Về với thênh thang làng

May mắn cho mỗi ai có ngôi làng thân thương để về. Hai năm qua, dịch bệnh hoành hành, làng càng quan trọng với mỗi người. Bao người xa quê đã về nơi chôn nhau cắt rốn để được đỡ nâng, nương tựa.

Trẻ em làng quê hồn nhiên.
Trẻ em làng quê hồn nhiên.

1/Cuối năm nào cũng vậy, dù những nơi khác, không khí Tết đã tấp nập, thì tại xóm Phao (bãi giữa sông Hồng), nơi có 32 hộ với 100 khẩu vẫn ắng lặng. Họ gần như tách biệt với phố trong cảnh tạm bợ, nhếch nhác.

Họ cũng có quê hương. Nhưng phải rời làng, từ các tỉnh Thái Bình, Thanh Hóa, Bắc Giang, Hưng Yên… “trôi nổi” lên Hà Nội mưu sinh. Ông Nguyễn Đăng Được, người Quảng Bình, cũng là “linh hồn” của xóm bảo rằng, ai cũng được sinh ra từ một ngôi làng, nhưng vì hoàn cảnh, nên giờ xóm Phao là làng của họ. “Suốt thời gian dịch bệnh, người xóm Phao vất vả lắm. Cũng nhờ những nghĩa cử đẹp của các nhóm thiện nguyện, sự chia sẻ của chính quyền nên chúng tôi vẫn ổn”, ông Được chia sẻ. Tôi hỏi, người xóm Phao có nghĩ đến chuyện về quê? Ông trả lời: “Làng xóm, quê hương sẽ mở rộng vòng tay đón mỗi người nếu trở về. Nhưng không thể làm phiền mọi người nhiều quá. Chúng tôi luôn nhớ về làng…”.

Hà Nội có nhiều người vô gia cư. Một số người đã đến nương nhờ xóm Phao, như thể ở đó, những hoàn cảnh khốn khó đã tìm được nơi cộng sinh, chia sẻ. Không hộ khẩu, không nghề nghiệp ổn định, họ kiếm sống bằng việc bốc vác thuê, nhặt ve chai, bán ngô nướng, giúp việc theo giờ… Nhiều người đến thăm xóm Phao, thấy mình may mắn vì có công việc ổn định. Chị Nguyễn Phương Nga, thành viên nhóm Chia sẻ cộng đồng tâm sự: “Chúng tôi thường đến bãi giữa gặp bà con. Ai cũng mong có mùa xuân ấm, cuộc sống đủ đầy. Và mỗi việc nghĩa đều giúp con người ấm lòng, thêm tin yêu với cuộc đời”.

2/Thường những ngày Tết, nhóm thiện nguyện Ong Chăm lại tổ chức tặng quà cho các hoàn cảnh ở làng quê. Các thành viên Ong Chăm cũng có một ngôi làng, một quê nhà bình dị. Họ về làng làm việc nghĩa, dù nhiều nơi khác nhau nhưng điều đó cho họ cảm giác được thấy ngôi làng của mình. Chị Phương Hạnh, thành viên nhóm chia sẻ: “Chúng tôi chia sẻ với cả người khó khăn ở đô thị và các hoàn cảnh ở nông thôn. Làng có trái tim quê hương. Làng là nơi hun đúc sự nhân nghĩa cho mỗi chúng ta từ tấm bé. Với tôi, dù đến với bất kỳ ngôi làng nào, cũng là đến với sự nhân nghĩa”.

Những gương mặt, số phận, mỗi câu chuyện ở bãi giữa sông Hồng luôn gây nên sự xúc động. Họ cũng khiến mỗi chúng ta thêm trân quý sự sum họp, cuộc sống ổn định và quê hương bản quán. Chúng ta mừng vì có một quê hương. Bởi dù có nhiều nơi để đi, nhưng khi gặp bất trắc chúng ta chỉ có một nơi luôn chào đón chúng ta quay về. Đó là quê nhà.

Tôi vẫn thường về với làng, tắm trong bầu không khí quê nhà ở ngoại thành Hà Nội. Người dân sống với nhau thân ái, hòa đồng. Có lúc về để thăm gia đình. Cũng có khi chỉ để gặp mặt cánh đồng, dòng sông hay những vạt hoa cỏ. Khi ngược về thành phố, bao giờ bố mẹ tôi cũng đưa thêm rau hoặc thức quà quê để tôi chia cho hàng xóm. Bố tôi luôn dặn: “Bán anh em xa, mua láng giềng gần”. Khi trao quà cho láng giềng ở chung cư, tôi thấy những ánh mắt xúc động.

Hà Nội giãn cách, tôi về ngụp trong bóng mát quê. Hàng xóm gọi điện hoặc đứng bên tường rào niềm nở hỏi thăm, trao nhau bó rau, quả trứng. Tôi biết, nhiều người cũng mong lắm cảm giác ấy, có một miền quê rộng lượng để trở về.

Có thể bạn quan tâm

PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu chỉ đạo phòng, chống dịch tại Bình Dương.Ảnh: Thu Vân

" Chống dịch là phải xuống với dân!

Trò chuyện với PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, tôi hình dung về những vị chỉ huy chiến trường không tiếng súng, không mấy ai biết đến họ. Nhưng nếu không có họ, cuộc chiến chống đại dịch Covid-19 sẽ thất bại…

Bộ đội hỗ trợ người dân TP Hồ Chí Minh giữa mùa dịch Covid-19. Ảnh: KHỞI MINH

Giúp dân chống dịch

Hùng tráng trong âm điệu ca khúc “Bài ca thiện nguyện” của nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên, cuộc gặp mặt giữa Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Quân khu 7 và những người thiện nguyện, giúp bà con vượt qua đại dịch Covid-19 (làn sóng thứ tư) diễn ra tại TP Hồ Chí Minh một tối cuối năm 2021 thật xúc động.

Tranh: ĐẶNG DƯƠNG BẰNG

Đường đến mùa xuân

Nhìn chuyến xe đường dài Hà Nội-Lào Cai chuyển mình với những túi quần áo, bánh kẹo, quà Tết, lòng không khỏi rộn ràng. Cuộc gọi của người bạn đang công tác miền núi còn nặng những nỗi niềm: “Áo cũ nhưng lành lặn, ấm áp cũng là vô giá cho bọn trẻ nơi đây”. Bây giờ bạn và các em đang ngóng chuyến xe mùa xuân lên với bản làng.

Người dân tại Tân Kỳ (Nghệ An) giới thiệu thành quả bò giống với đoàn công tác Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam. Ảnh: VŨ ANH

Vì người nghèo sao cho trọn nghĩa

Có lẽ chưa bao giờ người nghèo phải đối mặt cùng lúc nhiều thử thách đến vậy. Từ những đại dịch Covid-19 cho tới bão lũ tại nhiều nơi như miền trung, Tây Nguyên... Để hỗ trợ kịp thời, toàn diện và lâu dài, cần sự liên kết của Nhà nước, doanh nghiệp và xã hội thành một “hệ sinh thái” chuyên nghiệp, không chỉ trong hoạt động thiện nguyện mà cả phát triển sinh kế.

Em bé đang lau nước mắt cho mẹ. Sau mất mát, các con nhận về nhiều sự quan tâm, hỗ trợ từ cộng đồng.

Nắm tay dìu trẻ bước đi

Gõ cửa từng nhà trong danh sách “cầu cứu” gửi về, suốt mấy tháng nay, các tình nguyện viên POWAI (Trung tâm trợ giúp xã hội hỗ trợ trẻ mất người thân và gặp khó khăn do Covid-19) rong ruổi khắp TP Hồ Chí Minh để lắng nghe từng hoàn cảnh rồi lặng lẽ trao đi những yêu thương.

Kim Anh (hàng đầu) cùng nhân viên địa phương trước cổng nhà hàng.

Hương vị Việt trên đảo Zanzibar

Với những chiếc bàn gỗ xinh xắn đặt trên nền cát và một tấm bảng gỗ ghi: “Phở đặc biệt sẽ xuất hiện trong thực đơn tuần này”, “Duy nhất tuần này, chúng tôi có món mới cho các bạn: Bún bò”... Những dòng chữ đã thay lời mời chào đến với “Duyên - Vietnamese Homecooking”, nhà hàng tên “Duyên” của cô gái Nguyễn Thị Kim Anh ở Zanzibar.

Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ân cần trao đổi với ngư dân tại Bình Định.

Áo phao cùng vượt sóng

Sẻ chia cùng hàng trăm nghìn ngư dân nghèo, hằng ngày đối mặt nguy cơ bão biển, triều cường và sự cố trên biển, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã vận động các nhà hảo tâm trao tặng hàng chục nghìn bộ áo phao cứu sinh đa năng.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

Trong đông giá đã hé chồi non

Vị Tết đang thật gần! Nhìn các chị buộc túm to nhỏ chiu chít trên gác-ba-ga xe đạp, rao dọc phố nhỏ, lại nhớ mái tóc bạc như suối cước trắng thả dài quá gối của bà. Mỗi lần gội đầu với nước bồ kết, hương nhu, lá sả, bà phải đứng lên ghế đẩu để tôi cầm gáo dội từ từ lên tóc. Mùi lá thơm bay lan xa trong nắng đông vàng như mật. Những ngày gian khó mà hạnh phúc như thế, thời gian càng lùi xa, nghe hương vị Tết đến gần, lòng càng nhung nhớ.

Minh họa: NGỌC HÙNG

Mái gianh mưa nắng quê hương

Thế hệ trẻ thế kỷ 21, chắc nhiều bạn không có khái niệm về nhà gianh vách đất. Thế hệ còn lại của thế kỷ 20, độ tuổi U70, U80, những khái niệm về nhà gianh như một tượng trưng cho nông thôn Việt Nam, chứ chưa hẳn là nghèo.

Một giếng cổ ở ngõ Tạm Thương, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Mắt trong hồn phố

Cuối phố Kim Hoa làng tôi xưa có giếng Ngọc bên đình, được coi là mắt rồng của đền thờ Cao Sơn đại vương, kinh trấn phía nam thành Thăng Long. Từ nhỏ, chúng tôi hay theo cô đồng Hơn gánh nước giếng Ngọc về ăn. Mái tóc dài đung đưa nhịp cùng đòn gánh. Có tối cô mời cung văn về hát. Giọng cô lanh lảnh: “Đến đây trước giếng sau chùa/Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu”. Chúng tôi nghe lịm cả người.