Phà Ca

Chị tui đẹp. Nhưng bả hơi bị làm sao ý! Như điên… Dù thằng Cà Rá đã rào trước đón sau kín mít như vậy, Tình vẫn không thể trong một đêm mà rửa sạch sẽ hình ảnh của Phà Ca ra khỏi trí não mình. Phà Ca đẹp, kiểu đẹp của gái một con nó dễ bào mòn ánh mắt của mấy gã si tình. Nhất là khi họ biết Phà Ca không còn vướng mắc vào bất cứ gã đàn ông nào.
Minh họa: Thu Hà.
Minh họa: Thu Hà.

- Điên sao có con? - Tình vặn lại Cà Rá.

- Thì tại có con mới điên đó! Tự nhiên bữa nọ thấy bả ưỡn cái bụng thừ lừ như cóc chửa, má lôi đi kiếm thầy giải, tưởng chết rồi.

- Mà chắc tại bả cao số! Bả không chết, lại còn sinh ra một thằng nhóc con. Thằng nhỏ tỉnh như sáo. Còn bả điên từ đó.

Cà Rá đế thêm, trước khi chìm vào giấc ngủ nhọc nhằn, không quên nhích người để Tình được rộng chỗ trở mình, tránh động vết thương. Đêm đó, Tình xin đội trưởng cho anh ngủ lại với Cà Rá, thằng nhỏ sợ mái nhà trôi, cứ muốn giữ rịt. Sáng hôm sau khi chia tay ở bến phà bắc ngang con sông lớn, nước lũ vẫn còn dập dềnh chưa rút hẳn, nhưng cũng đã vơi đi nhiều. Mấy chiếc phà bị dòng lũ đẩy đứt neo, trôi tận cuối sông, phải nhờ sà-lan lai dắt ngược trở về bến cũ. Phà Ca đứng sẵn trên mũi phà, đứa nhỏ vừa đầy tuổi vẫn còn ngái ngủ trên lưng mẹ. Hai mẹ con và bà con xóm làng bịn rịn chia tay bộ đội đã lặn lội về cứu dân trong đợt lũ đột ngột đó. Mắt Phà Ca không nhìn thẳng Tình, cứ rưng rưng về phía xa xăm. Tình chỉ nựng gò má thằng nhỏ. Nó cũng đẹp, thừa hưởng nét đẹp của mẹ, và có lẽ cũng của cha, một phần. Dẫu cả làng này, không ai biết cha nó là ai. Đứa trẻ đó, mới mấy hôm trước Tình đã vớt nó lên bờ an toàn, khi nó đột ngột rớt khỏi tay mẹ. Phà Ca gần như chết đứng ở trên mái nhà mấp mé nước. Mắt cô lúc đó chỉ như vật trang trí, không còn có thể nhìn hay chảy nước mắt đớn đau. Thứ chảy ra lúc đó, chỉ là dòng máu đỏ từ những vết thương của Tình va đập vào xác cây cuốn theo lũ. Lúc đồng đội thả dây neo kéo được Tình với thằng nhỏ lên bờ, anh không còn cử động nổi. Trước khi lịm dần vào cơn mê, anh còn kịp nghe tiếng thằng nhỏ khóc ré lên một hồi dài. Đôi môi anh hé ra một cái nhếch mép nhẹ nhàng. Sống rồi! Chỉ cần thằng nhỏ còn sống là được, chuyện của anh, tính sau!

★★★

Chuyến xe đưa anh và đồng đội trở về đơn vị lần đó, tưởng gần mà hóa ra xa. Vì anh biết, sẽ không bao giờ có thể gặp lại mẹ con Phà Ca. Đơn vị anh di chuyển liên tục theo lệnh công tác. Nếu muốn trở lại, thì anh biết phải lấy lý do gì? Hay chỉ vì ánh mắt lạ lùng của người phụ nữ ấy. Nó ám cả những giấc mơ dài của anh, hơn năm nay.

★★★

Buổi chiều nhuộm vàng bến phà lần cuối trước khi lịm tắt. Phà Ca ngồi thẫn thờ trên bến. Quầy bán nước giải khát nhỏ xíu chỉ như cái cớ để cô có thể ngồi trên bến cả ngày. Bán buôn gì mà khách đưa một trăm cô thối lại bốn trăm. Cũng may khách thương, không ai nỡ lấy tiền thừa của cô. Nguyên cái xứ này, ai đẹp bằng Phà Ca. Đàn ông chết trong lòng vì cô nhiều vô kể. Mỗi tội cô không bình thường như bao người, khóc đó, cười đó, rồi im thinh. Cả tháng trời cũng có thể im thinh được, ai dám dây dưa. Ánh mắt cô đắm đuối ghim vào làn nước ngầu đục nhấp nhô vỗ mạn phà. Giờ tan tầm, xe rầm rập lên phà, dập dìu nương nhờ con phà cũ kỹ đưa qua sông. Ngày họ qua sông vài lần nhưng không nhớ nổi bến sông này còn bao nhiêu cây bần, bao nhiêu bụi dừa nước. Thậm chí những người gắn mình cả đời với cái bến phà quen thuộc này, cũng không bao giờ để tâm tới. Chỉ có Phà Ca. Cô nhớ gì là quyện một thứ, nhớ như ghim vào lòng, không sao phai phôi.

Lần nhớ này cũng vậy. Cô nhớ thắt ruột thắt gan. Nhớ đến độ như phát điên thêm lần nữa.

Lần thứ nhất cô phát điên là khi thằng Khoai lớn dần trong bụng mình. Cơn điên ấy gần như đã dịu lại khi Tình cứu được Khoai từ dòng nước lũ. Lần thứ hai cô điên là khi tay trọc phú giàu nhất cái bến phà đậu chiếc xe hơi tiền tỷ của gã trước ngôi nhà lá xập xệ, hất hàm kêu má cô đem thằng Khoai vô cô nhi viện, hoặc cho ai đó làm con nuôi. Gã sẽ cưới cô làm vợ lẽ. Gã cưới cô về nhà để có người hầu hạ, cơm bưng nước rót, dẫu thấp hèn nhưng coi như cũng có danh phận. Má xua tay. Không! Cháu tui, nó là người đó, có phải con chó con mèo mà hễ muốn cho là cho. Cậu bậy quá rồi! Cậu đi đi, đừng bao giờ ghé lại nhà tôi thêm lần nào. Gã búng tàn thuốc, rít lên một tiếng chửi thề. Mấy mẹ con bà, nghèo mà còn chảnh! Để coi, bà nuôi con cháu kiểu gì! Phà Ca nghe hết. Cô nuốt từng lời, mắc nghẹn.

Bữa đó Phà Ca khóc ngập sông. Con chửa hoang là cái tội lớn dữ vậy sao, hả má? Không đâu con! Thằng nhỏ là một món quà. Chỉ có điều, người tặng cho con lại không mấy thật lòng. Món quà này mình đã nhận là sẽ không bao giờ trả lại được. Nó nặng lắm. Nặng cả một đời! Má buông tiếng thở dài, dài như tiếng đêm. Phà Ca nghe lòng mình cũng trĩu nặng như chùm bần dốt trên bến sông. Bần dốt nặng nhất lúc nó sắp lìa cành, rụng là chìm nghỉm xuống dòng nước lạnh.

Mà thật, thằng Khoai là một món quà. Tiếng khóc cười của thằng nhỏ dần cũng lôi Phà Ca ra khỏi cơn mê dài. Bàn tay nhỏ xíu của nó nhiều lần chới với giữa đêm. Người ta đồn đoán những thằng cờ bạc bịp lần trước lảng vảng xứ này, gầy sòng, dụ thanh niên trai tráng ở đây mấy trò đỏ đen đã lén hại Phà Ca. Nhưng mọi lời đồn đoán cuối cùng cũng chìm xuống đáy sông. Thằng Khoai đẹp quá. Mà trong đám cờ gian bạc lận đó, thằng nào thằng nấy mặt mày xấu đau, chắc là không phải rồi. Cơn điên đưa Phà Ca đi qua những lời đồn, nhẹ thênh. Họ đâu biết, những lúc ngồi ở bến sông, cô đã thấy khuôn mặt ba thằng Khoai dưới mặt sông sâu. Khuôn mặt đó lạnh lắm. Nụ cười đã tắt từ lúc gã bỏ cô trong cơn mưa dầm tháng Ngâu lạnh cóng. Lúc đó, thằng Khoai chắc cũng đã bằng một hột đậu đỏ trong bụng cô rồi. Lúc đó cô biết trên đời có thứ lạnh hơn cả tuyết và băng giá xứ người.

Lại nhớ đợt lũ năm đó, nếu không có Tình, có lẽ Phà Ca cũng nhảy xuống dòng sông, mặc cho lũ cuốn, trôi đâu thì trôi, miễn được đi cùng con. Hoặc cũng có thể cô trở lại trong cơn mê dại. Chính người đàn ông trong bộ quân phục đó, không phải bất kỳ ông thầy, hoặc bác sĩ nào đã trả lại cho cô ký ức trọn vẹn.

Khoai trở về trong vòng tay cô, cũng là lúc cô nhớ tại sao mình có tên Phà Ca. Ngày má đẻ rớt cô ngay trên chiếc phà đang băng ngang sông, cô cất tiếng khóc giữa dòng trôi. Ba đặt tên cô là Phà Ca, như một lời nhắc về nơi cô sinh ra đó. Đời Phà Ca đã bao giờ trôi khỏi cái bến phà này đâu. Vậy mà nay cô một hai đòi theo đoàn xe của chùa thiện nguyện ngược ra bắc, nơi vừa có cơn lũ ống tàn khốc nhất lịch sử quét trôi, vùi dập bao phận người. Cà Rá la làng:

- Chị điên quá rồi!

Phà Ca gói ghém hành lý, sạc pin điện thoại... Cà Rá nói đúng. Cô có thể sẽ điên lần nữa, nếu cứ cắm mặt ở cái bến phà này, sống mòn…

★★★

Đêm buông hoang hoải, Tình không tài nào chợp mắt được. Mùi bùn, mùi xác động vật đang phân hủy vẫn còn váng vất khắp vùng. Cơn lũ như một con quái vật lùa cả làng vào cơn ác mộng kinh hoàng. Người ta nói, mấy chục năm rồi, xứ này đâu đã biết lũ là gì. Như một con rồng nằm yên trong lòng đất, bữa nọ bị kinh động, nó trồi lên, quằn quại lẫy hờn. Một lần tỉnh giấc của con quái vật lấy đi bao nhiêu đêm thức ròng trắng dã mắt người với tiếng khóc ai oán. Cái xứ mang mầu xanh thẫm của những vạt đồi, đẹp như một bức tranh, gieo vào lòng người bao nhiêu thương nhớ, vậy mà phút chốc biến mất cùng cơn lũ ống kinh hoàng nhất trong lịch sử. Bi ai nối dài, tang thương trồi lên theo từng vết cào xước tróc lở trên lưng đồi trải dài.

Hằng ngày phải vật lộn từng giờ để giúp dân, đồng đội Tình ai cũng rã rời. Những giọt nước mắt của dân khiến các anh không dám nghỉ ngơi lâu. Trưa nay, trong lúc dừng việc, chia nhau tô mì ăn vội, anh nghe đội trưởng gào vang:

- Đồng chí Tình! Đồng chí Tình có đó không? Có người cần gặp!

Tình bật dậy. Có lẽ là người đàn ông ở bản bên kia, sốt ruột hỏi thăm tin tức vợ con mất tích mấy ngày nay. Tình là người trực tiếp dò tìm vị trí người mất tích trong đống sạt lở, ai cũng mong được tiếp cận anh để còn có thể hy vọng.

★★★

Tình đứng chết trân trước người phụ nữ đó. Cô nói, em phải khó khăn lắm mới xin được một vé theo đoàn từ thiện, dẫu biết hiểm nguy.

Tình run rẩy:

- Tại sao…

- Em đã thấy anh trên các clip phát trên mạng mấy ngày qua.

Phà Ca không nói được nữa. Nước mắt cô chảy ướt đẫm vạt áo.

- Thằng nhóc… nó sao rồi? Cả nhà ổn chứ?

- Cả nhà ổn. Chỉ có em… là không!

Cuộc gặp chớp nhoáng đó không cho họ cơ hội nói nhiều hơn. Tình lưu số Phà Ca. Đợt này về, nhất định anh sẽ rầy thằng Cà Rá một chặp. Nghĩ sao, nó có số điện thoại anh mà giấu nhẹm chuyện Phà Ca giả điên để đi qua những lời đàm tiếu. Cô chịu đau đớn nhiều năm như vậy chưa đủ sao?

Lẽ nào, cái đêm cuối cùng hai anh em nằm ngủ, thủ thỉ với nhau trên mái nhà lềnh bềnh nước nổi đó, nó không biết là anh thương chị nó cũng dạt dào như nước sông kia sao?

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngắn của THANH QUANG

Về cùng mùa hoa

Khách ngắm nghía một hồi rồi gật đầu. Trong Thành, òa lên một niềm vui sướng. Làm việc với người có tiền, am hiểu nghệ thuật sướng thật. Hai tác phẩm điêu khắc hình ngựa của anh được mua với giá cao.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Chiếc bàn xoay cô độc

Cơn mưa phùn mang theo cái lạnh thấu xương thấm vào mọi ngõ ngách, mọi kẽ nứt của bức tường đá ong cũ kỹ.

Minh họa Nguyễn Minh

Điệu hò Cố Giang

Bấc trở ngọn đột ngột. Bảnh mắt sáng đã thấy gió se se lùa khắp đồng bưng. Lúa ngậm sữa, thơm phơn phớt cánh mũi. Bông oằn, trĩu cong lé đé mặt ruộng.

Minh họa VĂN HỌC

Xứ nước lên

Phải rời bỏ cái chốn này khi nước lên. Hồi đó, cứ nghĩ tới những cuộc đi là Khê buồn muốn khóc.

Minh họa: VĂN HỌC

Tro bụi ngược chiều

Nắng trưa vàng như chảo mật ong tưới xuống. Nghĩa trang lớn nằm ở ngoại ô, những ngôi mộ nơi góc khuất bị cỏ dại bọc kín, bia đá lấm bụi, từng vệt bẩn kéo dài chảy xuống theo vệt nước mưa, có lẽ do cơn mưa chiều qua.

Minh họa: Nguyễn Minh

Trăng sau bão

Về đến Hoàng Phủ lúc giữa chiều, gió se sắt làm những tán cây nhuốm bùn kêu lào rào.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Trên những dấu thu

Nhân đẩy cánh cổng sắt bước vào khoảng sân nhỏ. Ùa vào lòng anh là hương mộc ngọt ngào làm anh nhớ lại những năm tháng êm đềm.

Minh họa: Trần Xuân Bình

Cơm đục

Những hạt cát mà anh đã lén trộn trong chén cơm năm đó, chắc bà già mù không nhớ đâu. Nội nói khi người hóa khói, nhẹ tênh một đời, không còn gì để nhớ thương hay oán giận. Cứ vậy mà tan.

Minh họa của Văn Học

Màu hoa tím trong mưa

Thành phố đã mưa suốt hai tuần không dứt. Những sợi tơ mảnh nối nhau tuôn xuống từ trời rồi hợp thành dòng chảy miên man qua từng con ngõ nhỏ. Hơi ẩm bám vào tường làm dãy nhà tập thể tróc vữa già thêm mấy chục năm. Âm thanh rả rích len vào giấc ngủ nghe buồn như tiếng khóc.

Minh họa: Nguyễn Minh

Qua mùa nước cạn

Nắng sồng sộc phả lên mặt người. Nóng bỏng rát lên từng thớ da. Đất nung lên chân, xuyên qua gót nứt nẻ, đi một bước đã thấy bưng bức.

Minh họa: Nguyễn Minh

Lời biển

Biển đón tôi bằng tiếng sóng dịu êm. Biển mênh mông bình yên đã dưỡng nuôi làng chài, để tôi và số ít trai gái có thể đi xa hơn.

Minh họa: Nguyễn Minh

Nài ngựa

Bây giờ khi đã lớn khôn, xa ký ức quê hương một quãng dài cả về thời gian và khoảng cách, nhưng mỗi lần nhìn cỗ xe ngựa đậu trong viện bảo tàng hay những khu du lịch sinh thái miệt vườn, là lòng tôi lại dâng lên cảm giác thân thương, thắm thiết.

Minh họa: Chu Văn

Vì một lời hứa nhỏ

Chỉ thiếu nửa điểm nữa thôi là tôi đã đạt điểm tuyệt đối ở cả ba môn thi đại học. Nhưng điều đó không khiến tôi bất ngờ.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Giờ đẹp

Sáng nay, thời tiết bình thường, trời không nắng, chẳng mưa, chỉ hơi ưng ửng vàng, gió thổi nhẹ. Nghe nói, mấy ngày tới sẽ có đợt áp thấp.

Minh họa: Nguyễn Minh

Những cái cây trong thành phố

Nhi ngồi làm việc cạnh một ô cửa bằng kính chẳng bao giờ mở. Cái chốt cửa bằng sắt hoen gỉ nằm im trong bức tường đầy hơi máy lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Phía trăng lên

Thức liên tục gắp thức ăn cho mẹ. Sự cố gắng của con trai cả khiến bà Mai thấy thương. Bà biết, con dâu chẳng ưa gì mình, còn Thức cố xóa nhòa khoảng cách mẹ chồng, nàng dâu.
Minh họa: DƯƠNG ĐÍNH

Mầm xanh ký ức

Xuồng vừa chạm bến thì tiếng đạn bất ngờ nổ rền như sấm xé tan màn đêm. Địch phục kích! Lửa lóe sáng giữa bóng tối, tiếng súng rát tai dội vang cả khúc sông. Nhóm người vội tản ra, người lao lên bờ, người len qua cầu khỉ, người lặn mình vào lùm cây tối sẫm.
Minh họa: Nguyễn Minh

Về may áo lụa

Trăng trải thành thảm vàng, bao phủ cả làng mạc, bãi dâu. Anh hòa mình vào ánh trăng với ngàn ngạt hương dâu, như sợ nay mai vùng Ngàn Hương sẽ bị cày xới.
Minh họa: Nguyễn Minh

Mùa hoa đã cũ

Góc phố có cây lan hoàng dương. Mùa xuân, hoa rủ xuống từng chùm rực rỡ.
Minh họa: Thu Hà

Ngang một bến sông

Nước dâng lên rờn rợn. Gió xốn xang như nỗi niềm của con sông gác mặt mình trong năm tháng. Lão Mậu đưa thuyền vào sát bờ, tắt máy. 
Lời ong bướm

Lời ong bướm

Chợ Hợp Thành một tháng bốn phiên. Sáng mai là phiên ngày hăm ba, còn một phiên ngày ba mươi nữa thôi là hết tháng giêng rồi.
Minh họa: Thu Hà

Một vùng nắng tỏa

Hoa mơ hoa mận nở rộ mà trời vẫn có gì đó mênh mang. Bản Thia, bản Ngài như trở nên vắng hơn, lọt thỏm giữa núi rừng.
Minh họa: Lê Thu Hà

Rồi ấm lại sắc xuân

Chị nhẹ bước ra vườn. Buổi sớm, không khí trong lành, tưởng như hương thơm phảng phất của các loài hoa đang lẩn khuất đâu đây bỗng chợt bung tỏa trong làn gió xuân phe phất. Bên kia là khóm cúc tần vẫn đang vào độ bung tỏa búp non. Đằng xa là vài bông cải cúc cuối vụ. Còn xa xa kia là một thảm dài xanh mướt mát của cỏ, của vườn cây bên ngôi nhà gỗ nhỏ. 
Minh họa: Thu Hà

Người canh xuân

Nhìn vào vườn đào, bà thấy gì? Biết bao lần ông hỏi bà vợ câu ấy. Bà sẽ nhìn ra bãi sông thông thốc gió: Ơ hay, vườn đào, nhìn vào thì thấy đào chứ gì nữa!
Bầu trời trăng sáng

Bầu trời trăng sáng

Cô thắng xe lại, giữa ngã tư nhốn nháo. Đám đông bu đen, tiếng quát tháo vang trời. Đêm đổ vệt dài vàng hiu hắt từ ánh đèn cao áp.
Minh họa: Thu Hà

Đợi một mầm xuân

Đá chân chống xe máy, Xuân ôm một bó cây tua tủa vào nhà. Hùng đang ngồi gõ lộc cộc bên máy tính, ngạc nhiên nhìn vợ thả bó cây chẳng khác gì mớ củi với những nhánh khô gầy guộc lên bàn.
Minh họa Thu Hà

Ngoài kia sơn ca vẫn hót

Sau chừng hơn hai giờ mật phục để bắt những kẻ săn muông thú, ông tạm thả lỏng cơ thể. Rừng xanh mênh mông. Tiếng gió nhè nhẹ từ vách núi phía xa dội lại. Trên tán cây, thi thoảng rơi xuống tiếng chim hót.