Buổi sớm, không khí trong lành, tưởng như hương thơm phảng phất của các loài hoa đang lẩn khuất đâu đây bỗng chợt bung tỏa trong làn gió xuân phe phất. Bên kia là khóm cúc tần vẫn đang vào độ bung tỏa búp non. Đằng xa là vài bông cải cúc cuối vụ. Còn xa xa kia là một thảm dài xanh mướt mát của cỏ, của vườn cây bên ngôi nhà gỗ nhỏ.