Đường đến mùa xuân

Nhìn chuyến xe đường dài Hà Nội-Lào Cai chuyển mình với những túi quần áo, bánh kẹo, quà Tết, lòng không khỏi rộn ràng. Cuộc gọi của người bạn đang công tác miền núi còn nặng những nỗi niềm: “Áo cũ nhưng lành lặn, ấm áp cũng là vô giá cho bọn trẻ nơi đây”. Bây giờ bạn và các em đang ngóng chuyến xe mùa xuân lên với bản làng.

Tranh: ĐẶNG DƯƠNG BẰNG
Tranh: ĐẶNG DƯƠNG BẰNG

Tôi nhận ra, được nhận những món quà là niềm vui lớn. Nhưng nếu mình tặng đi món quà ấy thì niềm vui càng đặc biệt. Cảm xúc yêu thương được lây lan trong từng việc làm, ý nghĩ. Mỗi lần cùng bạn bè thực hiện chương trình giúp đỡ người nghèo, tôi lại thấy mình lớn lên hơn bởi cảm xúc, suy tư và trải nghiệm. Có thể chúng ta chưa giàu nhưng không vì bớt đi một tấm áo, vài gói kẹo, hộp bánh mà chúng ta nghèo đi.

Một năm nhiều ảnh hưởng của dịch bệnh. Những ngày cách ly căng thẳng nhất, ngay tại Hà Nội, ta đã chứng kiến hàng trăm câu chuyện cảm động về giúp đỡ người khó trong đại dịch. Dịch bệnh cho thấy, ngay cả những người không nghèo nhưng cũng rất cần sự giúp đỡ. Ai cũng đã, đang và sẽ ở trong hoàn cảnh cần được giúp đỡ. Cũng nhờ đó mà ta thấy cuộc sống này tươi đẹp, đáng sống bao nhiêu. Trong những ngày TP Hồ Chí Minh mở cửa sau giãn cách để người dân tha hương có thể về quê, hàng nghìn người muốn về nhưng không có lộ phí, anh họ của bạn tôi vốn là một lái xe đường dài đã đi ra vòng vào mấy lượt bắc nam chuyến xe không đồng đưa bà con hồi hương. Anh nói, mình không làm, mình đứng ở ngoài ngó vào những hoàn cảnh rồi nói họ vất vả, họ đáng thương quá rồi mình lại sống đời sống của mình cũng là một lẽ. Nếu như xắn tay vào chia sẻ mới thấu hiểu hơn sự cực khổ của họ, mới hiểu sự giúp đỡ với họ lớn lao đến chừng nào. Mà đã hiểu rồi thì làm sao có thể cầm chừng trong khi mình có thể dốc sức, dốc lòng.

Chiếc áo ấm không còn mới bởi đứa trẻ thành phố đã mặc qua vài mùa đông, cũng có thể chiếc áo đã trở nên chật hẹp vì nhịp lớn lên của đứa trẻ. Một đứa trẻ sống ở miền núi, nơi mà khi mùa đông đến luôn lạnh hơn thành phố cả chục độ, nhưng chỉ có thể khoác trên mình chiếc áo mỏng lấm lem, bố mẹ quanh năm lo cái ăn còn chưa đủ. Nếu chiếc áo cũ kia được trao đến thì chắc chắn những ngày thơ của đứa bé miền núi sẽ ấm áp chừng nào.

Chúng ta trao đi những chiếc áo mà bao người đã gom lại để gửi đến những đứa trẻ xa xôi. Những đứa trẻ ấy đã trở nên gần gũi hơn bao giờ hết và trao lại cho chúng ta ước mơ của chúng. Tôi từng qua những ngày đông băng giá nơi miền núi. Buổi sáng, dù ở trong chăn và bên cạnh là bếp lửa thì mỗi khi định mở lời, miệng chúng ta cũng như bị đóng băng. Trong lúc ấy thì những đứa trẻ đã trở dậy, đến trường với đôi dép lê đã vẹt mòn, gót chân miết vào đất đá và sương giá. Còn những đứa không được đến trường thì chân đất lên nương, vén màn sương dày đặc mà đi, sương dày như thể mãi mãi không thể tan ra. Kỳ lạ thay, chúng luôn đem đến cho tôi cảm giác mạnh mẽ và vững chãi. Chúng như mầm non nhô lên từ đá, sự rắn chắc của đá không làm chúng nản lòng.

Thời gian nhận đồ giúp đỡ người nghèo của nhóm chúng tôi đã kết thúc nhưng những món quà ấm áp vẫn được gửi đến. Việc liên hệ nhà xe để gửi quà không hề dễ dàng bởi các bản nghèo thường ở quá xa đường lộ. Nhưng có những tấm lòng đã sẵn sàng sẻ chia áo ấm mà nếu không thể đưa đến nơi thì day dứt không yên. Còn đang khó nghĩ thì nhận được điện thoại từ người lái xe với những chuyến xe không đồng trong đại dịch. Vậy là Tết này, sẽ lại có những chuyến xe mang hơi ấm lên núi cao. Phố phường vẫn đang những ngày đông giá mà mùa xuân đã tràn ngập trong chúng tôi tự bao giờ.

Có thể bạn quan tâm

PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu chỉ đạo phòng, chống dịch tại Bình Dương.Ảnh: Thu Vân

" Chống dịch là phải xuống với dân!

Trò chuyện với PGS, TS, bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, tôi hình dung về những vị chỉ huy chiến trường không tiếng súng, không mấy ai biết đến họ. Nhưng nếu không có họ, cuộc chiến chống đại dịch Covid-19 sẽ thất bại…

Bộ đội hỗ trợ người dân TP Hồ Chí Minh giữa mùa dịch Covid-19. Ảnh: KHỞI MINH

Giúp dân chống dịch

Hùng tráng trong âm điệu ca khúc “Bài ca thiện nguyện” của nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên, cuộc gặp mặt giữa Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Quân khu 7 và những người thiện nguyện, giúp bà con vượt qua đại dịch Covid-19 (làn sóng thứ tư) diễn ra tại TP Hồ Chí Minh một tối cuối năm 2021 thật xúc động.

Trẻ em làng quê hồn nhiên.

Về với thênh thang làng

May mắn cho mỗi ai có ngôi làng thân thương để về. Hai năm qua, dịch bệnh hoành hành, làng càng quan trọng với mỗi người. Bao người xa quê đã về nơi chôn nhau cắt rốn để được đỡ nâng, nương tựa.

Người dân tại Tân Kỳ (Nghệ An) giới thiệu thành quả bò giống với đoàn công tác Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam. Ảnh: VŨ ANH

Vì người nghèo sao cho trọn nghĩa

Có lẽ chưa bao giờ người nghèo phải đối mặt cùng lúc nhiều thử thách đến vậy. Từ những đại dịch Covid-19 cho tới bão lũ tại nhiều nơi như miền trung, Tây Nguyên... Để hỗ trợ kịp thời, toàn diện và lâu dài, cần sự liên kết của Nhà nước, doanh nghiệp và xã hội thành một “hệ sinh thái” chuyên nghiệp, không chỉ trong hoạt động thiện nguyện mà cả phát triển sinh kế.

Em bé đang lau nước mắt cho mẹ. Sau mất mát, các con nhận về nhiều sự quan tâm, hỗ trợ từ cộng đồng.

Nắm tay dìu trẻ bước đi

Gõ cửa từng nhà trong danh sách “cầu cứu” gửi về, suốt mấy tháng nay, các tình nguyện viên POWAI (Trung tâm trợ giúp xã hội hỗ trợ trẻ mất người thân và gặp khó khăn do Covid-19) rong ruổi khắp TP Hồ Chí Minh để lắng nghe từng hoàn cảnh rồi lặng lẽ trao đi những yêu thương.

Kim Anh (hàng đầu) cùng nhân viên địa phương trước cổng nhà hàng.

Hương vị Việt trên đảo Zanzibar

Với những chiếc bàn gỗ xinh xắn đặt trên nền cát và một tấm bảng gỗ ghi: “Phở đặc biệt sẽ xuất hiện trong thực đơn tuần này”, “Duy nhất tuần này, chúng tôi có món mới cho các bạn: Bún bò”... Những dòng chữ đã thay lời mời chào đến với “Duyên - Vietnamese Homecooking”, nhà hàng tên “Duyên” của cô gái Nguyễn Thị Kim Anh ở Zanzibar.

Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ân cần trao đổi với ngư dân tại Bình Định.

Áo phao cùng vượt sóng

Sẻ chia cùng hàng trăm nghìn ngư dân nghèo, hằng ngày đối mặt nguy cơ bão biển, triều cường và sự cố trên biển, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã vận động các nhà hảo tâm trao tặng hàng chục nghìn bộ áo phao cứu sinh đa năng.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

Trong đông giá đã hé chồi non

Vị Tết đang thật gần! Nhìn các chị buộc túm to nhỏ chiu chít trên gác-ba-ga xe đạp, rao dọc phố nhỏ, lại nhớ mái tóc bạc như suối cước trắng thả dài quá gối của bà. Mỗi lần gội đầu với nước bồ kết, hương nhu, lá sả, bà phải đứng lên ghế đẩu để tôi cầm gáo dội từ từ lên tóc. Mùi lá thơm bay lan xa trong nắng đông vàng như mật. Những ngày gian khó mà hạnh phúc như thế, thời gian càng lùi xa, nghe hương vị Tết đến gần, lòng càng nhung nhớ.

Minh họa: NGỌC HÙNG

Mái gianh mưa nắng quê hương

Thế hệ trẻ thế kỷ 21, chắc nhiều bạn không có khái niệm về nhà gianh vách đất. Thế hệ còn lại của thế kỷ 20, độ tuổi U70, U80, những khái niệm về nhà gianh như một tượng trưng cho nông thôn Việt Nam, chứ chưa hẳn là nghèo.

Một giếng cổ ở ngõ Tạm Thương, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Mắt trong hồn phố

Cuối phố Kim Hoa làng tôi xưa có giếng Ngọc bên đình, được coi là mắt rồng của đền thờ Cao Sơn đại vương, kinh trấn phía nam thành Thăng Long. Từ nhỏ, chúng tôi hay theo cô đồng Hơn gánh nước giếng Ngọc về ăn. Mái tóc dài đung đưa nhịp cùng đòn gánh. Có tối cô mời cung văn về hát. Giọng cô lanh lảnh: “Đến đây trước giếng sau chùa/Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu”. Chúng tôi nghe lịm cả người.