Rồi ngày nắng lên

Lần thứ năm anh tới tìm Cát dù bị ngó lơ. Người ta thường biểu “quá tam ba bận”. Với anh, dường như mấy con số không có ý nghĩa gì. Bữa rày phố xá ướt nhẹp.
Minh họa: Thu Hà
Minh họa: Thu Hà

Chừng bốn giờ chiều, bầu trời đang trong xanh bắt đầu đổi sắc hệt cô gái dỗi người yêu, ì ầm trút cơn mưa lớn ngay lúc tan tầm. Ngã tư đèn đỏ chìm trong mờ mịt, dòng người ken cứng tìm không thấy lối về nhà. Cát nán lại công ty đợi mưa ngớt hạt, lòng đường thoát bớt nước. Nhìn qua ô cửa sổ, thấy anh đứng dưới trận mưa xối xả, Cát nghe nghèn nghẹn như có ai đó bóp chặt trái tim mình.

Cát đâu giận hờn anh, chỉ là chẳng biết tiếp tục thế nào. Bên nhau hơn mười năm, một quãng đường đủ lâu để có thể tiến tới bước tiếp theo. Nhưng Cát lạnh lùng quay đi ngay sau lời cầu hôn, bỏ lại mình anh ngơ ngác giữa bao cặp đôi đang quấn quýt trên cây cầu bên bờ sông lấp lánh ánh đèn từ dãy phố chiếu sang. Mặc cho người ta thì thào tiếng yêu vào tai nhau, ánh trăng lặng im, dòng sông lặng im. Và từ bữa đó tới nay, Cát cũng lặng im. Anh muốn nghe lời giải thích. Mà mưa đùng đùng dội ướt lòng anh.

Hồi đồng ý yêu nhau, Cát đã nói rõ ràng. Yêu chớ không cưới. Đâu nhất thiết phải lấy hôn nhân làm đích đến. Cứ yêu nhau vui vẻ và tự do, cần chi mấy thứ ràng buộc. Cưới hỏi chỉ là thủ tục, tổ chức rình rang cả làng chúc tụng có chắc sẽ hạnh phúc dài lâu. Chứng nhận kết hôn đơn giản là một tờ giấy, thay bằng chữ “ly hôn” mấy hồi. Lời hứa câu thề đều có thể phá vỡ. Nào có điều gì mãi mãi trên đời.

Ngay từ đầu, Cát xác định không lấy chồng, không sanh con. Anh chấp nhận chuyện đó, nên cả hai mới đồng hành cùng nhau. Trước anh, bao người ngọt nhạt đầu môi rồi chưng hửng và… bốc hơi. Những tưởng anh khác họ. Hóa ra anh cũng là một người bình thường mong muốn một cuộc sống bình thường, tới tuổi thì lấy vợ, tới lúc sẽ có con.

★★★

Đời Cát lạ lùng ngay từ lúc lọt lòng. Trong mỗi bữa cơm ở nhà nội, tai Cát gần như đóng vảy bởi mấy câu thuộc làu. Rằng má đẻ Cát ra hòng tranh một nửa căn nhà của ba. Nhầm lẫn thế nào, Cát lại là con gái, không phải cháu nối dõi mà cả gia đình đang mong chờ. Bất kể nội nói gì, Cát vẫn mong má đã từng yêu ba. Má năm mười bảy tuổi bất chấp lời cản ngăn của ngoại, mang tiếng bỏ nhà theo trai có lẽ bởi má thương ba thật thà, chưa biết toan tính như lời nội mãi chì chiết. Má chôn một sinh linh chưa tượng hình, bỏ đi quay lại, vật lộn lâu lắm mới có được cái đám cưới đàng hoàng. Rốt cuộc, ngày đón dâu, nội cấm má bước vào nhà bằng cửa trước. Sau này, số phận Cát ở nhà nội cũng như cánh cửa sau, đầy những giọt nước mắt tủi hờn.

Má trắng tay rời khỏi mảnh vườn một ngàn mét vuông giữa thị trấn, đem Cát cho ngoại chăm tới ngày biết đi biết nói. Nhà ngoại ở xã nghèo, bốn phía toàn khoai lúa, rơm rạ. Ngoại thương Cát thì ít, chủ yếu xót đứa cháu bị ba má ruột từ chối sự có mặt. Lo Cát lớn lên sẽ giống má, nên câu cửa miệng của bà ngoại luôn là “con gái phải...”. Con gái phải ăn uống từ tốn, con gái phải biết nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa. Con gái phải ngoan ngoãn học hành, cấm đú đởn ăn chơi. Con gái phải biết giữ mình, đừng dễ dàng nghe bọn đàn ông dụ dỗ. Mỗi câu răn dạy kèm một tiếng roi quất và lời đệm của ông ngoại “đánh cho nó chừa”.

Ba Cát cãi nhau với nội, bán đứt căn nhà nội xây cho, lấy tiền đi nơi khác mua đất mở quán nhậu. Một người phụ nữ theo ba về ăn ở giúp việc tại quán, quần quật mấy năm trời vẫn thiếu danh phận chính thức. Má Cát căm ghét cái nghèo tận xương tủy, thà lang bạt ở trọ chớ nhất quyết không quay về nhà ngoại. Má sanh một đứa con trai với người đàn ông đã có vợ, đổi được căn nhà khang trang ngay ngã tư con đường dẫn vào thị trấn. Chuyện của người lớn rối như mớ bùi nhùi sắt, nhét vào đầu Cát gây xước xát hư hao. Cát chán ghét tới cùng cực những cái bạt tai, bao trận cãi vã, lời đay nghiến, lườm nguýt bĩu môi.

Tròn tám tuổi, Cát bắt đầu những ngày tháng ăn cơm bốn nhà mà lớn lên. Nhà nội, nhà ngoại, nhà ba, nhà má. Nơi nào Cát cũng có thể tới, nhưng lại không có chốn nào để về. Có cảm giác như Cát chỉ là một người khách ghé chơi. Cát tới nhà ai sẽ cõng theo một ba lô nặng trịch quần áo và bao lời cay nghiệt của nơi mình vừa để lại đằng sau. Cát thăm nhà nội, ngủ ké chiếc giường nệm êm ái của chị Ngọc con bác Hai. Cát tới nhà ngoại, nằm trên tấm mền mỏng được ngoại trải ở phản gỗ dưới bếp. Cô nhân tình của ba để Cát nằm phía trong sát bờ tường, cùng chen chúc trong căn phòng chật chội ba xây tạm tại quán. Khi qua nhà má, nhờ em trai ngủ cùng má nên Cát có riêng một phòng. Đợi em trai lớn, Cát phải trả hết những gì đã mượn.

★★★

Anh vốn dĩ là con ngựa hoang chưa từng dừng lâu ở một đồng cỏ. Khi yêu rất cuồng nhiệt hết lòng, nhưng vừa chia tay liền có thể quên sạch như gió thổi cát bay xóa hết dấu vết. Rồi lại nhanh chóng lao vào tình yêu mới, lại mãnh liệt riết róng. Anh không để tình yêu có khoảng nghỉ, cứ yêu mải miết cuống quýt. Trong khi Cát từ chối hết người này tới người khác, thì anh đã yêu xong bằng chừng đó người. Có mối tình kéo dài hai tháng, cô gái ở lại lâu nhất được hai năm.

Mỗi lần kết thúc một mối tình, anh sẽ rủ Cát tới quán cụng keng vài chai bia. Và dẫn nhau ra bờ sông hóng gió, đứng ở khoảng đất đợi quy hoạch phía bên này nhờ nhờ tối nhìn sang phía những tòa cao ốc sáng rực ánh đèn. Cũng chính tại bờ sông đã lắng nghe bao lời thở than của hai đứa, anh tỏ tình với Cát trong một đêm choáng ngợp men say.

Cát từng nghĩ, có thể làm bạn với anh chớ đừng yêu. Năm đó, Cát lớ ngớ bước chân vào thành phố học đại học, va phải anh, được chỉ bày đủ thứ và làm tri kỷ của nhau tới bây chừ. Cát khá đa nghi, luôn thiếu cảm giác an toàn nên khó tin tưởng ai tuyệt đối. Thế mà lại buông bỏ phòng bị khi đứng trước anh. Dễ dầu gì tìm được một người dưng thương mình nhiều tới vậy. Anh là người duy nhất trên đời này thức suốt đêm chăm sóc Cát lúc nằm viện. Lần đó, cái mạng nhỏ của Cát đã được anh nhặt về. Anh cõng Cát từ tầng bốn dãy trọ xuống, chở đi cấp cứu. Tỉnh lại sau cơn mê man, nhìn thấy anh ngủ ngồi dưới chân giường bệnh, Cát vừa xót vừa cảm động. Bệnh viện đang mùa cao điểm, người nhà bệnh nhân trải chiếu nằm la liệt ngoài hành lang.

Cát nhận lời yêu anh mà ngỡ đang chơi trò cá cược. Làm sao giữ nổi dây cương một con ngựa hoang khó thuần. Nhưng nếu nghĩ kỹ, hai đứa quá hợp, Cát không muốn phải cưới, anh không yêu ai quá lâu, lỡ sau này chia tay vẫn ở cạnh bên như trước. Đơn giản là đổi tên mối quan hệ thôi mà. Đôi khi mọi thứ nhập nhằng, Cát chẳng rõ đó là tình yêu hay cảm giác thân thuộc.

Đang yêu đương yên bình, tự nhiên anh đòi cưới. Cát hoang mang, luống cuống bỏ chạy. Cát chẳng biết làm sao để sống được với gia đình, người thân, huống chi lấy chồng phải sống cùng người dưng, người lạ. Tới lần thứ năm anh đòi gặp Cát, đứng giữa cơn mưa chiều chờ đợi một người lòng dạ đang trăm nỗi ngổn ngang. Rốt cục, Cát đành phải đối diện với chính mình.

★★★

Thoát khỏi mộng dữ, Cát bật dậy thở dốc. Trong cơn mơ, Cát thấy mình đang đứng giữa trời mưa gió, gõ mãi mà cánh cửa căn nhà của má không mở để có chỗ trốn sấm chớp đùng đoàng trên đầu. Khuôn mặt ướt đẫm nước mắt. Cát cầm điện thoại lên nhấn số gọi anh, lúc nghe thấy âm thanh ấm áp từ phía bên kia mới đột nhiên khựng lại.

Thói quen là thứ đáng sợ, có thể khiến chúng ta thực hiện trong vô thức trước khi kịp nhận ra. Mười năm qua, Cát đã dựa dẫm vào anh quá nhiều. Mỗi đêm mưa tỉnh giấc bởi ác mộng, Cát đều tìm anh để được trấn an, giúp vơi bớt sợ hãi và cô đơn trong căn trọ lặng thinh giữa phố. Ngay cả khi gặp tai nạn xe hay bị bệnh đi cấp cứu, những tưởng sắp chết rồi, người đầu tiên Cát nghĩ tới luôn là anh. Chưa bao giờ trong đời Cát hoảng hốt buột miệng gọi “mẹ ơi” hay “ba ơi”.

Cát luôn chuẩn bị sẵn sàng cho sự chia ly. Sợ yêu nhiều sẽ tổn thương sâu, nên lúc nào cũng chừa sẵn đường lui cho mình. Nhưng Cát lùi một bước, anh sẽ tiến thêm một bước. Chơi trò kéo đẩy hoài khiến Cát mệt tới phát điên. Chẳng thể phũ phàng thêm nữa, bởi trái tim này vẫn thương anh thiệt nhiều. Thay vì mãi sợ hãi, hay mình thử đánh cược thêm một lần.

- Cho phép anh được trở thành người nhà của em.

Đôi môi Cát run lên bật khóc khi anh ngỏ lời lần thứ hai. Hai chữ “người nhà” là vết thương lớn nhất Cát cất giấu rất sâu trong lòng. Mỗi bận vào bệnh viện, các y tá và bác sĩ sẽ hỏi “người nhà đâu”. Nghe nhiều tới nỗi, Cát đã quen với việc bịa lý do. Cứ tưởng Cát chẳng bận tâm nữa, nghe anh nói mới vỡ lẽ bấy lâu nay mình cố giả vờ. Phải chăng, bởi vì quá khao khát nhưng không thể có được, nên Cát đã tự thôi miên bản thân, rằng mình không cần không muốn. Nhưng thật ra, Cát tha thiết mong ngóng hơn bất kỳ kẻ nào.

Người nhà? Trở thành người nhà. Hóa ra còn có cách đơn giản như thế. Nếu không được làm người nhà với những người thân ruột thịt, thì vẫn có thể trở thành người nhà của một ai đó khác.

Có người từng nói, đừng đánh giá những ngày sắp tới bằng những ngày đã trải qua. Trời đâu thể cứ mưa mãi không ngừng. Rồi sẽ có lúc mây mù tan biến, ánh mặt trời chiếu rọi xuống. Ngày nắng lên, Cát muốn thử đi tìm một nơi thuộc về.

Có thể bạn quan tâm

Minh họa: Kim Duẩn

Lửa vẫn sáng bên hồ

Người đàn ông trở lại Lũng Mây vào những ngày cuối năm, chiếc xe tải nhỏ chở theo đủ loại đồ gốm từ một làng nghề nằm bên dòng sông xa xôi ngoài mạn bắc.

Truyện ngắn của THANH QUANG

Về cùng mùa hoa

Khách ngắm nghía một hồi rồi gật đầu. Trong Thành, òa lên một niềm vui sướng. Làm việc với người có tiền, am hiểu nghệ thuật sướng thật. Hai tác phẩm điêu khắc hình ngựa của anh được mua với giá cao.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Chiếc bàn xoay cô độc

Cơn mưa phùn mang theo cái lạnh thấu xương thấm vào mọi ngõ ngách, mọi kẽ nứt của bức tường đá ong cũ kỹ.

Minh họa Nguyễn Minh

Điệu hò Cố Giang

Bấc trở ngọn đột ngột. Bảnh mắt sáng đã thấy gió se se lùa khắp đồng bưng. Lúa ngậm sữa, thơm phơn phớt cánh mũi. Bông oằn, trĩu cong lé đé mặt ruộng.

Minh họa VĂN HỌC

Xứ nước lên

Phải rời bỏ cái chốn này khi nước lên. Hồi đó, cứ nghĩ tới những cuộc đi là Khê buồn muốn khóc.

Minh họa: VĂN HỌC

Tro bụi ngược chiều

Nắng trưa vàng như chảo mật ong tưới xuống. Nghĩa trang lớn nằm ở ngoại ô, những ngôi mộ nơi góc khuất bị cỏ dại bọc kín, bia đá lấm bụi, từng vệt bẩn kéo dài chảy xuống theo vệt nước mưa, có lẽ do cơn mưa chiều qua.

Minh họa: Nguyễn Minh

Trăng sau bão

Về đến Hoàng Phủ lúc giữa chiều, gió se sắt làm những tán cây nhuốm bùn kêu lào rào.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Trên những dấu thu

Nhân đẩy cánh cổng sắt bước vào khoảng sân nhỏ. Ùa vào lòng anh là hương mộc ngọt ngào làm anh nhớ lại những năm tháng êm đềm.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Cơm đục

Những hạt cát mà anh đã lén trộn trong chén cơm năm đó, chắc bà già mù không nhớ đâu. Nội nói khi người hóa khói, nhẹ tênh một đời, không còn gì để nhớ thương hay oán giận. Cứ vậy mà tan.

Minh họa của Văn Học

Màu hoa tím trong mưa

Thành phố đã mưa suốt hai tuần không dứt. Những sợi tơ mảnh nối nhau tuôn xuống từ trời rồi hợp thành dòng chảy miên man qua từng con ngõ nhỏ. Hơi ẩm bám vào tường làm dãy nhà tập thể tróc vữa già thêm mấy chục năm. Âm thanh rả rích len vào giấc ngủ nghe buồn như tiếng khóc.

Minh họa: Nguyễn Minh

Qua mùa nước cạn

Nắng sồng sộc phả lên mặt người. Nóng bỏng rát lên từng thớ da. Đất nung lên chân, xuyên qua gót nứt nẻ, đi một bước đã thấy bưng bức.

Minh họa: Nguyễn Minh

Lời biển

Biển đón tôi bằng tiếng sóng dịu êm. Biển mênh mông bình yên đã dưỡng nuôi làng chài, để tôi và số ít trai gái có thể đi xa hơn.

Minh họa: Nguyễn Minh

Nài ngựa

Bây giờ khi đã lớn khôn, xa ký ức quê hương một quãng dài cả về thời gian và khoảng cách, nhưng mỗi lần nhìn cỗ xe ngựa đậu trong viện bảo tàng hay những khu du lịch sinh thái miệt vườn, là lòng tôi lại dâng lên cảm giác thân thương, thắm thiết.

Minh họa: Chu Văn

Vì một lời hứa nhỏ

Chỉ thiếu nửa điểm nữa thôi là tôi đã đạt điểm tuyệt đối ở cả ba môn thi đại học. Nhưng điều đó không khiến tôi bất ngờ.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Giờ đẹp

Sáng nay, thời tiết bình thường, trời không nắng, chẳng mưa, chỉ hơi ưng ửng vàng, gió thổi nhẹ. Nghe nói, mấy ngày tới sẽ có đợt áp thấp.

Minh họa: Nguyễn Minh

Những cái cây trong thành phố

Nhi ngồi làm việc cạnh một ô cửa bằng kính chẳng bao giờ mở. Cái chốt cửa bằng sắt hoen gỉ nằm im trong bức tường đầy hơi máy lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Phía trăng lên

Thức liên tục gắp thức ăn cho mẹ. Sự cố gắng của con trai cả khiến bà Mai thấy thương. Bà biết, con dâu chẳng ưa gì mình, còn Thức cố xóa nhòa khoảng cách mẹ chồng, nàng dâu.
Minh họa: DƯƠNG ĐÍNH

Mầm xanh ký ức

Xuồng vừa chạm bến thì tiếng đạn bất ngờ nổ rền như sấm xé tan màn đêm. Địch phục kích! Lửa lóe sáng giữa bóng tối, tiếng súng rát tai dội vang cả khúc sông. Nhóm người vội tản ra, người lao lên bờ, người len qua cầu khỉ, người lặn mình vào lùm cây tối sẫm.
Minh họa: Nguyễn Minh

Về may áo lụa

Trăng trải thành thảm vàng, bao phủ cả làng mạc, bãi dâu. Anh hòa mình vào ánh trăng với ngàn ngạt hương dâu, như sợ nay mai vùng Ngàn Hương sẽ bị cày xới.
Minh họa: Nguyễn Minh

Mùa hoa đã cũ

Góc phố có cây lan hoàng dương. Mùa xuân, hoa rủ xuống từng chùm rực rỡ.
Minh họa: Thu Hà

Ngang một bến sông

Nước dâng lên rờn rợn. Gió xốn xang như nỗi niềm của con sông gác mặt mình trong năm tháng. Lão Mậu đưa thuyền vào sát bờ, tắt máy. 
Lời ong bướm

Lời ong bướm

Chợ Hợp Thành một tháng bốn phiên. Sáng mai là phiên ngày hăm ba, còn một phiên ngày ba mươi nữa thôi là hết tháng giêng rồi.
Minh họa: Thu Hà

Một vùng nắng tỏa

Hoa mơ hoa mận nở rộ mà trời vẫn có gì đó mênh mang. Bản Thia, bản Ngài như trở nên vắng hơn, lọt thỏm giữa núi rừng.
Minh họa: Lê Thu Hà

Rồi ấm lại sắc xuân

Chị nhẹ bước ra vườn. Buổi sớm, không khí trong lành, tưởng như hương thơm phảng phất của các loài hoa đang lẩn khuất đâu đây bỗng chợt bung tỏa trong làn gió xuân phe phất. Bên kia là khóm cúc tần vẫn đang vào độ bung tỏa búp non. Đằng xa là vài bông cải cúc cuối vụ. Còn xa xa kia là một thảm dài xanh mướt mát của cỏ, của vườn cây bên ngôi nhà gỗ nhỏ. 
Minh họa: Thu Hà

Người canh xuân

Nhìn vào vườn đào, bà thấy gì? Biết bao lần ông hỏi bà vợ câu ấy. Bà sẽ nhìn ra bãi sông thông thốc gió: Ơ hay, vườn đào, nhìn vào thì thấy đào chứ gì nữa!
Bầu trời trăng sáng

Bầu trời trăng sáng

Cô thắng xe lại, giữa ngã tư nhốn nháo. Đám đông bu đen, tiếng quát tháo vang trời. Đêm đổ vệt dài vàng hiu hắt từ ánh đèn cao áp.
Minh họa: Thu Hà

Đợi một mầm xuân

Đá chân chống xe máy, Xuân ôm một bó cây tua tủa vào nhà. Hùng đang ngồi gõ lộc cộc bên máy tính, ngạc nhiên nhìn vợ thả bó cây chẳng khác gì mớ củi với những nhánh khô gầy guộc lên bàn.