Đây, cực đông của Tổ quốc mến yêu!

Cơn lang thang bốc lên như gió, tạo nên những màn “tao ngộ chiến” điên rồ. Tình cờ gặp nhau ở xứ “cọp Khánh Hoà, ma Bình Thuận”, tôi vội “bẻ lái” hành trình, ngược về phía đèo Cổ Mã, để cùng nhau đón một ánh triêu dương.
Nơi đầu tiên đón bình minh, trên cả dải đất hình chữ S.
Nơi đầu tiên đón bình minh, trên cả dải đất hình chữ S.

Ba gã cùng chơi ở một diễn đàn, một vãng lai - hai bản địa nhanh chóng hội ý, gọi vài cuộc điện thoại rồi băm bổ lên đường. Lúc đó đã tầm 15 giờ, cần phải di chuyển khoảng 100 km bằng xe máy để kịp hành trình. Rất gấp gáp, không hề có chuẩn bị, cứ rầm rập như đánh trận.

Con đường từ Nha Trang ra Vạn Ninh nắng khét. Đến khoảng 17 giờ 30 phút, cả ba tạt vào một hàng bánh canh cá, lùa nhanh hai tô ngon “bá cháy” xanh mướt mầu hẹ thả. Ăn hai tô không phải vì đói quá, mà do tô bánh canh bé xíu, cứ phải suất đúp mới “đã cái nư”.

Đi thêm vài cây số, chớm thấy đỉnh đèo Cổ Mã, ngoặt phải về hướng vịnh Vân Phong. Đến chợ Đầm Môn, trời đã nhá nhem tối, vừa kịp “hội quân” với vài chiến hữu cũng lên đường cắt rừng, băng sa mạc để đến đích vào 4 giờ 30 phút sáng.

Bỏ bớt hành lý, mang thêm nước uống, thế là lại đăng sơn. Chỉ vài chục mét, ánh đèn lạc lõng cuối cùng đã tắt, trả lại một không gian trắng nhờ mầu cát, đen thẫm hàng dương, dứa dại và miên man ánh trăng mới độ quá rằm. Chúng tôi sẽ phải di chuyển khoảng 7-8 km, trong vòng tám giờ đồng hồ.

Không hề đơn giản, bởi 90% địa hình là sa mạc và 10% còn lại là rừng. Thách thức là cát lún và ba con dốc cao ngất, hút cạn mọi sức lực và niềm háo hức. Trên hành trình đó, chúng tôi chỉ có một điểm nghỉ là “lều chú Hai”, ghi trên tấm đồ như đi tìm kho báu.

Chỉ khoảng tầm 500 mét đầu tiên là tôi thấy thất khiếu thi nhau thở, miệng khô rang, mặc dù đi ban đêm không bị nắng hun, và từ chối giao tiếp. Cứ cắm cúi đi theo bóng người dẫn đường, vừa đi vừa cố đưa nhịp thở cùng tần số nhịp bước. Và rồi, sau khoảng hai giờ di chuyển, tim phổi cũng đã chịu phối hợp nhịp nhàng với đôi chân.

Đến “lều chú Hai” - một túp lều nằm giữa khu dứa dại - đã khoảng 2 giờ 30 phút. Màn trời đầy sao nhưng da trời đã tai tái. Lại khẩn trương lên đường kẻo lỡ nhịp. Từ đây, đường lao xuống chứ không còn vút lên bởi sắp đến bờ biển. Qua tán lá rừng thấp, thấy lấp ló những vụng biển như Bãi Na, Bãi Miếu.

Chúng tôi cắm cúi đi, lòng đầy lo sợ bởi không có thứ gì ào đến nhanh như bình minh ở biển. Thật may mắn, khi đến Bãi Rạng với hàng trăm hòn đá to như con trâu, con voi nằm ngổn ngang, đồng hồ mới chỉ 4 giờ. Bỏ ba-lô ở lại, chỉ cầm máy ảnh và nước để tìm đến Mũi Đôi.

Lại là một hành trình cam go. Chúng tôi phải leo lên những hòn đá lưng voi, di chuyển rồi nhảy sang hòn đá khác trong ánh sáng lờ mờ của lúc tảng sáng. Sau khoảng 30 phút leo trèo, đoàn tiếp cận chỏm Mũi Đôi. Để lên đỉnh, phải vượt qua vách đá chừng ba mét, trơn nhãy, chỉ bằng một cuộn dây rừng có thắt nút.

Và chút dũng cảm cuối cùng đã giúp tôi đặt chân lên đỉnh Mũi Đôi, mảnh địa lý vươn ra xa nhất về phía đông của Tổ quốc. Niềm sung sướng chiến thắng bản thân chảy rần rần trên mặt, cùng ánh bình minh ấm áp chồm qua vạn con sóng bạc.

5 giờ 15 phút, con quạ lửa đã rời đường chân trời để tròn vành trên biển biếc, thắp sáng rực cả vũ trụ. Ánh nắng lấp lánh trên chóp inox khắc tên Mũi Đôi và tọa độ 12˚38’39” vĩ độ Bắc - 109˚27’50” kinh độ Đông.

Đây, điểm cực đông của Tổ quốc mến yêu!

Có thể bạn quan tâm

Đây sông núi, biển trời Việt Nam.

Trải nghiệm chỉ được phép lưu giữ bằng ký ức

Nói thế thì cũng là “thậm xưng”. Nhưng quả thật, trước khi bước chân lên boong một con tàu của Lữ đoàn Hải quân 161 đang nằm yên tại bến của Vùng 3 Hải quân (Đà Nẵng), lời dặn ấy cứ được nhắc đi nhắc lại:

Như một miền cổ tích.

Những mái rêu trong mây Tây Côn Lĩnh

Rặng Tây Côn Lĩnh vút cao ở miền biên viễn Hà Giang (tỉnh Tuyên Quang) ẩn giấu vô số báu vật dưới tấm khăn dệt bằng mây, mù và hơi nước dày đặc, mà nổi bật là thấp thoáng những gốc trà Shan tuyết cổ thụ và những mái rêu xanh.

Cây đa là loài cây thân thuộc với văn hóa tinh thần của người Việt, chẳng kém cây lúa và cây tre.

Rặng đa trên đỉnh Thiên Hương

Đất nước Việt Nam đẹp không chỉ vì hình sông, dáng núi, mà còn bởi từng tấc cương vực dường như đều thấm đẫm linh khí nghìn năm.

Sân vận động MetLife - nơi diễn ra trận chung kết World Cup 2026.

Bùng nổ trong lễ hội năm châu

“Gần hai triệu vé đã được bán ra. Doanh số bán vé kỷ lục cho thấy người dân tin tưởng vào khả năng tổ chức của Mỹ, Canada và Mexico. Tất cả biết rằng họ sẽ đến đây để trải nghiệm một kỳ World Cup đặc biệt nhất lịch sử”, Gianni Infantino, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA) nhấn mạnh.

Ở chân các đồi trầm tích, cát vẫn màu vàng nâu.

“Phải tìm kiếm với trái tim”

“Sa mạc đẹp lắm”, chú nói thêm... Và quả thật là vậy. Tôi đã yêu sa mạc luôn luôn. Người ta ngồi trên một đụn cát. Người ta chẳng thấy gì hết. Người ta chẳng nghe gì hết.

Những con đường thủy xanh mướt bóng dừa.

Hào sảng sông Tiền

Sông Tiền có vai trò vô cùng to lớn trong việc kiến tạo nên Đồng bằng châu thổ sông Cửu Long, nền văn hóa, lịch sử của Nam Bộ và tính cách phóng khoáng, hào hiệp của người Nam Bộ.

Một khung cảnh tưởng chỉ còn có thể gặp trong những thước phim xưa cũ.

Kiếm tìm một hành trình yên ả

“Chạy trốn” khỏi những con đường hối hả nơi đô thị phồn hoa, chúng tôi chạy xe hướng về Cần Giờ, cứ thế thả mình vào một hành trình mênh mang yên ả.

Những họa sĩ nghiệp dư bên bờ Baltic.

Sống chậm ở Svetlogorsk

2 giờ ngắn ngủi ở Svetlogorsk không thể đủ để lặn ngụp trong thành phố nghỉ dưỡng của Liên bang Nga-nằm gói mình bên bờ biển Baltic ầm ào sóng vỗ. Tôi cố thu gom vào mắt mình, tai mình, tâm trí mình nhiều điều nhất có thể, nhưng rồi nhận ra: Những vội vã đó dường như lạc nhịp, tại một nơi chỉ hợp để “sống chậm” như Svetlogorsk.

Bình minh sông Hậu.

Mênh mang nước lớn

Với người dân Đồng bằng sông Cửu Long, lũ trên sông Hậu chính là dấu hiệu của sự sống. Theo lũ mà nước ngọt và phù sa ùa về, làm ngập đất đai trong làn nước giàu dinh dưỡng, để rồi khi lũ rút đi, các cánh đồng được tái sinh hoàn toàn, sẵn sàng đem đến những vụ mùa bội thu.

Dư vị bất ngờ từ gai góc.

Hương vị của khô cằn

Đồng Hới nhiều thứ ngon lành, nhưng có gì mà chỉ Đồng Hới mới có không? “Anh tưởng anh lịch duyệt lắm hả? Có. Xương rồng nhé!”. Ông anh, còn chưa hết sượng sùng, đã bị cô em lôi xềnh xệch đi.

Nước mắt kẻ dạn dày sương gió, hay của người chưa kịp rám nắng Biển Đông, đều cùng lặng lẽ rơi.

Cõi thiêng

Ở mảnh đất Việt Nam này có biết bao nhiêu nghĩa trang liệt sĩ? Nhiều lắm, không đếm xuể. Song, thắp nén hương trước anh linh những người đã ngã xuống vì Tổ quốc trên Biển Đông vẫn sẽ luôn là một trải nghiệm thiêng liêng.

Đền thờ Karnak, nơi còn nhiều dấu ấn của Hatshepsut.

Những đứa con của thần

Kom Ombo bên bờ sông Nile (Ai Cập) là một ngôi đền xây dưới triều đại Ptolemy. Người dẫn đường chỉ vào hàng dài những ký tự lồng khung (một dấu hiệu chỉ các tên riêng) trên đền thờ Kom Ombo và bảo đó là các hậu duệ dòng Ptolemaic. Tôi hỏi, vậy ai trong số họ là Cleopatra? Anh bạn dẫn đường quay lại: “Ý bạn là Cleopatra nào?”.

Nhà thờ chính tòa Florence với mái vòm gạch đỏ khổng lồ.

Hội chứng Florence

Một người bạn đã thủ thỉ với tôi rằng "đi Italy, nhất định phải tới Florence". Thành phố này ẩn chứa phép thuật khiến trái tim lỡ nhịp và tâm hồn lạc lối. Không phải ngẫu nhiên du khách bốn phương cứ mãi tìm về đây, để khao khát trải nghiệm "hội chứng Florence" của riêng mình.

Bản sắc Kẻ Chợ hiển hiện ở từng ngõ phố Thăng Long - Hà Nội.

Hà Nội có gì cho tôi mua!?

Hơn nghìn năm tuổi, Hà Nội hầu như bao giờ cũng là trung tâm chính trị, văn hóa và kinh tế của Việt Nam. Thế nhưng, nơi đây cũng thường được gọi là Kẻ Chợ.

Hoàng hôn trên đường du ngoạn.

Mặn mòi “cung đường muối"

Giao thương là một cách kiến tạo lịch sử quan trọng. Chính vì thế, chúng ta đã biết đến những con đường giao thương lừng danh trong lịch sử thế giới như “mã trà cổ đạo”, “con đường tơ lụa”, “hải trình gia vị”... Ở Việt Nam, cũng có một con đường như thế, từ Tây Nguyên nối xuống hạ du.

Bình minh ở Angkor Watt.

Lời thì thầm ở Angkor Watt

Chiếc xe Tuk tuk bắt đầu rẽ vào một con đường đất đỏ bụi mù mịt, băng qua một cây cầu lớn, rồi dừng trước con đường đá tảng vượt qua hào nước khổng lồ. Hai bên đầu cầu là tượng sư tử đá canh giữ, còn lan can cầu được chạm khắc tinh xảo hình rắn thần Naga bảy đầu.

Bao bì thân thiện với môi trường cũng là một cách hiệu quả để thu hút người tiêu dùng.

Là nhựa, mà không phải nhựa

Không còn là bao bì thông thường, sáng kiến bao bì nhựa sinh học “Phô mai tự đóng gói” (Self-Packing Cheese) đang mang tới một giải pháp nhiều hứa hẹn cho những nỗ lực giảm thiểu rác thải nhựa.

Mọi ngóc ngách, mọi khoảnh khắc đều khiến người ta chậm đi một nhịp.

Một đóa hoa hoàn hảo nở trong tim

Ngôi đền nằm sâu trong núi. Không có tiếng động cơ. Chỉ có những con đường mòn. Nếu đến mùa thu, bước chân sẽ đạp trên những thảm lá vàng đỏ rực rỡ. Điện thoại tự dưng mất kết nối mạng. Người bạn đi cùng thầm thì: “Đây mới là nước Nhật trong tưởng tượng của tớ”.

Cánh đồng Lìm Mông đẹp như tranh thủy mạc.

Bản Ít Thái - mơ màng với suối mây

Từ trên đỉnh đèo Khau Phạ nhọn hoắt như cái sừng trời, men theo sợi chỉ ngoằn ngoèo bò từ trên cao xuống lũng sâu, ta sẽ rơi vào một thung lũng xinh xắn, êm đềm.

Đường chạy trong công viên.

Như ánh sáng mùa hè phương Bắc

Có những miền đất không cần nói nhiều để thể hiện lòng hiếu khách và có những con người không cần lên tiếng vẫn khiến ta thấy lòng nhân ái hiện hữu giữa thời đại nhiễu nhương.

Ở đây, chúng ta là những người lữ hành, lắng nghe câu chuyện của sa mạc.

Lạc giữa hành tinh Arrakis

“Bí ẩn của cuộc sống không phải là một vấn đề cần giải quyết mà là một thực tế cần trải nghiệm”. Đấy là câu trong tiểu thuyết Dune (1965) của Frank Herbert, khi nhân vật chính Paul Atreides nhớ lại những lời khuyên trong lúc bay qua những cơn bão cát. Và khi đặt chân đến Wadi Rum, ta sẽ thật sự trải nghiệm cảm giác về sự bí ẩn.
Múa rối chầu Thánh tại chùa Đại Bi, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định, một nghi lễ tâm linh độc đáo chỉ có trong dịp lễ hội.

Được sống, được cảm nhận và được tiếp nối

Trải dọc chiều dài đất nước, từ câu hát ả đào nơi sân đình, làn điệu hát Dô dâng Thánh, đến tuồng cổ rộn rã hội làng, hay những màn múa rối chầu Thánh đầy linh thiêng... tất cả đều thể hiện sự hòa quyện giữa nghệ thuật diễn xướng và tín ngưỡng dân gian.
Mùa thu vàng Kolobrzeg.

Yên lắng với Ba Lan

Trong vòng tám tháng, tôi đi Ba Lan tới ba lần. Bắt đầu là “mùa tuyết tan” ở Poznan và thủ đô Warsaw, sau đó là những ngày hè bên bờ Baltic, rồi cuối cùng là “mùa thu vàng mênh mang” ở Kolobrzeg.
Giữa mây ngàn gió núi, chén trà này như được uống trong tiên cảnh bồng lai.

Chén trà trên đỉnh A Pa Chải

Ngày hôm đó, chúng tôi quyết leo lên đỉnh Khoang La San ngạo nghễ của đỉnh A Pa Chải, mặc kệ mưa rừng rát mặt. Và rồi, hai gã liều mạng được tưởng thưởng bằng một tuần trà đầy ân sủng trong mây hồng...
Bạn sẽ phải rất cẩn thận khi di chuyển bên trong hiệu sách đặc biệt này.

Như một mảnh thiên đường

Lần trở lại London này, tôi quyết tìm bằng được một hiệu sách, mà theo mô tả của tờ The New York Times: Nếu bạn đã đến nhà ga Ngã tư Vua (King’s Cross) rồi mà chẳng hề biết rằng ra khỏi ga rẽ tay phải vài bước là British Library, còn rẽ tay trái là đường đến kênh đào Regent mộng mơ có hiệu sách Word On The Water độc nhất vô nhị, thì chuyến đi của bạn thật phí hoài.