Kíp trực của Ban Thư ký-Biên tập thực hiện xuất bản Báo Nhân Dân hằng ngày. (Ảnh: BẢO LONG)
Kíp trực của Ban Thư ký-Biên tập thực hiện xuất bản Báo Nhân Dân hằng ngày. (Ảnh: BẢO LONG)

Căn phòng “nóng” ở ngôi nhà 71

Tầng 2 khu nhà A 71 Hàng Trống có một căn phòng cửa sổ luôn sáng đèn mỗi đêm nhưng thường vắng vẻ vào buổi sáng. Hoạt động của nó “lệch múi giờ” với nhịp vận hành của cả tòa soạn. Đó là phòng trực xuất bản 1+8 Ban Thư ký-Biên tập, khu vực “bếp núc” và có lẽ cũng được coi là nơi “nóng” nhất trong hoạt động nghiệp vụ của tờ báo Đảng.

Thời trước Nhân Dân hằng ngày 4 trang, không biết phòng xuất bản gọi tên gì, nhưng chắc chắn cái sự “nóng” ở 1+8 là thừa hưởng ở đó. Căn phòng luôn mịt mù khói thuốc, thường có ấm trà đặc nhiều chén, liên tục chuông điện thoại và thỉnh thoảng xèn xẹt tiếng máy thu tin Thông tấn xã…

z7575420445144-7b9bfa926dfad3282111cc213da361a0.jpg
Tổng Biên tập Hồng Hà (mặc áo gi-lê, đứng giữa) chỉ đạo xuất bản tại Ban Thư ký-Biên tập.

GIAO BAN

Vào báo cuối năm 1996, tôi chỉ thuộc lứa hậu bối, được gọi là có “căn” với phòng 1+8. Những “tượng đài” ở đây có thể kể đến các chú Đinh Luyện, Khắc Thuyết, Kông Ngoạn, Xuân Điệt, Phạm Sơn… Trong đó, nhiều người cả đời làm báo “nghiệp” thư ký. Chữ “nghiệp” ở đây là tôi nghe từ nhà báo Khắc Thuyết. Cỡ có “căn” thư ký như tôi thì ở Báo Nhân Dân cũng không ít.

Dám chắc mọi người (kể cả ngoài Ban Thư ký-Biên tập) đều thấy và nhớ sức “nóng” ở 1+8. Đó là những buổi giao ban hằng ngày, không khí tranh luận nghiệp vụ đôi khi được đẩy lên hơi quá cao trào. Đó là khi Tổng Biên tập Hồng Vinh “nhẹ nhàng” rút kinh nghiệm với Ban Thư ký-Biên tập về số báo vừa ra. Rồi sau này Tổng Biên tập Đinh Thế Huynh sẵn sàng trao đổi ý kiến gay gắt với Phó Trưởng ban Chính trị-xã hội Duy Phục, hay phê bình kíp trực xuất bản để sót tin… Tóm lại là rất nhiều chuyện dễ “nóng” trong lúc giao ban.

Dám chắc mọi người (kể cả ngoài Ban Thư ký-Biên tập) đều thấy và nhớ sức “nóng” ở 1+8.

Tôi còn nhớ trong một buổi giao ban, sau khi Trưởng ban Quản lý phóng viên thường trú Minh Sơn chất vấn về chuyện bị gác trang, Trưởng ban Thư ký-Biên tập Khắc Thuyết lôi trong ngăn bàn ra một bản thảo bị sửa như “pháo hoa” để “ba mặt một lời” giữa cuộc họp. Và những màn tranh luận sôi nổi giữa các nhà báo Nghiêm Thanh - Xuân Điệt, Tô Vương - Kông Ngoạn… dăm bữa lại nảy sinh và trở thành đề tài vài hôm sau đó ngay dưới gốc đa.

Ở cuộc giao ban 1+8 thường xuyên “xô xát” nghiệp vụ. Thường là giữa Ban Thư ký-Biên tập và một ban nào đó. Đôi lúc là chuyện chồng lấn mảng miếng giữa các ban chuyên môn… Còn chuyện Tổng Biên tập “rút kinh nghiệm sâu sắc” ban chuyên môn hay ai đấy là đương nhiên dễ xảy ra.

SỐ ĐIỆN THOẠI 8255672

Người thư ký-biên tập có lẽ đều nhớ dãy số trên. Đó là một trong vài số điện thoại mà đến giờ tôi vẫn nhớ mà không phải phụ thuộc smart phone. Sức “nóng” ở phòng 1+8, ngoài ở những buổi giao ban, còn thể hiện ở tiếng chuông điện thoại bàn 8255672 (hồi đó chưa có đầu 0243).

Buổi sáng, điện thoại này ít đổ chuông nhưng hễ nó kêu là hầu như… có chuyện. Còn từ buổi chiều đến đêm thì chuông reo liên tục, đến nỗi trở thành... ám ảnh sợ hãi với nhiều biên tập viên. Đầu dây bên kia là cấp trên, phóng viên thường trú, cộng tác viên, bạn đọc… Có thể là bất cứ ai. Trao đổi qua số này thường là cập nhật, sửa chữa tin bài từ các đầu mối, cũng có thể là chỉ đạo từ cấp cao, hay trả lời thắc mắc của bạn đọc, cộng tác viên... Đôi lúc cần thiết, qua điện thoại, biên tập viên phải chép lại cả bản tin hay bổ sung những đoạn thông tin dài vào một bài ghi nhanh.

tong-bien-tap-dinh-the-huynh-chu-tri-hop-giao-ban-tai-phong-18-ban-thu-ky-bien-tap-chieu-mong-2-tet-2002.jpg
Tổng Biên tập Đinh Thế Huynh chủ trì họp giao ban tại phòng 1+8 Ban Thư ký-Biên tập chiều mồng 2 Tết 2002. (Ảnh: VŨ ANH TUẤN)

Thời Tổng Biên tập Đinh Thế Huynh, ông hay gọi điện từ phòng mình chỉ đạo Ban Thư ký-Biên tập vào số máy này. Có hôm máy bận quá lâu, không gọi được, ông xô cửa phòng 1+8 chỉ để “hỏi thăm ai” đang ôm máy.

Có thể nói, thời chưa phổ biến smart phone, cường độ hoạt động của số máy 8255672 tỷ lệ thuận với độ “nóng” của phòng 1+8 - liên tục từ khoảng 3-4 giờ chiều đến nửa đêm, thậm chí có hôm đến 1-2 giờ sáng hôm sau. Còn sáng sớm mà máy đổ chuông thì đến tám - chín phần là báo bị lỗi gì đó.

lien-quan-tieng-chuong-dien-thoai-may-ban-tai-phong-18-rat-lau-sau-nay-khi-da-roi-khoi-ban-thu-ky-bien-tap-toi-van-giat-minh-moi-khi-nghe-thay-tieng-chuong-dien-thoai-vao-buoi-sang-som-thoi-ay.jpg

TRANG MA-KÉT GIẤY

Độ nóng mỗi buổi trực thời sự 1+8 một thời cũng có thể được đo bằng độ dày trang ma-két của các họa sĩ như Đức Bảo, Ngọc Hùng, Văn Ẩm, Thế Phượng, Trọng Thanh…

Hồi ấy chưa trình bày báo bằng máy tính.

Nhiều hôm ma-két trang 1 của chú Văn Ẩm dày như… cái bánh đa, nặng và ướt. Nó dày vì được bồi nhiều lớp, ướt vì hồ dán và nặng vì kim loại (do dùng nhiều giập ghim). Còn Trưởng phòng Mỹ thuật Đức Bảo kết thúc buổi trực bằng ba - bốn lần gọt bút chì, dùng hết nửa cục tẩy. Phó Trưởng phòng Mỹ thuật Dương Ngọc Hùng thì xõa tóc với mớ bút dạ khô, bút xóa, dao dọc giấy… phối hợp với Phó Trưởng ban Kông Ngoạn đảo ma-két trang 1. Trưởng ban Đinh Luyện, mặc dù cùng quê, cũng không ít lần phát cáu với họa sĩ Trọng Thanh vì cứ tỉ mẩn cắt dán lại cái tít bài đinh chân trang đã mất công kẻ vẽ. Hai họa sĩ Việt Anh, Hoàng Quân ở thế hệ sau, mặc dù học hết “bài” của các trưởng bối cũng vã mồ hôi với mỗi buổi trực 1+8...

Những hôm như thế, tờ “phướn” (bảng danh mục tin, bài, số chữ đếm thủ công) của trợ lý biên tập cũng dài cả mét. Trang 1 nhiều tin, ảnh, khó trình bày, lại đảo đổi liên tục, cả kíp trực đều căng và đói, nên nhiều lúc họa sĩ to tiếng luôn cả với Trưởng, Phó ban... Cái sự “nóng” ở phòng 1+8 còn liên tục lan sang cả Phòng Kỹ thuật xuất bản, Phòng Sửa bài. Trưởng kíp kỹ thuật Trần Đăng thường xuyên cầm các trang ma-két... nham nhở sang 1+8 bày tỏ thái độ với lãnh đạo ban. Trưởng phòng Sửa bài Cù Huy Liên tối muộn phát hiện sót phần tiếp, hay lỗi này lỗi kia cũng chạy vào phòng 1+8 cằn nhằn…

“Chốt chặn” cuối cùng của báo Đảng luôn vững vàng, tin cậy, là hậu phương vững chắc của các phóng viên.

Bây giờ họp giao ban online, nên chuyện trao đổi nghiệp vụ không còn diễn ra ở phòng 1+8 nữa. Có vấn đề gì người ta thông báo cho nhau bằng smart phone, nên số hotline phòng 1+8 chắc đã ít đổ chuông. Công nghệ, truyền thông phát triển vũ bão. Làm báo giấy đã ứng dụng CMS, dàn trang bằng máy tính lâu rồi nên mấy chuyện căng thẳng lãnh đạo ban, họa sĩ, biên tập viên… hẳn cũng đỡ đi nhiều. Nhưng có điều tôi chắc chắn phòng 1+8 Ban Thư ký-Biên tập vẫn là nơi “nóng” nhất tòa soạn. “Chốt chặn” cuối cùng của báo Đảng luôn vững vàng, tin cậy, là hậu phương vững chắc của các phóng viên. Rời nơi đây đã gần 18 năm, nhưng mỗi lần trực xong ấn phẩm Thời Nay ra về, tôi vẫn thấy căn phòng 1+8 sáng đèn và sáng ra vẫn vắng vẻ như ngày nào.

Có thể bạn quan tâm

Báo Nhân Dân tổ chức gặp gỡ và tiếp nhận kỷ vật liệt sĩ từ các cựu binh Mỹ.

Niềm tin bạn đọc - giá trị cốt lõi không đổi!

Trong kỷ nguyên số, khi thông tin tràn ngập và thật - giả đan xen, báo chí không chỉ cạnh tranh về tốc độ hay công nghệ, mà trước hết là khẳng định vị thế bằng niềm tin bạn đọc. Giữa dòng chảy ấy, Báo Nhân Dân vẫn giữ vững vai trò tiền phong của một tờ báo chính luận, chuẩn mực, lấy sự thật và lợi ích của nhân dân làm nền tảng.

Ru xuân

Ru xuân

Kính tặng các chiến sĩ Nhà giàn DK1

Lá

Một chiếc lá rơi một chiếc lá rơi
lá nào là anh lá nào là tôi

Ngày kỷ niệm

Ngày kỷ niệm

Những ngày mang tiếng hát chung
Triệu con tim bản quán cùng nhịp tim

Cỏ

Cỏ

Rồi cỏ sẽ lên mầm
và mầm cỏ sẽ lại chìm sau cỏ

Về quê ngoại

Về quê ngoại

Đưa con về thăm mảnh đất Hương Khê
Nơi gió bụi không vào căn nhà nhỏ

Ngoài ô cửa sổ

Gấu trắng

Bắc cực giá băng trên độ cao 8 nghìn mét
Dõi mắt tìm hoài không thấy gấu trắng đâu

Ngoài ô cửa sổ

Nhịp cầu

Bắc từ hơi thở người qua
mỗi bước chân đã là tia nắng

Dệt

Dệt

Mẹ dệt con
từ tình yêu mỏi mòn ngóng đợi

Ước

Ước

Nhiều khi tôi ước mình thật lớn, lớn hơn cả núi cao
Nhiều khi tôi lại ước

Một

Một

Một lá cỏ đẫm sương khuya
chỉ lo sương rơi mà chưa thành giọt

Dấn thân vào hiện trường "nóng" ở nước ngoài

Dấn thân vào hiện trường "nóng" ở nước ngoài

Các cơ quan thường trú Báo Nhân Dân tại nước ngoài tham gia cung cấp thông tin quốc tế và là bộ mặt đối ngoại của Báo tại địa bàn. Mặc dù chỉ có 6 cơ quan, tuy nhiên, luôn có những dấu ấn nghề nghiệp của các phóng viên thường trú trong mảng tin quốc tế. 

Nhớ những gương mặt thân quen

Nhớ những gương mặt thân quen

Tuy đã được nghỉ theo chế độ, nhưng cứ mỗi dịp chuẩn bị vào mùa làm số báo Xuân, hay có sự kiện trọng đại nào đó, các đồng nghiệp lại nhớ tới tôi “a-lô” gọi viết bài. Được tin cậy, gửi gắm, lửa nghề trong tôi như được hâm nóng. Háo hức hành trang lên đường mà cứ ngỡ như đang là phóng viên thường trú ngày nào...

Làm báo trong tâm dịch

Làm báo trong tâm dịch

Người làm báo trong tâm dịch đều không chọn cách sống bình an mà đã chiến đấu bằng cả sự tự hào, bằng ý chí của người làm báo cách mạng mang trái tim máu đỏ tươi hồng, yêu thương đồng loại, yêu thương con người. Họ đã học được bài học làm người, khi làm báo trong tâm dịch.

Nhà báo Phong Nguyên bên cột mốc chủ quyền đảo Sinh Tồn.

Trong tôi, Trường Sa...

Biển, có lúc như một đứa trẻ, có lúc như một người nóng tính trong cơn cuồng nộ. Trường Sa ở đó. Gan góc. Kiên trung. Mỗi lần đến với Trường Sa, trong tôi đầy thêm lên cảm xúc. Để rồi, cứ một vài năm không được ra với Trường Sa, tôi thấy như thiếu thiếu điều gì đó, khó tả.

Từ tuyên truyền đến đối thoại

Từ tuyên truyền đến đối thoại

Tờ báo Đảng thân thiết của chúng ta hôm nay bước vào tuổi 75. Có biết bao kỷ niệm, bao cảm xúc, bao bài học ùa về. Tôi muốn được nói đôi điều về sự đổi mới tư duy của các thế hệ những người làm Báo Nhân Dân mà tôi nghe được, học được từ các thầy nghề, các đồng nghiệp đi trước.

Từ cô bộ đội (ảnh bên phải) chuyển sang làm báo và cho đến bây giờ dù đã bước sang tuổi 79, bà Mai Nhiễu vẫn đam mê phát hành báo. (Ảnh: NVCC)

Báo giấy vẫn có lãnh địa riêng

Cái tên Mai Nhiễu nổi tiếng trong giới phát hành báo chí Việt Nam, đặc biệt là trong thời hoàng kim của báo giấy. Từ một người lính công binh chuyển ngành, bà đã dành trọn thanh xuân và tâm huyết để đưa những tờ báo Đảng đến tận tay người đọc.

Thói quen đứng... đọc Báo Nhân Dân và những không gian mở

Thói quen đứng... đọc Báo Nhân Dân và những không gian mở

Ít ai ngờ rằng ngay giữa trung tâm Thủ đô, nơi nhịp sống số hóa cuốn đi từng khoảnh khắc, vẫn tồn tại một góc phố dành riêng cho việc đọc báo... đứng. Giữa phố cổ Hà Nội, việc đứng đọc Báo Nhân Dân trước cổng số nhà 71 Hàng Trống từ lâu đã trở thành một nếp sinh hoạt quen thuộc của nhiều thế hệ người dân.

Lãnh đạo Báo Nhân Dân trao tặng Báo Xuân Bính Ngọ tới các chiến sĩ nơi biên giới, hải đảo.

Làm kinh tế báo chí

Những năm 2000, kinh tế báo chí là một phạm trù mới mẻ. Bởi từ trước, doanh thu báo chí ở báo ta chủ yếu dựa vào số lượng phát hành (bán báo). Báo phát hành tăng thì tỷ lệ thụ hưởng cũng tăng theo. Đời sống cán bộ, phóng viên, người lao động dựa vào hoạt động đó.

Các thế hệ người làm Báo Nhân Dân cuối tuần hội tụ tại Lễ kỷ niệm 30 năm Ngày Báo Nhân Dân cuối tuần ra số đầu (12/2/1989-12/2/2019).

Bổn phận với màu cờ

Đó không chỉ là một khẩu hiệu, không phải là một khẩu hiệu. Mới vài ngày trước thôi, giữa ca trực đầy mệt mỏi, có người anh đang nhắn tin với bạn quay sang tôi, chỉ để hỏi về một cách dùng từ, bởi “mình là người Báo Nhân Dân, viết không chuẩn người ta đánh giá!”.

Sức lan tỏa của báo Đảng trên không gian mạng

Sức lan tỏa của báo Đảng trên không gian mạng

Đúng dịp kỷ niệm 48 năm Ngày Báo Nhân Dân ra số đầu, ngày 11/3/1999, ấn phẩm Nhân Dân điện tử tiếng Anh chính thức hòa mạng Internet. Tiếp sau đó, báo Nhân Dân điện tử tiếng Trung Quốc, tiếng Pháp, tiếng Nga, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Hàn Quốc lần lượt ra đời, đánh dấu bước phát triển mạnh mẽ, sáng tạo, chủ động của Báo Nhân Dân.