Mỗi sớm mai thức dậy…

Một trong những thói quen của chúng ta là hay lên kế hoạch cho mọi sự. 5 năm lần thứ nhất thế này, rồi 5 năm lần thứ hai sẽ như thế kia. Từ những mục tiêu lớn của cuộc đời cho đến cả những chuyện ngày thường của đời sống, hay thậm chí cả việc đi chơi…, mọi sự phần lớn cứ tuần tự, tuần tự như thế. Nhưng đùng một cái, thế giới đã trở nên hỗn loạn và hoàn toàn thay đổi kể từ khi đại dịch Covid-19 xuất hiện. Môi trường, thói quen, mối quan hệ của con người cũng buộc phải thay đổi theo để tồn tại.

Tình nguyện viên phát gạo cho người nghèo bị ảnh hưởng do dịch Covid-19 tại quận Hai Bà Trưng (Hà Nội). Ảnh: CTV
Tình nguyện viên phát gạo cho người nghèo bị ảnh hưởng do dịch Covid-19 tại quận Hai Bà Trưng (Hà Nội). Ảnh: CTV

Vào tháng 12/2019, khi virus Corona lần đầu xuất hiện và gây ra đợt bùng phát đại dịch Covid-19 ở thành phố Vũ Hán (Trung Quốc), tôi và nhiều người vẫn bình chân như vại chuẩn bị tận hưởng cái Tết Canh Tý 2020. Ít ai ngờ, ngay sau đó, Covid-19 bắt đầu lây lan nhanh chóng, rồi trở thành một đại dịch toàn cầu tấn công hơn 200 quốc gia với quy mô và tốc độ chưa từng có.

Nếu ngày 10/1/2020 ghi nhận người chết đầu tiên vì Covid-19 tại Vũ Hán, thì chỉ đến ngày 2/4/2020 đã có 204 quốc gia bị nhiễm Covid-19, một triệu người bị nhiễm và 53,1 nghìn người chết. Đối với Việt Nam, khi bước vào làn sóng thứ tư của dịch bệnh, tính từ ngày 27/4/2021, số ca mắc Covid-19 tăng từ 2.852 ca lên đạt mốc 20.000 và tiếp tục tăng, hơn 23 nghìn bệnh nhân đã tử vong. Để đối phó dịch bệnh, Chính phủ ban hành Chỉ thị 16 về thực hiện các biện pháp cấp bách phòng, chống dịch Covid-19. Theo đó, cách ly xã hội nhiều lần được áp dụng ở nhiều vùng miền trên cả nước. Ai có thể ngờ, gần 60 năm đất nước hòa bình thống nhất mà có ngày chúng ta phải rào làng, rào phố, ngăn sông cấm chợ, phải tự "giam lỏng" trong chính ngôi nhà của mình trong nhiều ngày. Ai có thể ngờ, trong một thời gian ngắn hơn 23 nghìn đồng bào của mình đã tử vong. Một con số khủng khiếp, không thể tưởng tượng nổi. Vẫn biết, rồi thời gian sẽ xóa nhòa đi nhiều thứ nhưng những ngày dịch bệnh ấy chắc còn in đậm trong ký ức của nhiều người. Covid đã điềm nhiên buộc chúng ta phải thay đổi rất nhiều để thích ứng với nó.

Bình thường mới là gì? Là mỗi sáng, chưa cần ra khỏi giường, còn mắt nhắm mắt mở đã vội vàng mở ngay điện thoại, thay vì lướt tin tức chung chung như những ngày bình thường cũ, giờ đầu tiên là phải vào nhóm Zalo của khu dân cư để xem thông báo nội bộ mới nhất của ban quản lý về tình hình Covid-19. Rồi nhắn tin vào nhóm chung của gia đình báo cáo tình hình để các thành viên yên tâm. Tiếp sau đó, đọc các thông báo mới nhất về các ca bệnh mới, tình hình điều trị từ Ban Chỉ đạo quốc gia phòng, chống dịch Covid-19. Thói quen này đã hình thành hai năm nay, kể từ khi dịch bệnh xuất hiện.

Cả một thời gian dài trước đó, lối sống công nghiệp đã hình thành thói quen ăn uống bên ngoài, hoặc mua đồ sẵn về ăn, đồng nghĩa bữa cơm gia đình hầu như biến mất. Các thành viên trong gia đình sáng sớm đã mỗi người một ngả, trưa mạnh ai nấy ăn, tối bữa ăn bữa không, thời gian giao lưu với nhau quá ít ỏi. Bếp nhà không hoạt động, đồng nghĩa với thói quen tích trữ thực phẩm, lương thực và kỹ năng bếp núc cũng gần như mất hẳn. Nhiều người quên rằng gia đình chính là "pháo đài", là điểm tựa của mỗi cá nhân nhưng nó cũng chính là thứ dễ bị tổn thương nhất, đặc biệt là với những gia đình không có thói quen "tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn" khi xã hội bất trắc. Các cụ có câu "có tiền mua tiên cũng được" nhưng trong thực tế vừa qua, có những lúc có tiền cũng vô nghĩa bởi trong suốt giai đoạn bị phong tỏa, không thể ra đường mua bán lương thực, thực phẩm, các chuỗi cung ứng dịch vụ ăn uống bị đứt gãy. Ai có thể nghĩ rằng, sẽ có ngày rất nhiều người dân của thành phố được mệnh danh là "Hòn ngọc Viễn Đông" phải đối diện với cái đói. Ai có thể tưởng tượng, cả chục nghìn người tháo chạy khỏi các thành phố lớn tìm đường hồi hương để không bị chết vì đói, trước khi chết vì con virus?

Vậy nên, chính những ngày cách ly xã hội lại là dịp hiếm hoi để những người thân được ở trọn vẹn bên nhau trong nhiều ngày. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là con người phải tự học lại cách chia sẻ với nhau, yêu thương nhau, giữa bố mẹ với con cái, giữa ông bà với các cháu, giữa người chồng người vợ, giữa anh chị em… Làm sao để dung hòa được nhịp sống riêng, sở thích riêng, đam mê riêng? Trên hết, mọi người học cách nói chuyện, giao tiếp với nhau bằng lời nói, tiếng cười thay vì các tin nhắn, điện thoại trước đây… Những giá trị về gia đình được thiết lập và xác lập lại một cách mạnh mẽ chính là điều "may mắn" mà ta nhận được từ Covid-19. "Dẫu nắng mưa gần xa/Thất bát, vang danh/Nhà vẫn luôn chờ ta/Đường về nhà là vào tim ta/Dẫu có muôn trùng qua/Vật đổi, sao dời/Nhà vẫn luôn là nhà". Tôi chắc trong suốt thời gian qua những ca từ của Đen Vâu được nhiều người nghe bởi nó đã chạm vào nỗi niềm của hàng triệu con người.

Những mất mát thảm khốc, những câu chuyện bi thương, những phận người trong đại dịch khiến những người đang sống biết trân quý, biết yêu thương những gì mình đang có. Bởi, dù đã qua đỉnh dịch, dù phần lớn dân chúng đã được tiêm vaccine nhưng chưa phải dịch đã kết thúc. Nếu ngày 20/11 vừa rồi chúng ta tưởng niệm hơn 23 nghìn nạn nhân tử vong vì Covid-19 thì những ngày tháng 12 này vẫn tiếp tục mỗi ngày có gần 100 bệnh nhân nặng tử vong và hơn nghìn người mắc. Ngay tại Thủ đô, cả tuần nay con số nhiễm Covid-19 cũng tăng vùn vụt đến hơn bốn con số. Nhiều tuyến phố đã lại có rào chắn, có biển cảnh báo. Nên mỗi sớm mai thức dậy, đọc tin tức thấy số tử vong giảm đi, thấy gia đình, bạn bè bình yên là đã thầm cảm ơn cuộc đời này cho mình thêm một ngày sống để yêu thương.

Một gia đình ấm áp, giàu tình thương và biết thông cảm với người khác chính là thứ vaccine "tinh thần" phòng, chống dịch bệnh hữu hiệu nhất của con người.

Có thể bạn quan tâm

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Sửu (bên trái) cùng con dâu và cháu nội.

Chắt đau thương thành nhựa sống

Mọi sự hy sinh đều để lại nỗi đớn đau cho người ở lại. Vì sự nghiệp bảo vệ đất nước, bảo vệ sự bình yên cho nhân dân, giữa thời bình, vẫn có bao người mẹ, người vợ mất chồng, mất con. Song, từng ngày, họ vẫn vươn lên, cất vợi nỗi đau để sống tiếp phần đời sáng đẹp.

Người dân và lực lượng chức năng xã Bản Nhùng, huyện Hoàng Su Phì tham gia cứu hộ vụ sạt lở đất. Ảnh: Mạc Mẫn

Sớm chuẩn bị các kịch bản ứng phó

Mưa lớn bất thường xảy ra tại một số tỉnh miền núi phía bắc gần đây đã gây lũ quét, sạt lở đất, nhất là trên địa bàn tỉnh Hà Giang, Lai Châu, gây thiệt hại về người và của. Mặc dù cơ quan chức năng các địa phương đã có nhiều nỗ lực triển khai các giải pháp, song, sự gia tăng các hiện tượng thời tiết cực đoan khiến cho các biện pháp hiện nay chưa đủ để hạn chế sự tàn phá của thiên tai.

"Rằng qua cơn hoạn nạn mới hiểu tận lòng nhau…"

"Rằng qua cơn hoạn nạn mới hiểu tận lòng nhau…"

Có mặt tại Hà Tĩnh trong những ngày xảy ra hỏa hoạn, chứng kiến hình ảnh các cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang, người dân vùng "Chảo lửa" căng mình trong thời tiết nắng nóng lên đến 40 độ C khống chế ngọn lửa, chúng tôi thật sự cảm nhận rõ hơn và thêm trân quý tình cảm gắn bó quân dân thắm thiết.

Bộ đội giúp dân khắc phục hậu quả sạt lở núi. Ảnh: THÀNH LONG

Nỗi buồn xóm núi

Chúng tôi trở lại hai thôn Thành Phát và Thành Ðạt, xã Phước Ðồng, TP Nha Trang trong một ngày mưa. Mưa dầm dề. Mưa trắng triền đồi. Mưa trút nỗi niềm trên những thân phận người nghèo trong những căn nhà tạm bợ.

Tiện ích hay sự may rủi?

Tiện ích hay sự may rủi?

Mua sắm qua mạng đang ngày càng trở nên phổ biến với nhiều người Việt Nam vì sự tiện lợi, tiết kiệm thời gian và giá cả cũng rất cạnh tranh. Vậy nhưng, hoạt động này hiện vẫn chưa được kiểm soát, mà dựa chủ yếu trên niềm tin giữa người mua và người bán, kể cả các mặt hàng thực phẩm, đồ ăn chế biến sẵn… tiềm ẩn nhiều nguy cơ, nhất là với người tiêu dùng.

Chủ tịch LÐLÐ tỉnh Bình Dương Trương Thị Bích Hạnh thăm hỏi anh chị em công nhân.

Lo Tết cho công nhân lao động

Là địa phương thu hút nguồn lao động từ nhiều tỉnh, thành phố đến làm việc, nhân dịp Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019, tỉnh Bình Dương tổ chức nhiều chương trình chăm lo Tết cho công nhân lao động. Liên đoàn Lao động tỉnh và nhiều doanh nghiệp đã hỗ trợ vé, tiền xe cho công nhân về quê, vui Xuân cùng gia đình.

Hành trình tìm kiếm những câu hỏi

Hành trình tìm kiếm những câu hỏi

Khởi nghiệp không chỉ để khám phá những giới hạn của bản thân mà quan trọng hơn là phải tạo ra sản phẩm mang tên mình có giá trị cho xã hội. Mang tâm thế và nhận thức như vậy, nhiều bạn trẻ Việt đang thật sự ghi tên mình vào bản đồ khởi nghiệp thành công của đất nước.

Y, bác sĩ luôn phải duy trì tinh thần, thái độ phục vụ, giải thích chu đáo, tận tình cho người nhà và bệnh nhân.

Phải được bình an, để cứu người!

Hành hung trong bệnh viện là cụm từ được nhắc đến rất nhiều trong những năm gần đây. Nhưng, "Ðến bao giờ sự việc này chấm dứt?", thì vẫn còn là một câu hỏi ngỏ. Sự an toàn ở nơi mà từng giây từng phút được dành để cứu lấy tính mạng con người vẫn đang là niềm mong mỏi của mỗi nhân viên y tế.

Hà Nội phun muỗi phòng, chống dịch SXH theo hình thức cuốn chiếu tại nhiều quận, huyện.

Nỗi lo từ việc dập dịch sai quy trình

Tuy số lượng người mắc mới đã có dấu hiệu chững lại, nhưng những diễn biến trong công tác phòng, chống dịch sốt xuất huyết (SXH) tại các điểm nóng, cộng với cảnh báo về thời điểm đỉnh dịch đang đến gần, đòi hỏi những giải pháp triệt để và quyết liệt hơn trong kiểm soát dịch bệnh.

“Sẽ báo cáo Thủ tướng xem xét, quyết định”

“Sẽ báo cáo Thủ tướng xem xét, quyết định”

Đó là khẳng định của Thứ trưởng Bộ Công thương Đỗ Thắng Hải (ảnh) trong cuộc trao đổi với Báo Nhân Dân cuối tuần chung quanh vấn đề tiến độ triển khai Dự án khai thác khu Trung tâm mỏ Bình Minh (KTKTTMBM). Như vậy, những người dân thuộc cụm dân cư 3, 4, 5, 6, khu Đồi Chè (phường Cao Xanh, TP Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh) sẽ tiếp tục phải chờ đợi để được chuyển đến nơi ở mới an toàn hơn.

Giáo dục giới tính cho con

Con gái tôi lên 9 tuổi, đang học lớp ba. Cháu học bán trú, sau bữa trưa các bảo mẫu đã sắp xếp chỗ ngủ cho các cháu ngay tại lớp học. Thế nhưng một hôm tôi bỗng giật mình khi nghe con kể rằng, ở lớp có những buổi trưa các bạn nam ngủ chung với các bạn nữ. Sau đó, do lo ngại những điều không hay có thể xảy ra, tôi cùng một số phụ huynh gặp cô giáo đề nghị bố trí cho các con trai và gái phải ngủ riêng. Đề nghị ấy đã được giải quyết.

Tuy nhiên, gần đây tôi thấy cháu có những câu hỏi về giới tính khiến tôi hơi sốc, do nghĩ nó vượt quá độ tuổi tìm hiểu của con. Tôi phải nói chuyện với con về vấn đề giới tính ở độ tuổi này ra sao?

NGỌC THI (…678@yahoo.com.vn)

Làm bạn với sách

Con trai tôi đang học tiểu học. Ngay từ khi cháu biết đọc, biết viết, vợ chồng tôi đã mua cho cháu rất nhiều truyện tranh. Nhưng mỗi lần mang sách mới về là mỗi lần tôi thấy nản khi nhìn con đón nhận sách trong sự thờ ơ. Dẫu biết việc hướng cho con yêu thích đọc sách là một trong những biện pháp giáo dục con trẻ hiệu quả, song tôi vẫn chưa tìm ra cách để con thích và tự giác đọc sách?

Minh Lài
(minh1412…@gmail.com)

Có nên treo thưởng với con ?

Hai cháu nhỏ nhà tôi đều đang học cấp hai. Các cháu ngoan, học khá. Thế nhưng, thời gian gần đây các cháu bỗng sinh tính nhõng nhẽo, mỗi lần đạt một thành tích trong học tập nào đó khá hơn trước lại đòi bố mẹ mua những món quà yêu thích, như gấu bông, hay máy tính bảng, khiến tôi không vui.

Áp lực trong gia đình trẻ

Vợ chồng tôi có một con nhỏ lên hai tuổi. Để đến được với nhau, tôi và anh ấy đã mất gần ba năm trời để vượt qua sự ngăn cản của gia đình. Vậy nhưng ngay từ năm thứ nhất chung sống, xung đột đã xuất hiện. Anh ấy trở nên bảo thủ, không lắng nghe tôi, độc đoán quyết định mọi chuyện nuôi dạy con. Sự thất vọng về chồng cứ lớn dần, chúng tôi thường xuyên cãi vã nên cuộc sống gia đình rất nặng nề.

Tuổi mới lớn đối diện xung đột

Thời gian gần đây, có những ngày tôi cảm giác mình bị đầu độc đến bải hoải khi liên tục nhận được chia sẻ qua Facebook những clip các nữ sinh hùa nhau đánh một nữ sinh khác, hay clip trẻ bị bạo hành thậm chí bị làm nhục. Tôi đã không dám xem hết, có clip chỉ kịp lướt qua thôi đã buồn đến thắt ruột, và có lúc uất ức đến phát khóc.

Tôi là người mẹ, cũng có con trai, con gái ở độ tuổi các nạn nhân bị quay lại trong clip. Tôi tự hỏi không biết đến bao giờ những vụ bạo hành trong học sinh như thế chấm dứt để những người làm cha mẹ không còn cảm giác bất an, lo lắng?

Thúy Hiền (phoxua…@gmail.com)

Sống tuổi già hạnh phúc

Vợ chồng tôi đều là công chức nhà nước nay đã về hưu. Hai chúng tôi sức khỏe vẫn còn khá, thường giúp vợ chồng con trai lớn chăm nom hai cháu nhỏ, đưa đón các cháu đi học, bảo ban học hành. Thời gian gần đây, cô con dâu của tôi có trò chuyện đại ý: Bố mẹ đã có tuổi cần dành thời gian nghỉ ngơi, sống tuổi già ý nghĩa, tụi con không thể để ông bà kiêm vai bố mẹ mãi được.

Khi con phạm điều cấm kị

Con trai tôi vừa lên lớp 10, cháu học khá, song điều tôi thấy phiền lòng là không biết do đua bạn hay học đòi cháu xăm trổ một số hình ảnh nhí nhố ở cổ tay. Cũng bởi những hình xăm này, con tôi cùng một số đứa bạn của cháu năm học này suýt bị một ngôi trường từ chối nhận vào học.

Học cách đối diện khó khăn

Con trai vào lớp một, hôm họp phụ huynh nhiều cha mẹ có con theo học bán trú như tôi kiến nghị: Các cháu tuổi còn nhỏ, nhờ cô giáo bữa trưa cháu nào lười ăn thì bón cơm hộ, cháu nào khó ngủ nhờ cô vỗ về… Tôi để ý thấy mỗi lần nghe kiến nghị của các cha mẹ, cô giáo lại nở nụ cười, không nói gì. Cuối buổi hôm ấy cô giải thích, nhiều năm đứng lớp dạy học sinh lớp một, cô chưa bao giờ bón cơm, hay ru ngủ cho một học trò nào. Song cô có những biện pháp để các trò không chỉ tự ăn, tự ngủ mà còn đối mặt với nhiều khó khăn khác bằng sự tự lập khi không có cha mẹ bên cạnh.

Có nên chuyển việc?

Chồng tôi đang làm việc cho một công ty nước ngoài, thu nhập cao nhưng công việc chịu quá nhiều áp lực, căng thẳng. Thời gian gần đây anh có ý định chuyển việc đến một công ty có thu nhập chỉ còn bằng một phần hai hiện tại, nhưng bù lại, công việc đúng chuyên môn và hợp với tính cách, sở thích của anh.

Vượt qua áp lực “chạy đua” thành tích

Con trai lớn của tôi vừa học hết lớp ba, cháu học không giỏi nhưng chăm ngoan. Gần đây mỗi lần đến cơ quan, ngoài công việc ra, chủ đề mà mọi người thường đưa ra bàn luận, kể với nhau nghe là chuyện học hành, thành tích của con cái. Tôi thấy những ông bố, bà mẹ có con học giỏi, đạt thành tích tốt thì hãnh diện, tự hào còn bố mẹ nào có con cái kém cỏi thì ca thán, ước ao. Tâm trạng của tôi cũng không mấy được vui do cảm thấy con mình thua kém.

Vượt qua cú sốc trượt đại học

Con trai tôi sau kết thúc kỳ thi trung học phổ thông vừa qua tính khí bỗng thay đổi. Cháu lầm lì, ít nói, cũng hạn chế tiếp xúc với bạn bè. Sở dĩ tính cháu trở nên thất thường là do bất mãn vì kết quả thi không tốt và cháu tin rất khó đậu vào đại học năm nay.

Thoát ra thế giới ảo

Con gái lớn nhà tôi học lớp 8, cháu có “tật” khó bỏ đó là suốt ngày đeo tai nghe, trò chuyện cùng bạn bè qua thế giới mạng đến nỗi nhiều khi bố mẹ đứng cạnh nói gì cũng không nghe, không biết. Nhiều lần nhắc nhở, khuyên con ít lướt web liền bị con phản đối, khiến vợ chồng tôi cảm thấy rất đau đầu.

Giúp con sống tự tin

Vừa rồi trong chuyến du lịch hè, tôi được tiếp xúc với một số cháu độ tuổi 10 -12, thấy các cháu giao tiếp trước đám đông rất thoải mái, tự tin. Điều này khiến tôi cứ suy nghĩ và thắc mắc là tại sao các con của tôi cũng ở tuổi ấy nhưng lại chưa mạnh dạn, tự nhiên trong giao tiếp như vậy.

Thậm chí cháu lớn nhà tôi đã lên cấp ba rồi vẫn còn rụt rè, thụ động. Tôi phải làm gì để giúp các con sống tự tin hơn?

Phong Vân

(Tuyên Quang)

Tâm thế cho con vào lớp 1

Bạn Kim Hiền thân mến!
Nhiều bậc cha mẹ thường có tâm lý muốn con học tốt hơn, giỏi hơn, không thua kém bạn bè nên cho con học chữ trước. Nhưng, chính việc học chữ trước trong nhiều trường hợp lại khiến hiệu quả học của con thấp hơn do trẻ luôn có cảm giác đã biết hết những điều cô giáo dạy trên lớp. Từ đó trẻ chủ quan, không tập trung học, hoặc tự cho mình là giỏi nên không có nhu cầu lắng nghe. Ngược lại, cũng có những trẻ, do bị bố mẹ ép học quá sớm nên căng thẳng, sợ học, dần dần trở nên tự ti, rất có hại cho sự phát triển sau này. Điều quan trọng, nếu ép trẻ học trước sẽ khiến trẻ bị mất cơ hội vui chơi để rèn luyện cơ thể, kỹ năng sống, những điều rất cần thiết cho trẻ khi vào lớp 1.

Chọn cho mình con đường sẽ đi

Mười hai năm đèn sách cháu đã từng trải qua nhiều kỳ thi. Cháu đã lượng được sức học của mình. Và điều quan trọng nhất, cháu đã chăm chỉ học hành để không phụ công lao dạy dỗ của các thầy cô giáo cũng như sự yêu thương chăm sóc của bố mẹ. Chính vì sự chăm chỉ học hành mà cháu đã nhận ra sức học của cháu rất bình thường. Khi đăng ký dự thi cháu chỉ muốn đăng ký thi chỉ để xét tốt nghiệp THPT nhưng bố mẹ cháu không đồng ý. Bố mẹ cháu muốn cháu phải đỗ đại học. Để bố mẹ hài lòng cháu đã làm theo ý nguyện của bố mẹ. Càng gần đến ngày thi cháu càng lo sợ. Nỗi lo lớn nhất của cháu chính là sự thất vọng của bố mẹ khi cháu không đỗ được đại học. Ch&aacu

Khi niềm tin bị đánh mất

Cách đây hai mươi năm mẹ tôi yêu một người đàn ông. Khi biết mẹ đang mang giọt máu của mình, người đó đã lặng lẽ rời xa, không một lời giải thích. Mẹ bỏ về quê sinh con, được bà ngoại động viên, an ủi, mẹ đã nuôi tôi nên người, sau đó cả gia đình chuyển lên thành phố sinh sống. Từ đó mẹ có định kiến với đàn ông, luôn cảnh báo tôi những tình huống xấu có thể gặp nếu có mối quan hệ với chàng trai nào đó. Tôi thấy hoang mang và đôi lúc rơi vào tâm trạng không có niềm tin.

Thiên Lý (Đà Nẵng)

Giúp con bồi đắp yêu thương

Vợ chồng tôi có hai con nhỏ hơn mười tuổi. Các cháu học giỏi, gia đình yên ấm, nhưng vợ chồng lập nghiệp tại Hà Nội, hai quê nội, ngoại đều ở xa, nên tôi thường thấy thiếu thốn tình cảm. Vì điều kiện công tác và phụ thuộc vào lịch học tập của các cháu nên mỗi năm chúng tôi chỉ có thể cùng các con về thăm ông bà dịp lễ Tết hay nghỉ hè. Song gần đây tôi bắt đầu cảm giác lo lắng khi nhận ra các con không mặn mà chuyện về quê, cũng như thiếu quan tâm tới các mối quan hệ họ hàng. Nghĩ đến chuyện đó, tôi thấy buồn lòng và chưa biết phải dạy bảo con ra sao?

Phan Thị Hường

(huongphan… @gmail.com)

Nối sợi dây tình cảm với con

Vợ chồng tôi sống với nhau có một con trai gần hai tuổi, nay đã ly hôn. Chuyện ly hôn của chúng tôi diễn ra trong sự đồng thuận, đó là một thuận lợi để tôi thường xuyên qua lại thăm con.