Mái gianh mưa nắng quê hương

Thế hệ trẻ thế kỷ 21, chắc nhiều bạn không có khái niệm về nhà gianh vách đất. Thế hệ còn lại của thế kỷ 20, độ tuổi U70, U80, những khái niệm về nhà gianh như một tượng trưng cho nông thôn Việt Nam, chứ chưa hẳn là nghèo.

Minh họa: NGỌC HÙNG
Minh họa: NGỌC HÙNG

Năm 1974, tôi về nhà anh bạn ở Nghệ An. Anh về thăm quê để chuẩn bị đi học sau đại học ở Nga. Ông bố anh là nhà nho xưa. Một căn nhà gianh nhỏ xinh nhìn ra cánh đồng lúa xanh, mát mẻ. Tường đắp bằng đất sét. Nhà mái thấp, muốn vào phải cúi một chút. Người ta làm nhà thấp còn để đỡ gió bão. Mái lợp gianh rạ dày phải đến 20 phân.

Nhà gianh, nghiên cứu kỹ, không phải là chỉ có mái gianh. Rất nhiều nhà nông thôn Việt Nam, gọi là nhà gianh nhưng lợp lá cọ (Thanh Hóa gọi là lá kè) và nếu kỹ thuật lợp tốt phải được đến 40-50 năm mới phải thay mái. Còn cột và kèo vẫn bằng gỗ quý (lim, dổi... và ít nhất là gỗ xoan). Ngày xưa, nhà ai giàu, nhà gỗ năm gian, lắp cửa bức bàn đã là sang lắm. Những nhà gianh, cột gỗ tốt vẫn tồn tại hàng trăm năm nếu không bị lũ lụt tàn phá.

Nhà tôi xưa ở dưới chân núi Nưa, Nông Cống là nhà gỗ lợp lá cọ, cửa ra vào thưng ván lim. Ông nội tôi lên tận rừng Nưa, nơi Bà Triệu luyện binh xưa, chặt từng cây gỗ lim về làm cột nhà và xẻ ván làm cửa. Năm 1953, Pháp bỏ bom vào làng, nhà tôi mái bị cháy rụi, nhưng những tấm ván lim không cháy và còn lỗ chỗ những vết bom phá thủng. Ông tôi dựng lại nhà, không đủ gỗ lim mà phải làm gỗ xoan. Khi tôi đi học đại học, bố tôi chụp một tấm ảnh cả nhà đứng bên căn nhà mái gianh ấy. Sau này khi gia đình chuyển ra Hà Nội, nhà bán cho chủ khác. Họ phá nhà gianh xây nhà mái bằng. Tôi tiếc trong nhà còn một cái tủ cổ bằng gỗ quý, chạm trổ tinh vi nhưng bị mảnh bom phạt bên hông. Chủ nhà phá đi, đóng một cái tủ khác bằng gỗ thường, đánh véc-ni sáng choang.

Nhớ hồi ông tôi đào giếng, được một cái hũ bằng gốm. Ông tưởng có vàng nên cạy đất ra xem thì thấy trong hũ toàn đất. Ông đem cái hũ gốm đựng nước tiểu để đái đêm. Tôi đi học xa, kể về cái hũ ấy cho bạn nghe. Bạn tôi bảo: Đồ cổ đấy. Tôi thư về báo tin thì mẹ tôi nói cái hũ đã mất từ lúc nào không hay. Cũng không biết ai lấy vì để ở góc vườn, ai lấy chả được.

Năm 2018, tôi đến thăm khu đô thị trên bờ sông Sài Gòn. Đô thị có tòa nhà cao nhất thành phố lúc đó, 88 tầng. Chủ dự án đưa chúng tôi lên ăn trưa và uống cà-phê trên tầng 88. Đứng trên tầng cao nhất của tòa tháp nhìn thấy hầu như toàn thành phố và dòng sông Sài Gòn quanh co đẹp mắt. Trưởng đoàn là bác Lê Huy Ngọ, nguyên Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn. Bác cười nói: Ngày xưa không ai nghĩ rằng nước mình có nhà đến 88 tầng. Mẫu hình của người Việt, ai có nhà đến “nhà ngói, cây mít” đã là giàu có. Lại nói, làng tôi xưa, có nhà đến hai tầng đã là giàu nhất làng. Nhà ấy bị quy địa chủ, căn nhà hai tầng nhỏ bé được trao cho một gia đình cố nông. Nhưng sau đó, họ đập đi, lấy gạch bán.

Căn nhà xưa, quan niệm của cha ông ta là nơi chốn đi về, là nơi quần tụ mỗi độ xuân về. Khi đi xa, nhớ lại quê nhà có mái gianh, có người đang chờ đợi, đấy là niềm vui, là hạnh phúc của người Việt. Sống lang thang, người ta gọi là: “Sống vô gia cư, chết vô địa táng” là một kiếp người bất hạnh.

Năm 1994, sau hai năm lập lại quan hệ Việt Nam-Hàn Quốc, tôi đến thăm Seoul, người ta đưa tôi thăm bảo tàng Làng văn hóa các dân tộc Triều Tiên. Tôi đã thấy những mái nhà gianh xưa, những nhà đất trình tường. Những cày, những bừa, cuốc hái cho nông nghiệp xưa, không khác gì Việt Nam xưa. Họ đã lưu lại cho hậu thế những gì nghèo nhất xa xưa để rồi con cháu biết gốc rễ mình thế nào mà vươn lên, để Hàn Quốc trở thành những con rồng châu Á.

Mái nhà gianh trong ký ức của người Việt cao tuổi xa xứ ở Pháp, ở Mỹ, ở Anh... là một cái gì thân thương, là quê hương, là cái giỏ tre, cái cối xay lúa, cái chày giã gạo..., nhưng đấy là quê xưa. Bây giờ cứ quan niệm ấy, nếu về Việt Nam, dù là nông thôn, sẽ thấy nông thôn mới bây giờ, làm gì còn nhà gianh. Người ta ở nhà tầng, hoặc nhà một tầng nhưng trong trang trại, này cá da trơn, này chim công... đẹp như khu du lịch. Đường ra ruộng thẳng băng bê-tông. Xe con ra tận giữa cánh đồng xa hàng cây số vi vu. Mùa lúa chín, máy gặt đi một vạch vàng ngang trời. Cuối vạch vàng đã là những bì lúa chất lên xe. Hình ấy, khác xưa xa. Nhà gianh nếu có chỉ để làm quán ăn cho nhớ xưa. Đến ông bà già còn dùng điện thoại thông minh thì cánh trẻ còn đi xa hơn.

Mái nhà gianh, để nhớ xưa. Nhưng Tết đến xuân về quê hương vẫn có bánh chưng xanh, vẫn có giò lụa và vẫn có dưa hành.

Có thể bạn quan tâm

PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu chỉ đạo phòng, chống dịch tại Bình Dương.Ảnh: Thu Vân

" Chống dịch là phải xuống với dân!

Trò chuyện với PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, tôi hình dung về những vị chỉ huy chiến trường không tiếng súng, không mấy ai biết đến họ. Nhưng nếu không có họ, cuộc chiến chống đại dịch Covid-19 sẽ thất bại…

Bộ đội hỗ trợ người dân TP Hồ Chí Minh giữa mùa dịch Covid-19. Ảnh: KHỞI MINH

Giúp dân chống dịch

Hùng tráng trong âm điệu ca khúc “Bài ca thiện nguyện” của nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên, cuộc gặp mặt giữa Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Quân khu 7 và những người thiện nguyện, giúp bà con vượt qua đại dịch Covid-19 (làn sóng thứ tư) diễn ra tại TP Hồ Chí Minh một tối cuối năm 2021 thật xúc động.

Trẻ em làng quê hồn nhiên.

Về với thênh thang làng

May mắn cho mỗi ai có ngôi làng thân thương để về. Hai năm qua, dịch bệnh hoành hành, làng càng quan trọng với mỗi người. Bao người xa quê đã về nơi chôn nhau cắt rốn để được đỡ nâng, nương tựa.

Tranh: ĐẶNG DƯƠNG BẰNG

Đường đến mùa xuân

Nhìn chuyến xe đường dài Hà Nội-Lào Cai chuyển mình với những túi quần áo, bánh kẹo, quà Tết, lòng không khỏi rộn ràng. Cuộc gọi của người bạn đang công tác miền núi còn nặng những nỗi niềm: “Áo cũ nhưng lành lặn, ấm áp cũng là vô giá cho bọn trẻ nơi đây”. Bây giờ bạn và các em đang ngóng chuyến xe mùa xuân lên với bản làng.

Người dân tại Tân Kỳ (Nghệ An) giới thiệu thành quả bò giống với đoàn công tác Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam. Ảnh: VŨ ANH

Vì người nghèo sao cho trọn nghĩa

Có lẽ chưa bao giờ người nghèo phải đối mặt cùng lúc nhiều thử thách đến vậy. Từ những đại dịch Covid-19 cho tới bão lũ tại nhiều nơi như miền trung, Tây Nguyên... Để hỗ trợ kịp thời, toàn diện và lâu dài, cần sự liên kết của Nhà nước, doanh nghiệp và xã hội thành một “hệ sinh thái” chuyên nghiệp, không chỉ trong hoạt động thiện nguyện mà cả phát triển sinh kế.

Em bé đang lau nước mắt cho mẹ. Sau mất mát, các con nhận về nhiều sự quan tâm, hỗ trợ từ cộng đồng.

Nắm tay dìu trẻ bước đi

Gõ cửa từng nhà trong danh sách “cầu cứu” gửi về, suốt mấy tháng nay, các tình nguyện viên POWAI (Trung tâm trợ giúp xã hội hỗ trợ trẻ mất người thân và gặp khó khăn do Covid-19) rong ruổi khắp TP Hồ Chí Minh để lắng nghe từng hoàn cảnh rồi lặng lẽ trao đi những yêu thương.

Kim Anh (hàng đầu) cùng nhân viên địa phương trước cổng nhà hàng.

Hương vị Việt trên đảo Zanzibar

Với những chiếc bàn gỗ xinh xắn đặt trên nền cát và một tấm bảng gỗ ghi: “Phở đặc biệt sẽ xuất hiện trong thực đơn tuần này”, “Duy nhất tuần này, chúng tôi có món mới cho các bạn: Bún bò”... Những dòng chữ đã thay lời mời chào đến với “Duyên - Vietnamese Homecooking”, nhà hàng tên “Duyên” của cô gái Nguyễn Thị Kim Anh ở Zanzibar.

Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ân cần trao đổi với ngư dân tại Bình Định.

Áo phao cùng vượt sóng

Sẻ chia cùng hàng trăm nghìn ngư dân nghèo, hằng ngày đối mặt nguy cơ bão biển, triều cường và sự cố trên biển, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã vận động các nhà hảo tâm trao tặng hàng chục nghìn bộ áo phao cứu sinh đa năng.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

Trong đông giá đã hé chồi non

Vị Tết đang thật gần! Nhìn các chị buộc túm to nhỏ chiu chít trên gác-ba-ga xe đạp, rao dọc phố nhỏ, lại nhớ mái tóc bạc như suối cước trắng thả dài quá gối của bà. Mỗi lần gội đầu với nước bồ kết, hương nhu, lá sả, bà phải đứng lên ghế đẩu để tôi cầm gáo dội từ từ lên tóc. Mùi lá thơm bay lan xa trong nắng đông vàng như mật. Những ngày gian khó mà hạnh phúc như thế, thời gian càng lùi xa, nghe hương vị Tết đến gần, lòng càng nhung nhớ.

Một giếng cổ ở ngõ Tạm Thương, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Mắt trong hồn phố

Cuối phố Kim Hoa làng tôi xưa có giếng Ngọc bên đình, được coi là mắt rồng của đền thờ Cao Sơn đại vương, kinh trấn phía nam thành Thăng Long. Từ nhỏ, chúng tôi hay theo cô đồng Hơn gánh nước giếng Ngọc về ăn. Mái tóc dài đung đưa nhịp cùng đòn gánh. Có tối cô mời cung văn về hát. Giọng cô lanh lảnh: “Đến đây trước giếng sau chùa/Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu”. Chúng tôi nghe lịm cả người.