Nắm tay dìu trẻ bước đi

Gõ cửa từng nhà trong danh sách “cầu cứu” gửi về, suốt mấy tháng nay, các tình nguyện viên POWAI (Trung tâm trợ giúp xã hội hỗ trợ trẻ mất người thân và gặp khó khăn do Covid-19) rong ruổi khắp TP Hồ Chí Minh để lắng nghe từng hoàn cảnh rồi lặng lẽ trao đi những yêu thương.

Em bé đang lau nước mắt cho mẹ. Sau mất mát, các con nhận về nhiều sự quan tâm, hỗ trợ từ cộng đồng.
Em bé đang lau nước mắt cho mẹ. Sau mất mát, các con nhận về nhiều sự quan tâm, hỗ trợ từ cộng đồng.

Ngồi lại cùng nhau

“Mẹ ơi, bữa nay mấy cô tặng máy tính cho con học online rồi, con không phải học bằng điện thoại của ba nữa. Con mới được dì Ba dẫn đi khám mắt, chữa răng. Con sẽ thay mẹ thương em, mẹ đừng lo quá nha! Mà mẹ phải nhớ con, nhớ em và ba nha mẹ…”. Bữa cơm cúng mẹ trong căn phòng trọ bé xíu do M.D. (quận 8) tập tành nấu đơn giản lắm, chỉ chút cá hộp, canh rau. Nhìn gương mặt mẹ sau làn khói nhang, mắt D. rưng rưng. Nhưng lần này, cô bé không khóc nữa. D. nói, em muốn mẹ giữ lại nụ cười của con gái thay vì hình ảnh buồn đau.

Mẹ mất vì Covid-19 khi xe cứu thương chưa kịp chở vào viện từ hồi tháng 8, lúc cả TP Hồ Chí Minh cuống cuồng với dịch bệnh, chị em D. được dì Ba đưa về nhà ngoại chăm sóc. Mỗi ngày, D. làm cơm cúng mẹ rồi ngồi cạnh bàn thờ kể đủ thứ chuyện vì cô bé vẫn chưa biết tập làm quen với cuộc sống mới đầy chông chênh này từ đâu. Hôm đầu, chị Phan Thúy Hà, tình nguyện viên của POWAI tìm đường đến thăm, D. ngồi im đó, lặng lẽ cúi đầu, không biết nói gì ngoài từ “Dạ”. Đâu chỉ riêng D., hầu như đứa trẻ mồ côi nào chị Hà gặp trong đợt này đều như thế, kiệm lời và chồng chất nỗi đau. Có bé còn nhắn “Cô đừng gọi hay tới thăm con nữa, con không muốn gặp ai”.

Siết chặt tay D. sau mấy lần đến nhà động viên, chị Hà hỏi “Con ước mơ gì?”. Cô bé thủ thỉ, giọng vẫn run run sau lớp khẩu trang: “Con muốn đi làm thay ba mẹ nuôi em”. Mấy hôm sau, một chiếc máy tính được trao tận tay D. với lời nhắn “Con cố gắng học để sớm thực hiện ước mơ của mình nhé!”. Đó chẳng phải chiếc máy tính xịn, là hàng đã qua sử dụng do nhà hảo tâm gửi tặng, vậy mà D. quý lắm. Vì cô bé biết, món quà này chất chứa thương yêu.

“Có gì cứ nói với cô” luôn là câu chị Hà dặn đi dặn lại trong từng buổi trò chuyện, gọi điện hỏi thăm D. cùng bốn “đứa con” đặc biệt của mình. Chị Hà nói, khó nhất là làm sao để trẻ mở lòng tâm sự bao chuyện buồn vui sau biến cố quá lớn trong cuộc đời. “Mình đâu thể cứ hỏi dồn dập cứa thêm vào nỗi đau chưa kịp lành ấy, vậy nên phải chịu khó, ngồi đó lắng nghe, tìm hiểu xem các con cần gì nhất trong lúc này mà sẻ chia, dìu dắt. Có ai tin, vợ chồng tôi hơn 60 tuổi vẫn vào siêu thị tìm kẹo dẻo, kem vani, ghé chợ mua cái áo, túi xách, chiếc kẹp tóc cho tuổi teen rồi còn nuôi cả chó online nữa. Vậy thì đã làm sao. Chỉ cần bọn trẻ vui, chỉ cần các con được bù đắp từng chút yêu thương, khó mấy tôi cũng tìm cách”, chị Hà tâm sự.

Nắm tay dìu trẻ bước đi -0
 Chị Nguyễn Thị Mỹ Khanh tìm hiểu hoàn cảnh một gia đình trẻ mồ côi
do Covid tại TP Hồ Chí Minh.

Hơn 40 tuổi, thấy chị Nguyễn Phi Diệp tìm hiểu về game thủ hay các thành viên nhóm nhạc BlackPink, nhiều người bật cười. Thế nhưng, để được làm bạn với những đứa trẻ đang rất cô đơn mà mình mới gặp, nữ tình nguyện viên mặc kệ ai nói gì. Và khi thấy tin nhắn điện thoại sáng lên, dòng chữ ngắn hiện rõ “Con thích trò chuyện với cô rồi”, chị Diệp biết rằng từ mai đã có thể gần gũi với các con nhiều hơn. Chị muốn sát lại để nghe các con kể chuyện “hồi trước” và cả những mong muốn cho mai sau. Mấy đứa trẻ mồ côi chị gặp đợt này đều giống nhau: nghèo và ít nói. Cũng đúng, mất mát quá đột ngột, con trẻ biết làm gì khi nhận ra mình phải bơ vơ suốt chặng đường còn lại. Nghĩ vậy, chị cứ thương hoài.

“Con chào cô giáo!”. Đứng trước cửa, thấy cậu bé nhỏ xíu lăng xăng vòng tay, cúi đầu rồi hớn hở chạy vào rót nước mời, chị Diệp cười giòn tan. Mới hai tuần trước, vừa thấy chị đến, thằng bé còn chạy trốn, hỏi gì cũng chẳng trả lời. Giờ nó đã xem chị là “người trong nhà”. Nghe mẹ bé nói vậy, chị Diệp thấy lòng ấm áp: “Hơn hai tháng đến từng nhà hỏi thăm các con, ban đầu tôi cũng bị sốc, thậm chí ám ảnh vì những câu chuyện quá buồn. Nhưng, nếu cứ buồn thì có ích gì, mình phải nắm tay đưa các con đi tiếp, từng bước, từng bước vượt qua giai đoạn khó khăn này. Trước kia tôi nghĩ, mình góp chút tiền làm từ thiện cũng ổn, giờ thì khác rồi. Các con cần nhiều hơn thế, nhất là sự quan tâm, đồng hành”.

Giúp trẻ hòa nhập cuộc đời

Tháng 10/2021, POWAI chính thức đi vào hoạt động với các dự án hỗ trợ việc học hành dài lâu cho trẻ mồ côi vì Covid-19. Cầm danh sách hơn 800 trường hợp cần giúp chỉ sau hơn một tuần phổ biến thông tin, bà Tô Thụy Diễm Quyên, nhà sáng lập và giám đốc điều hành POWAI thở dài, dù biết đó chỉ là phần nhỏ trong hàng nghìn hoàn cảnh tại TP Hồ Chí Minh cần tiếp sức sau mùa dịch. Ban đầu, trung tâm còn có kế hoạch xây dựng một ngôi nhà chung để cưu mang những trường hợp mồ côi quá khó khăn. Nhưng cuối cùng họ chọn cách đồng hành dài hạn để trẻ tiếp tục được sống cùng người thân.

“Mẹ mất rồi, tụi con sợ tới bữa cơm”, nghe lời tâm sự của một học sinh cấp III bỗng chốc mồ côi vì Covid, nhà báo Ngân Hà, phụ trách nhóm tình nguyện viên của POWAI xót xa. Chị biết, dù có thật nhiều chương trình hỗ trợ thì cũng khó lấp đầy khoảng trống trong lòng một đứa trẻ mất mẹ, thiếu cha. “Con không biết. Bây giờ con không nghĩ được gì hết”, khi nghe những câu nói này, chị hiểu, đứa trẻ tổn thương này cần một đôi tay ấm, cần người bạn đồng hành đủ kiên nhẫn. Mặc dù không thể thay thế người thân nhưng chúng tôi muốn trẻ luôn được yêu thương, có điểm tựa để không hụt hẫng khi vào đời. Đây là chặng đường quá gian nan với các con”, nhà báo Ngân Hà trải lòng.

Bước vào những ngôi nhà xập xệ với chiếc bàn thờ lập vội, nhìn đâu cũng thấy nỗi buồn, nhà báo Ngân Hà hiểu việc giúp trẻ nén bớt đau thương, kể ra những mong muốn trong lòng mình khó khăn vô cùng. Bao lần tới lui, liên tiếp mang về những câu chuyện đầy tâm tư, nhiều đêm chị mất ngủ vì cứ mãi loay hoay tìm lời đáp cho thắc mắc “Làm gì để giúp các con nữa đây?”.

Không ưu tiên giúp tiền, POWAI dành tặng trẻ mồ côi phương tiện học tập, phương tiện di chuyển, chương trình phụ đạo, các khóa kỹ năng và những học bổng cho từng cấp học. Một mạng lưới người dẫn đường được thiết lập với nhiệm vụ đồng hành, cùng vạch ra lộ trình phát triển cho trẻ trong tương lai. Họ tiếp sức và đặt ra các thử thách rồi quan sát, hỗ trợ trẻ đạt từng mục tiêu nhỏ cho cả hành trình dài. “Chúng tôi không có nhiều tiền cũng như chưa quen đứng ra kêu gọi quyên góp nên chọn cách làm này. Chúng tôi vạch lộ trình và đi đường dài với các con. Việc này không hề đơn giản vì các kế hoạch cần dài hơi, sự chung tay nhiều phía nhưng khi đi khảo sát mới thấy nhiều hoàn cảnh quá khó khăn, không thể không giúp. Cả đợt dịch, đọc báo, xem đài, nhìn gương mặt các em thật sự tôi chịu không nổi. Những gương mặt ngây thơ ấy hằn rõ những thương tổn, khủng hoảng từ bên trong. Làm được gì chúng tôi làm liền cho các con, chứ chờ lâu lắm”, bà Nguyễn Thị Mỹ Khanh, Phó ban quản trị phụ trách tổ chức POWAI cho biết.

“Hôm nay, con đã thấy vui hơn”, “Nhờ có máy tính con học trực tuyến đỡ đau mắt lắm. Con cảm ơn!”, “Có xe đạp rồi, con mừng lắm”, “Nghe có người hỗ trợ con cháu mình chuyện học hành, tôi an tâm lắm vì ăn uống mắm muối qua ngày cũng xong chứ ở nhà thì làm sao thay đổi tương lai”… Mỗi ngày khi điện thoại nhận về bao lời cảm ơn, các tình nguyện viên POWAI chia sẻ cùng nhau như một cách tiếp thêm sức mạnh vì chặng đường phía trước còn dài và gian nan lắm.

Có thể bạn quan tâm

PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu chỉ đạo phòng, chống dịch tại Bình Dương.Ảnh: Thu Vân

" Chống dịch là phải xuống với dân!

Trò chuyện với PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, tôi hình dung về những vị chỉ huy chiến trường không tiếng súng, không mấy ai biết đến họ. Nhưng nếu không có họ, cuộc chiến chống đại dịch Covid-19 sẽ thất bại…

Bộ đội hỗ trợ người dân TP Hồ Chí Minh giữa mùa dịch Covid-19. Ảnh: KHỞI MINH

Giúp dân chống dịch

Hùng tráng trong âm điệu ca khúc “Bài ca thiện nguyện” của nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên, cuộc gặp mặt giữa Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Quân khu 7 và những người thiện nguyện, giúp bà con vượt qua đại dịch Covid-19 (làn sóng thứ tư) diễn ra tại TP Hồ Chí Minh một tối cuối năm 2021 thật xúc động.

Trẻ em làng quê hồn nhiên.

Về với thênh thang làng

May mắn cho mỗi ai có ngôi làng thân thương để về. Hai năm qua, dịch bệnh hoành hành, làng càng quan trọng với mỗi người. Bao người xa quê đã về nơi chôn nhau cắt rốn để được đỡ nâng, nương tựa.

Tranh: ĐẶNG DƯƠNG BẰNG

Đường đến mùa xuân

Nhìn chuyến xe đường dài Hà Nội-Lào Cai chuyển mình với những túi quần áo, bánh kẹo, quà Tết, lòng không khỏi rộn ràng. Cuộc gọi của người bạn đang công tác miền núi còn nặng những nỗi niềm: “Áo cũ nhưng lành lặn, ấm áp cũng là vô giá cho bọn trẻ nơi đây”. Bây giờ bạn và các em đang ngóng chuyến xe mùa xuân lên với bản làng.

Người dân tại Tân Kỳ (Nghệ An) giới thiệu thành quả bò giống với đoàn công tác Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam. Ảnh: VŨ ANH

Vì người nghèo sao cho trọn nghĩa

Có lẽ chưa bao giờ người nghèo phải đối mặt cùng lúc nhiều thử thách đến vậy. Từ những đại dịch Covid-19 cho tới bão lũ tại nhiều nơi như miền trung, Tây Nguyên... Để hỗ trợ kịp thời, toàn diện và lâu dài, cần sự liên kết của Nhà nước, doanh nghiệp và xã hội thành một “hệ sinh thái” chuyên nghiệp, không chỉ trong hoạt động thiện nguyện mà cả phát triển sinh kế.

Kim Anh (hàng đầu) cùng nhân viên địa phương trước cổng nhà hàng.

Hương vị Việt trên đảo Zanzibar

Với những chiếc bàn gỗ xinh xắn đặt trên nền cát và một tấm bảng gỗ ghi: “Phở đặc biệt sẽ xuất hiện trong thực đơn tuần này”, “Duy nhất tuần này, chúng tôi có món mới cho các bạn: Bún bò”... Những dòng chữ đã thay lời mời chào đến với “Duyên - Vietnamese Homecooking”, nhà hàng tên “Duyên” của cô gái Nguyễn Thị Kim Anh ở Zanzibar.

Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ân cần trao đổi với ngư dân tại Bình Định.

Áo phao cùng vượt sóng

Sẻ chia cùng hàng trăm nghìn ngư dân nghèo, hằng ngày đối mặt nguy cơ bão biển, triều cường và sự cố trên biển, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã vận động các nhà hảo tâm trao tặng hàng chục nghìn bộ áo phao cứu sinh đa năng.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

Trong đông giá đã hé chồi non

Vị Tết đang thật gần! Nhìn các chị buộc túm to nhỏ chiu chít trên gác-ba-ga xe đạp, rao dọc phố nhỏ, lại nhớ mái tóc bạc như suối cước trắng thả dài quá gối của bà. Mỗi lần gội đầu với nước bồ kết, hương nhu, lá sả, bà phải đứng lên ghế đẩu để tôi cầm gáo dội từ từ lên tóc. Mùi lá thơm bay lan xa trong nắng đông vàng như mật. Những ngày gian khó mà hạnh phúc như thế, thời gian càng lùi xa, nghe hương vị Tết đến gần, lòng càng nhung nhớ.

Minh họa: NGỌC HÙNG

Mái gianh mưa nắng quê hương

Thế hệ trẻ thế kỷ 21, chắc nhiều bạn không có khái niệm về nhà gianh vách đất. Thế hệ còn lại của thế kỷ 20, độ tuổi U70, U80, những khái niệm về nhà gianh như một tượng trưng cho nông thôn Việt Nam, chứ chưa hẳn là nghèo.

Một giếng cổ ở ngõ Tạm Thương, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Mắt trong hồn phố

Cuối phố Kim Hoa làng tôi xưa có giếng Ngọc bên đình, được coi là mắt rồng của đền thờ Cao Sơn đại vương, kinh trấn phía nam thành Thăng Long. Từ nhỏ, chúng tôi hay theo cô đồng Hơn gánh nước giếng Ngọc về ăn. Mái tóc dài đung đưa nhịp cùng đòn gánh. Có tối cô mời cung văn về hát. Giọng cô lanh lảnh: “Đến đây trước giếng sau chùa/Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu”. Chúng tôi nghe lịm cả người.