Ở tuyến biên giới xa nhất và cao nhất

Sáng sớm ở Đồn biên phòng Đắc Bô, cậu lính anh nuôi dắt con dao to vào sau lưng, bắt đầu lên đường đi chợ. Ở đây, mang dao trên đường ra chợ cần thiết như mang tiền vậy.

“Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”...
“Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”...

Vườn quốc gia (VQG) Bù Gia Mập nằm ở vị trí cực bắc của tỉnh Bình Phước cũ (nay là thành phố Đồng Nai). Đồn Biên phòng Đắk Bô (Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đồng Nai) đóng quân sâu trong vùng lõi của VQG Bù Gia Mập, có thể xem như nơi xa nhất, cao nhất.

Đồn có ô-tô đấy, nhưng đi một đoạn lại phải dừng, để con dao phát huy vai trò. Mùa mưa, sau mỗi đêm mưa gió, cây trong rừng lại đổ nhoài ra che hết mặt đường. Hành trình đi chợ còn kèm thêm cả việc dọn dẹp. Mưa nhỏ thì cây đổ chủ yếu là lồ ô, mỗi chỗ cũng mất tầm 5-10 phút chặt cây nhặt lá. Có đợt mưa lớn, anh em đồn phải dặn nhau mang theo cả cưa máy, vì có thể sẽ có cả cây to bật gốc. Quãng đường hai chục cây số trong rừng, nếu ở ngoài lộ đi hết chỉ tầm 20-30 phút, còn ở đây phải gấp đôi thời gian.

Chợ gần nhất phía ngoài khu bảo tồn, thuộc về xã Quảng Trực (tỉnh Đắk Nông cũ, hiện là Lâm Đồng), cách đồn hơn 30 cây số. Còn đi sâu vào rừng, leo qua mấy điểm cao, là tới biên giới với Campuchia, có khi chỉ qua một con suối là sang nước bạn. Có lẽ đây là tuyến biên giới cô lập nhất trong các thành phố trực thuộc trung ương, tính tới hiện tại.

Trung tá Đào Đức Phương, Đồn trưởng Đồn Biên phòng Đắk Bô, bảo đồn này từng ba không: không đường, không mạng, không nước. Bây giờ thì đồn đã ba có, nhưng mà “có lúc có cũng như không”. Đường vào đã có đường bê-tông, không còn cảnh lội bùn đất đỏ qua ba tầng dốc nữa. Nhưng cứ mùa mưa như đợt này, đường cứ như bị chia nhỏ vì cây chắn lối, nếu có cây to như đợt mưa đầu năm thì cũng mất cả ngày dọn dẹp. Hôm đội tìm kiếm quy tập hài cốt liệt sĩ K72 (Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đồng Nai) vào đồn để tìm kiếm hài cốt liệt sĩ trong Chiến dịch 500 ngày đêm, vừa đi vừa dọn đường mãi một giờ chiều, ai nấy đói meo mới tới được đồn. Anh Phương bảo lái xe trong rừng phải mang phong cách lái xe tăng, cứ tiếc xe mà rón rén chạy thì lâu lắm.

Mạng điện thoại đã có, tuy nhiên thi thoảng cũng gặp sự cố. Hoặc nếu như phải đi tuần biên, thì vào rừng là mọi liên lạc ngưng lại. Tôi đã chứng kiến cảnh xe đậu sát chân cột phát sóng, nhưng từng ấy cái điện thoại phải truyền nhau, xem ai may mắn “hứng” được sóng để nhắn vội cái tin chỉ đường cho khách vào đồn. Còn nước, đầu năm 2026, hồ điều tiết mới bắt đầu đưa vào thử nghiệm. Anh em đồn bảo nhau mùa khô tới chắc sẽ không thiếu nước nữa. Chứ bao năm nay, cứ vào mùa khô nước còn quý hơn vàng. “Ngày nào cũng phải đi ra suối tắm, rồi xách nước về”, Trung úy Mai Văn Hiền kể. Ấy là chưa kể trong rừng quốc gia thì không có điện lưới.

Bù Gia Mập mùa mưa dễ bị cô lập vì cây đổ, sóng điện thoại dễ gặp sự cố. Vị trí cao nhất Bù Gia Mập chỉ có hơn 700m so mực nước biển, nhưng để tới đỉnh thì phải liên tục bám đá và rễ cây mà leo lên. Mỗi bận đi rừng, vắt ngửi hơi người là cứ thế thi nhau bám chi chít vào áo quần. Mùa khô tạnh ráo thì gặp cảnh bọ ve, cái thứ côn trùng bám vào người thì để lại vết cả tháng. Cái lúc còn khỏe thì còn thấy háo hức nào măng rừng, nấm mối, chứ lúc mệt thì chỉ mong phía trước hết dốc. Người trước người sau chỉ cách vài bước chân, vậy nhưng qua mấy dốc núi đã khuất tầm nhìn. Thế mà từng ấy con dốc, anh em nào cũng phải trải qua. Mỗi lần đi tuần tra xong, ra đến rừng, chỉ có nằm lăn ra vệ đường thở dốc.

Đa số khách du lịch vào Bù Gia Mập chỉ trekking một đoạn, xuýt xoa với con đường thông reo mộng mơ như Đà Lạt ở bìa rừng. Nhưng vào sâu trong rừng, mới biết sống ở đó là thế nào!

1614.jpg
Bao năm nay, cứ vào mùa khô, nước còn quý hơn vàng.

Những năm chiến tranh, khu vực Bù Gia Mập là một mắt xích hậu cần và căn cứ địa quân sự trọng yếu trên tuyến hành lang chiến lược nối liền hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Đông Nam Bộ (B2), đúng nghĩa “rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”. Khu vực Đồn Đắk Bô quản lý, khi xưa là vị trí tổ hợp Đồi Quân y Bắc Sơn (Bệnh xá Bắc Sơn). Đây là trung tâm y tế dã chiến cứu chữa, phẫu thuật cho hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ bị thương từ các mặt trận Đông Nam Bộ chuyển về. Mấy ngày ở rừng, theo chân biên phòng, bám mấy dốc đá, thi thoảng lại thấy vài căn hầm chữ A, những mảnh đạn, những bếp Hoàng Cầm. Dấu tích cuộc chiến của dân tộc vẫn nguyên vẹn đó. Mà những năm tháng ấy, Bù Gia Mập còn rừng thiêng nước độc hơn bây giờ gấp nhiều lần. Bởi vậy, trung tá Phương bảo có vất vả gì đâu, giờ cái gì cũng đủ rồi. Thế nên, ở nơi xa nhất, cao nhất, với mấy anh lính quân hàm xanh Đắk Bô, ấy là trách nhiệm, cũng là niềm tự hào, cũng là cái kiêu hãnh ngầm.

Đời nào thì cũng cần những bước chân tiếp nối giữ đất, giữ mạch rừng xuyên suốt một dải như thế ■

Có thể bạn quan tâm

Một chuyến du hành về với thiên nhiên kỳ vĩ - món quà đầu đời cho con gái yêu.

Tắm mình trong ánh mặt trời Alps

Bàn tay bé nhỏ của con bám chặt lấy vạt áo tôi. Đôi má bụ sữa tựa vào ngực tôi. Giữa bức xạ nhiệt của một ngày hè, giữa mênh mông đồng cỏ, đất đá và những đàn bò sữa nhẩn nha, gió thi thoảng lại thổi qua làm dịu bớt cái nắng gay gắt trên cao, tôi địu cô con gái 4 tháng tuổi bước lên dãy Alps.

Thiên nhiên hùng vĩ làm xao xuyến lòng du khách.

Sông Hinh, từ biển về hồ

Phú Yên thường được nhớ đến với gành Đá Đĩa, biển xanh, cát trắng, nắng vàng. Song, chỉ cần rẽ về phía tây hơn 60 km, chúng ta sẽ gặp một trời nước mênh mang khác.

Cảnh sắc đó, khí hậu đó khiến ta tưởng như lạc vào một chốn thảo nguyên rộng lớn ở châu Âu.

Đồng Cao, miền cỏ gió

Đồng Cao, nơi ấy chập chùng những quả đồi nhỏ mềm mại xanh rì sắc cỏ. Dường như, ngoài cỏ ra không có thực vật nào có thể tồn tại ở nơi đây, tạo thành một tiểu cao nguyên hoặc tiểu savan đồng cỏ. Nói thế, bởi vì Đồng Cao bé xíu, như một chấm mực xanh giữa núi rừng Đông Bắc.

Những vòng sóng gợn giữa tà huy.

Ai còn sợ phá Tam Giang?

“Giờ mà có cốc bia lạnh nữa là hoàn hảo!”. Vừa ngả người tựa mũi thuyền, quay lưng vào ánh hoàng hôn, vừa nghếch mũi đón mùi tôm nướng, sò nướng, cá nướng ngào ngạt đưa tới từ bốn phía, vừa ngắm lũ trẻ bì bõm lặn ngụp chung quanh, tôi vừa cảm thán bâng quơ...

Một bãi biển hoang sơ với cát trắng và làn nước trong xanh trên đảo Hòn Tre Lớn (còn gọi là Hòn Đốc), đảo lớn nhất trong quần đảo “Hải Tặc”. Ảnh: TTXVN

Tìm cõi tiên ở xứ Hà Tiên

Phương nam có cõi tiên không? Câu hỏi vẩn vơ chợt xao động trong tâm trí, lanh canh như ngọc chạy trên mâm. Nơi này sở trường đồng bằng châu thổ, núi cao hiếm như sao sớm, cõi tiên liệu có hiện hình? Thế mà có đấy...

Chị Điểu Thị Xia kể những câu chuyện về hoa văn trên tấm thổ cẩm.

Đôi bàn tay nối hoa kể chuyện

Lên xe từ phường Đồng Xoài, trước đây là thành phố trung tâm Bình Phước, quãng đường đi mất khoảng hai giờ đồng hồ qua những đồi đất đỏ và các lâm trường cao su thẳng tắp đưa chúng tôi tới thôn Bom Bo (xã Bom Bo, thành phố Đồng Nai), cái tên gắn liền với nhịp chày giã gạo nuôi quân trong kháng chiến.

Măng cụt Lái Thiêu - hơn cả một loại trái cây.

Chuyện ngắn chuyện dài, nơi thủ phủ măng cụt

Đây là năm đầu tiên, anh Bùi Văn Nghĩa không có măng cụt mà thu hoạch. Hai nghìn héc-ta đất với hơn 20 cây sầu riêng 25 tuổi nằm trọn vẹn trong vùng quy hoạch đường vành đai. Cầm hơn chục tỷ đồng, anh trở thành một tỷ phú bất đắc dĩ, ngày ngày đi hái măng thuê cho mấy phường bên cạnh, cho đỡ buồn.

Những đứa trẻ chơi bóng chuyền từ lúc tờ mờ sáng.

Giữ lửa làng Lò

Mặt trời chưa kịp lên cao, nắng đã xuyên qua rèm cửa. Ánh sáng chói chang, gay gắt ngay từ tờ mờ sáng. Song, với những người mới lặn lội tới tận làng Lò này, đó lại chính là một lời thúc giục.

Mầu hoa tươi rói nổi bật giữa núi rừng.

Vượt Sơn Trà giữa mùa hoa Thàn Mát

Ngay gần thành phố nhộn nhịp, nhưng nằm trên núi cao, lại có ba mặt giáp biển, Sơn Trà là một đặc ân mà thiên nhiên ban tặng cho thành phố Đà Nẵng. Nếu có dịp đến Sơn Trà vào những ngày đầu tháng 5 , bạn sẽ còn được chứng kiến một vẻ đẹp khác, rất riêng và bí ẩn. Vẻ đẹp của mùa hoa Thàn Mát.

Hội làng, ở nơi đã mang nhiều đường nét phố.

Hội làng Cót - nơi mạch nguồn vẫn chảy

Hà Nội hôm nay có những con phố mà ngước mắt lên là chỉ thấy hun hút kính cường lực phản chiếu mây trời. Nhưng nếu cúi xuống một chút, nhìn vào những ngõ nhỏ ằm giữa những tòa nhà ấy - người ta vẫn thấy làng. Như làng Cót vậy...

Đi bộ đường dài qua những cảnh quan đá vôi là hoạt động nổi tiếng nhất ở Burren.

Lời thì thầm nơi thung lũng đá vôi

Nghe có vẻ đáng sợ, nhưng Burren (Ireland) là nơi bạn có thể đi bộ hàng giờ trên những tảng đá giữa thung lũng, và để thiên nhiên thỏa sức kích thích óc sáng tạo của riêng mình.

Đa dạng sắc màu, sáng bừng phiên chợ quê.

Sáng sớm đi chợ Cốc Pài

Trên bản đồ vùng núi đông bắc, đường độc đạo Bắc Hà - Xín Mần từng được coi là một cung đường khó, nhiều đoạn cua tay áo một bên vách núi, một bên là vực sâu.

Nụ cười sum vầy của gia đình miền bắc với cành đào xuân là biểu tượng thiêng liêng của sự gắn kết và ấm áp trong ngày Tết cổ truyền.

Nắng xuân

Sắc xuân không chỉ nằm ở cỏ cây, hoa lá mà còn đọng lại lấp lánh qua những nụ cười rạng rỡ trải dài khắp mọi miền Tổ quốc.

Ánh triêu dương rạng ngời, trên những lóng lánh sương mai. (Ảnh Mai Kỳ)

Sáng nao làng Cẩm

Mới 5 giờ sáng, tiếng chim đã hót rộn rã trên những tán cây quanh nhà, khiến cho tâm trí tự mình rủ rỉ: “Cứ ngủ thêm đi, còn sớm mà!”. Nhưng, trong tiếng chim, đã nghe hơi nắng hồng vừa lên, theo cơn gió se se lạnh thổi trên cánh đồng trơ chân rạ...

Đây sông núi, biển trời Việt Nam.

Trải nghiệm chỉ được phép lưu giữ bằng ký ức

Nói thế thì cũng là “thậm xưng”. Nhưng quả thật, trước khi bước chân lên boong một con tàu của Lữ đoàn Hải quân 161 đang nằm yên tại bến của Vùng 3 Hải quân (Đà Nẵng), lời dặn ấy cứ được nhắc đi nhắc lại:

Như một miền cổ tích.

Những mái rêu trong mây Tây Côn Lĩnh

Rặng Tây Côn Lĩnh vút cao ở miền biên viễn Hà Giang (tỉnh Tuyên Quang) ẩn giấu vô số báu vật dưới tấm khăn dệt bằng mây, mù và hơi nước dày đặc, mà nổi bật là thấp thoáng những gốc trà Shan tuyết cổ thụ và những mái rêu xanh.

Cây đa là loài cây thân thuộc với văn hóa tinh thần của người Việt, chẳng kém cây lúa và cây tre.

Rặng đa trên đỉnh Thiên Hương

Đất nước Việt Nam đẹp không chỉ vì hình sông, dáng núi, mà còn bởi từng tấc cương vực dường như đều thấm đẫm linh khí nghìn năm.

Sân vận động MetLife - nơi diễn ra trận chung kết World Cup 2026.

Bùng nổ trong lễ hội năm châu

“Gần hai triệu vé đã được bán ra. Doanh số bán vé kỷ lục cho thấy người dân tin tưởng vào khả năng tổ chức của Mỹ, Canada và Mexico. Tất cả biết rằng họ sẽ đến đây để trải nghiệm một kỳ World Cup đặc biệt nhất lịch sử”, Gianni Infantino, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA) nhấn mạnh.

Ở chân các đồi trầm tích, cát vẫn màu vàng nâu.

“Phải tìm kiếm với trái tim”

“Sa mạc đẹp lắm”, chú nói thêm... Và quả thật là vậy. Tôi đã yêu sa mạc luôn luôn. Người ta ngồi trên một đụn cát. Người ta chẳng thấy gì hết. Người ta chẳng nghe gì hết.

Những con đường thủy xanh mướt bóng dừa.

Hào sảng sông Tiền

Sông Tiền có vai trò vô cùng to lớn trong việc kiến tạo nên Đồng bằng châu thổ sông Cửu Long, nền văn hóa, lịch sử của Nam Bộ và tính cách phóng khoáng, hào hiệp của người Nam Bộ.

Một khung cảnh tưởng chỉ còn có thể gặp trong những thước phim xưa cũ.

Kiếm tìm một hành trình yên ả

“Chạy trốn” khỏi những con đường hối hả nơi đô thị phồn hoa, chúng tôi chạy xe hướng về Cần Giờ, cứ thế thả mình vào một hành trình mênh mang yên ả.

Những họa sĩ nghiệp dư bên bờ Baltic.

Sống chậm ở Svetlogorsk

2 giờ ngắn ngủi ở Svetlogorsk không thể đủ để lặn ngụp trong thành phố nghỉ dưỡng của Liên bang Nga-nằm gói mình bên bờ biển Baltic ầm ào sóng vỗ. Tôi cố thu gom vào mắt mình, tai mình, tâm trí mình nhiều điều nhất có thể, nhưng rồi nhận ra: Những vội vã đó dường như lạc nhịp, tại một nơi chỉ hợp để “sống chậm” như Svetlogorsk.

Bình minh sông Hậu.

Mênh mang nước lớn

Với người dân Đồng bằng sông Cửu Long, lũ trên sông Hậu chính là dấu hiệu của sự sống. Theo lũ mà nước ngọt và phù sa ùa về, làm ngập đất đai trong làn nước giàu dinh dưỡng, để rồi khi lũ rút đi, các cánh đồng được tái sinh hoàn toàn, sẵn sàng đem đến những vụ mùa bội thu.

Dư vị bất ngờ từ gai góc.

Hương vị của khô cằn

Đồng Hới nhiều thứ ngon lành, nhưng có gì mà chỉ Đồng Hới mới có không? “Anh tưởng anh lịch duyệt lắm hả? Có. Xương rồng nhé!”. Ông anh, còn chưa hết sượng sùng, đã bị cô em lôi xềnh xệch đi.