Lưu ký ức Sài Gòn ngày dịch

Mê sưu tầm đồ cổ và được biết đến với rất nhiều bộ sưu tập, kỷ lục quốc gia, nhưng mấy tháng nay, anh Huỳnh Minh Hiệp, Phó Chánh văn phòng Trung tâm UNESCO Nghiên cứu bảo tồn cổ vật Việt Nam lại “phá lệ”, sưu tầm toàn đồ mới. Bộ sưu tầm với hơn 1.000 hiện vật liên quan đến đợt dịch thứ tư tại TP Hồ Chí Minh mà anh dành nhiều tâm sức tìm kiếm, lưu giữ đang khiến không ít người xúc động. Họ nhìn thấy một chặng đường gian nan nhưng đầy tình thương yêu của Sài Gòn trong ngày giãn cách.

Nhà sưu tầm Huỳnh Minh Hiệp cùng các hiện vật trong bộ sưu tập về mùa dịch tại TP Hồ Chí Minh.
Nhà sưu tầm Huỳnh Minh Hiệp cùng các hiện vật trong bộ sưu tập về mùa dịch tại TP Hồ Chí Minh.

Bộ sưu tập đặc biệt

“Thân tặng anh Lúa những kỷ vật lưu giữ ký ức của một giai đoạn khó khăn, “mệt mỏi” của Sài Gòn khi đại dịch Covid-19 tràn đến. Một giai đoạn mà trước đây Sài Gòn chưa từng trải qua và đang hồi sinh mạnh mẽ”. 

Đọc những dòng chữ Chủ tịch UBND phường An Lợi Đông, TP Thủ Đức viết vào cuốn sổ lưu niệm khi trao tặng mấy tờ giấy đi đường trong đợt giãn cách vừa qua, anh Hiệp vẫn rưng rưng. Nó khiến anh nhớ lại những ngày TP Hồ Chí Minh gồng mình chống dịch, khó khăn bủa vây. Ngay cả khi có thể cùng bạn bè ngồi uống cà-phê trò chuyện cùng nhau, đôi lúc, anh Hiệp vẫn chưa dám tin đó là sự thật. “Sài Gòn những ngày giãn cách sao mà đau lòng đến vậy không biết. Đường phố không bóng người, đâu đâu cũng dây giăng. Giờ thì hồi sinh rồi, mừng rồi”, nhà sưu tầm Huỳnh Minh Hiệp nhớ lại.

Phần lớn trong bộ sưu tập “lạ đời” này của anh Hiệp là hơn 500 phiếu đi chợ của người dân tại TP Thủ Đức cùng các quận, huyện còn lại ở TP Hồ Chí Minh. Ngoài ra còn có rất nhiều hiện vật lưu ký ức mùa dịch khác như các loại giấy đi đường, giấy nhập-xuất viện điều trị Covid, giấy hoàn thành cách ly, giấy mời đi tiêm vaccine, giấy đi chợ hộ dân... Anh giữ lại cả những tờ giấy đính trên xe thiện nguyện, xe các đoàn phục vụ chống dịch và mấy cái áo tình nguyện viên trao tặng. Với nhiều người, những món đồ đó đã hết hạn sử dụng, có thể cất vào quên lãng hoặc để đâu chẳng nhớ nhưng với anh, đó là những mảng ký ức cần được ghép nối và lưu giữ kỹ càng. 

Mấy nay, người tìm đến tiệm cà-phê Lúa của anh Hiệp rất đông. Họ muốn gửi tặng những gì còn giữ lại trong đợt giãn cách chưa từng thấy ở TP Hồ Chí Minh. Trước họ biết anh là người sưu tầm đồ cổ và những hiện vật về Sài Gòn xưa, còn nay, người ta truyền tai nhau về một “anh Lúa” lưu ký ức mùa dịch. “Mấy tờ giấy thôi, tôi cũng quý. Tôi muốn lưu lại hình ảnh Sài Gòn giai đoạn này để mọi người luôn nhớ về giai đoạn khó khăn, kinh khủng nhất mà chúng ta đã cùng nhau bước qua. Có những hiện vật lạ lẫm vô cùng như giấy đủ điều kiện để tập thể dục ở phường Tân Phú, quận 7 hay giấy nhận chăm sóc em bé bốn ngày tuổi cả nhà nhiễm Covid từ một tình nguyện viên trong mùa dịch. Tôi lưu lại đây, ai cần đến xem và nghe những câu chuyện về nó, về Sài Gòn mùa dịch”, anh Hiệp cho biết thêm.

Những ngày không thể nào quên

Ai tặng gì liên quan đến dịch bệnh tại TP Hồ Chí Minh đợt này, anh Hiệp sắp xếp, lưu lại hết. Khách vừa rời đi, anh tìm một góc vắng trong tiệm, ngồi xem kỹ từng tờ giấy, món đồ. Khi lật lại ký ức bằng hiện vật, anh nhớ như in những ngày mình rong ruổi khắp thành phố với người bạn thân tên Dũng trong vai trò tình nguyện viên đi trao tặng vật dụng y tế, thực phẩm, nhu yếu phẩm tại những khu vực “giăng dây”, cơ sở y tế. Những ngày buồn đáng nhớ, anh Hiệp gọi đợt giãn cách kéo dài tại TP Hồ Chí Minh như vậy.

Đáng nhớ là vì trong đau thương, mất mát ấy, anh cùng nhiều người dân khác đã kịp chung tay, góp sức phòng, chống dịch. Đáng nhớ là vì khổ cực, hiểm nguy đến mấy mọi người vẫn nương nhau bước qua giai đoạn gian truân nhất để biết quý trọng hơn tình người, sự sẻ chia. Đáng nhớ là vì có quá nhiều thứ trước đây chưa từng, cả cách người ta cho đi yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Giữa những ngày “khiếp khủng” ấy, tình người vẫn là điều lấp lánh, ấm áp vô ngần.

Bên cạnh bộ sưu tập các hiện vật mọi người gửi tặng, anh Hiệp còn tự làm một bộ sưu tập ảnh mùa dịch cho riêng mình. “Sài Gòn có bến Chương Dương/có Dinh Độc Lập, có đường Tự Do/phường Chợ Quán, khóm Cầu Kho/bến xe Lục Tỉnh, con đò Thủ Thiêm...”. Những câu thơ trong bài “Sài Gòn” được anh tái hiện theo hình thức bưu thiếp, phía trên gắn thêm con tem dịch Covid. Nhân vật chính xuyên suốt trong bộ bưu thiếp là anh với bộ đồ bảo hộ mầu trắng kín mít, mặt đeo khẩu trang, đứng cạnh những địa danh nổi tiếng tại TP Hồ Chí Minh. Sài Gòn quen mà lạ vì vẫn là cảnh cũ, góc quen nhưng khi dịch tới vắng tanh, không bóng người. Đó là những bức ảnh anh nhờ bạn đồng hành tranh thủ chụp khi cả hai cùng nhau làm nhiệm vụ tiếp tế lương thực, thực phẩm cho những nơi cần trong chuỗi ngày “ai ở đâu, ở yên đấy”. 

Ngồi xem lại từng bức ảnh, anh Hiệp kể vanh vách lúc đó mình đi đâu, làm gì, lòng chông chênh thế nào. Nhất là khi vào các bệnh viện dã chiến, chứng kiến lằn ranh sinh tử, anh cảm nhận rõ nhất sự mất mát của dịch bệnh cùng nghị lực của mọi người. Ai cũng tìm đủ cách để gắng gượng, mong ngày dịch bệnh tan đi. Và thêm nhiều câu chuyện đẹp khác đã được anh giữ lại bằng hình ảnh, hiện vật, giấy tờ: “Đợi tình hình ổn hơn chút nữa, tôi sẽ bày biện mọi thứ trong triển lãm “Sài Gòn mùa dịch”. Tôi nghĩ ai ở Sài Gòn trong mấy tháng qua chắc khó lòng quên những ngày đáng nhớ này. Đôi khi, có những điều không vui ta vẫn cần lưu giữ vì nó giúp ta mạnh mẽ hơn, yêu thương nhau và yêu Sài Gòn nhiều hơn. Gần 50 tuổi, sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, đây là món quà tôi dành tặng thành phố trong những ngày khó khăn mà chúng ta cùng nhau cố gắng vượt qua”. 

TP Hồ Chí Minh đang hồi sinh từng ngày, người dân tìm cách thích ứng linh hoạt trong tình hình mới. Thế nhưng, trong những câu chuyện thường nhật, người dân vẫn nhắc nhớ về Sài Gòn những ngày giãn cách với chốt chặn, giấy đi đường, phiếu đi chợ, túi quà F0, điều trị Covid, cách ly tại nhà... Nhắc chẳng phải để bi quan, nhắc để dặn người, dặn mình không được quên những ngày đáng nhớ, nhất là những hy sinh, mất mát lặng thầm.

Có thể bạn quan tâm

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong buổi giao lưu, tặng chữ ký bạn đọc tại Hà Nội.

Khi nghề viết trở thành một cách sống

Nguyễn Nhật Ánh nhiều năm qua cũng sống khá lặng lẽ. Ông kín đáo, gần như để tác phẩm làm công việc của nó. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến một điều trở nên rõ hơn: Giá trị của một nhà văn rốt cuộc không chỉ nằm ở mức độ xuất hiện của họ trong đời sống công chúng, mà quan trọng hơn ở những gì họ để lại trong đời sống của người đọc.

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Thử nghiệm vở diễn đầu tiên của dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á

Từ tháng 9, Dàn khí nhạc bản địa Đông Nam Á S.E.A Sound trình diễn thử nghiệm vở diễn đầu tiên mang tên “Thức“ tại Alluvium Centre (đường Đinh Tiên Hoàng, Ninh Bình). Khán giả có thể đăng ký thưởng thức miễn phí qua fanpage của dàn nhạc. “Thức“ là một trải nghiệm âm nhạc hoàn toàn mới, khí nhạc bản địa nhưng không hòa tấu dân ca, không hòa âm phối khí, không lời.

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Những câu thơ “nợ màu nhớ nhung”

Nhà thơ Trương Minh Hiếu vừa cho xuất bản tập thơ lục bát “Thả gió qua sông” (NXB Văn học). Tôi tò mò: “Thả gió qua sông” là gì và Hiếu muốn nói gì với việc thả gió qua sông?

GS Anthony Burke thảo luận trực tiếp với nhà thiết kế Vũ Thảo của Kilomet 109, đại diện Trúc Chỉ và đại diện Vụn Art.

Thiết kế Việt lan tỏa trên kênh truyền hình Australia

1. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và bùng nổ công nghệ, câu hỏi “Thiết kế để làm gì?” không còn gói gọn trong tính thẩm mỹ hay công năng đơn thuần. Câu trả lời vừa được khắc họa qua lăng kính của GS, kiến trúc sư Anthony Burke (Australia) cùng một số nghệ sĩ, nhà sáng tạo Việt Nam.

Đồng bào đón Tết Độc lập tại Làng Văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam. Ảnh: ANH QUÂN

Lan tỏa sức mạnh nội sinh văn hóa

Một tuần đón Tết Độc lập vừa đi qua, để lại nhiều thông tin quan trọng về các hoạt động văn nghệ tại nhiều nơi trên mọi miền đất nước, vừa góp phần đưa di sản và lan tỏa niềm tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ, vừa thu hút bạn bè quốc tế đến du lịch, tham quan.

Cụ già đầu ngõ

Cụ già đầu ngõ

Bà già ngồi trước ngõ gần như suốt ngày. Sáng cũng thấy bà, chiều cũng thấy bà, có hôm tôi đi về quá mười giờ đêm vẫn thấy cái dáng nhỏ thó ấy ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, trước mặt là túi len, lúc nào bà cũng đan len. Tôi vẫn nghĩ nó là thói quen luôn chân luôn tay của lớp người thế hệ trước.

Các liveshow tầm trung thường rất khó để có doanh thu từ tiền bán vé và trông chờ phần lớn ở nhà tài trợ.

Nghệ sĩ Việt chật vật làm liveshow

Ở Việt Nam, để thực hiện một liveshow tầm trung trong một sân khấu ngoài trời hoặc nhà hát khoảng 600-1.000 chỗ ngồi thì tổng kinh phí đầu tư của nghệ sĩ hay nhà sản xuất dao động khoảng 3 đến 5 tỷ đồng. Đây là con số gần như là thách thức với bất kỳ nghệ sĩ nào nếu như không có nhà tài trợ hay nhãn hàng đồng hành.

Đại sứ Đỗ Hùng Việt, Trưởng Phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên hợp quốc, phát biểu giới thiệu nghị quyết.

Việt Nam khởi xướng Thập kỷ quốc tế về Văn hóa

Ngày 4/9, Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 80 đã thông qua Nghị quyết phát động “Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững”, tuyên bố giai đoạn 2027-2036 là Thập kỷ quốc tế về Văn hóa vì Phát triển bền vững.

Nghệ sĩ Phạm Hồng Định (đứng đầu hàng) hướng dẫn các chị em văn nghệ cơ sở trong một chương trình tập huấn.

Giữ lửa văn nghệ trong nhân dân

Không chọn ánh đèn sân khấu làm nơi duy nhất để gửi gắm đam mê, biên đạo múa Phạm Hồng Định - Trưởng phòng Nghiệp vụ Văn hóa, Trung tâm Văn hóa tỉnh Ninh Bình lại dành nhiều tâm huyết cho những chuyến đi về cơ sở. Ở đó, chị gặp những người dân yêu văn nghệ, những câu lạc bộ say mê nghệ thuật truyền thống và những lớp học giản dị nhưng đầy ắp niềm vui.

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Hồn Tổ quốc khắc nên hình đất nước

Sau 30 phút ngồi cabin cáp treo, chúng tôi lên tới “nóc nhà Đông Dương”. Ngắm nhìn và chụp ảnh mãn nguyện, chúng tôi lục tục giục nhau “xuống núi”. Ông Kim Lãm, người “tổ chức” nhóm lên đỉnh Phan Xi Phăng, xua tay vội vã: “Hôm nay là thứ 6. Điều đặc biệt sắp xảy ra”…

Lễ nhảy lửa đã được đông đảo du khách, người dân các địa phương tìm đến chiêm ngưỡng. Ảnh: THÀNH ĐẠT

Gần nửa thế kỷ tận hiến cho văn hóa sơn cước

Những gì TS Trần Hữu Sơn nói, với tôi, đó hầu hết là những câu chuyện riêng có, lạ lùng mà cảm động về tấm lòng son sắt với di sản văn hóa vùng cao của một chuyên gia uy tín, từng phụ trách ngành văn hóa tỉnh Lào Cai, nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam, người được Chính phủ Cộng hòa Pháp trao tặng Huân chương Hiệp sĩ Cành cọ Hàn lâm trong lĩnh vực giáo dục, khoa học và văn hóa nghệ thuật.

Nhà thơ Quách Tấn.

Ba cánh chim bằng miền phố biển

Nha Trang một thời có ba nhân vật văn chương nổi tiếng sống và sáng tác, dâng đời những tác phẩm văn chương tràn đầy giá trị cảm xúc, đó là thi nhân Quách Tấn, Giang Nam và nhà văn Võ Hồng. Họ thật sự là những cánh chim sải cánh rộng trên bầu trời văn chương xứ Việt. Thật may mắn tôi được gặp cả ba con người ấy lúc sinh thời.

Ca sĩ Noo Phước Thịnh biểu diễn tại chương trình “Tổ quốc trong tim”. Ảnh: THÀNH ĐẠT

“Âm nhạc - phương tiện hữu hiệu lan tỏa vẻ đẹp Việt Nam”

Hơn một tuần sau đêm nhạc “Tổ quốc trong tim”, những dư âm và cảm xúc vẫn vẹn nguyên trong ca sĩ Noo Phước Thịnh. Trong không khí kỷ niệm 81 năm Ngày lập nước 2/9, anh chia sẻ về vai trò của âm nhạc, trách nhiệm người nghệ sĩ trong lan tỏa hình ảnh đất nước và con người Việt Nam.

Nhận thức mới về “tài sản số”

Nhận thức mới về “tài sản số”

Trong bối cảnh Việt Nam đang đẩy mạnh quá trình chuyển đổi số quốc gia và bước vào giai đoạn tăng tốc phát triển kinh tế số, các yếu tố như dữ liệu số và tài sản số đang từng bước trở thành nguồn lực chiến lược. Dù vậy, khái niệm “tài sản số” hiện vẫn còn tương đối mới mẻ, dễ bị nhầm lẫn hoặc đồng nhất với tiền mã hóa đơn thuần. Sự thiếu hụt về thông tin đa chiều khiến không ít người tiếp cận lĩnh vực này với tư duy phong trào, tiềm ẩn nhiều rủi ro về pháp lý và tài chính.

Họa sĩ Nguyễn Bỉnh Sơn bên tác phẩm của mình.

“Lạ hóa” cây đa từ sơn mài truyền thống

Chắc tay với kỹ thuật sơn mài truyền thống, Nguyễn Bỉnh Sơn luôn hướng đến tìm tòi cách tạo hình, biểu đạt với những gam màu phá cách, khai thác tính mới lạ, độc đáo cho nghệ thuật sơn mài. Những cây đa của anh đủ màu sắc nhưng vẫn mang đến người xem sự đồng điệu hay đi xa hơn với những khung cảnh thiên nhiên mang tính biểu tượng.

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Nơi nơi sáng đèn dịp lễ

Những ngày cuối tuần qua, chào mừng 81 năm độc lập, khắp ba miền cùng lúc diễn ra các sự kiện văn hóa, thể thao và du lịch. Tại Hải Phòng chiều tối thứ sáu (28/8), Lễ khai mạc Phố đi bộ, ẩm thực và các hoạt động phát triển kinh tế ban đêm diễn ra tại khu vực Dải vườn hoa Trung tâm và Nhà hát thành phố. Chương trình sẽ diễn ra vào tối thứ 6 và thứ 7 hàng tuần, mang đến cho người dân, du khách những trải nghiệm đặc sắc khi đến với thành phố Cảng.

Các biển hiệu mang nhiều thứ tiếng trên một tòa nhà. Ảnh: K.MINH

Giữ tên tiếng Việt thế nào trong Hà Nội đô thị hóa và hội nhập?

Ngôn ngữ quốc tế đã trở thành một thành tố đáng kể trong cách đặt tên các không gian ở mới của Hà Nội. Nhưng phía sau những cái tên ấy không chỉ là câu chuyện về tiếng Anh hay tiếng Việt. Đó còn là câu chuyện về cách một thành phố đang mở rộng, thay đổi và tạo ra những lớp địa danh mới.

Các em thiếu nhi tham gia chương trình “Trở về thời khắc thiêng liêng” tại Hội trường Thống Nhất. Ảnh: KHÁNH HIỆP

Chạm vào lịch sử

Công nghệ cùng cách trình chiếu, sắp đặt, trưng bày sáng tạo đã đưa khách thưởng lãm hòa vào những thời khắc đáng nhớ của lịch sử.

Thịt luộc mắm tép. Ảnh: SONG ANH

Mắm tép

Mâm cơm có thêm bát mắm tép. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ vừa chạm đầu lưỡi. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bốc lên làn khói mỏng.

Nhóm bạn văn trẻ Gia Lai trong lần ra mắt sách của nhà thơ Lê Vi Thủy.

Tình bằng hữu trợ lực trên đường văn

Trong các nhóm bạn văn chương, ngoài việc chia sẻ những thông tin hữu ích cùng nhau còn là việc giúp nhau, xây dựng, góp ý để có thể có những kỹ thuật viết tốt hơn cũng như có những bài viết hay hơn. Người đi trước sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, động viên những cây bút mới, tạo nên một môi trường sáng tạo lành mạnh, nơi tài năng được khích lệ và lòng yêu văn học được nuôi dưỡng.