Image of 2 retro cars in a driveway of a Palm Springs house, image

Mới đây, tại Kỳ họp thứ nhất của Hội đồng nhân dân thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026-2031, 100% đại biểu Hội đồng nhân dân có mặt đã tán thành Nghị quyết thông qua Quy hoạch Tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm.

Bước vào năm 2026, Hà Nội đứng trước một "vận hội mới" với khối lượng vốn đầu tư công khổng lồ lên tới 156 nghìn tỷ đồng, tăng gấp 1,5 lần so với năm trước. Đây là năm của những "đại công trường" trọng điểm như Vành đai 4, Vành đai 2,5, cầu Tứ Liên, cầu Trần Hưng Đạo... nhằm hiện thực hóa khát vọng phát triển Thủ đô trong kỷ nguyên mới. Tuy nhiên, để những đồ án quy hoạch chiến lược trở thành hiện thực, thành phố phải đối mặt với "bài toán" hóc búa nhất: Giải phóng mặt bằng.

Sự ra đời của Nghị quyết 90/2026/NQ-HĐND – cụ thể hóa các cơ chế đặc thù từ Quốc hội – đã tạo ra một "đòn bẩy" pháp lý mạnh mẽ, cho phép Hà Nội chủ động áp dụng mức bồi thường đất cao gấp 1,5 đến 2 lần so với quy định hiện hành. Thế nhưng, từ "con số" trên văn bản đến "mặt bằng sạch" ngoài thực địa là một hành trình đầy áp lực, nơi bản lĩnh của hệ thống chính trị cơ sở được thử thách qua từng cuộc đối thoại, từng phương án tái định cư và từng nguyện vọng an sinh của người dân.

Báo Nhân Dân thực hiện loạt bài nhằm đi sâu phân tích cách Hà Nội đang vận hành những "xung lực" chính sách mới để hóa giải mâu thuẫn lợi ích, khơi thông nguồn lực và trên hết là tìm thấy sự đồng thuận trong nhân dân – chìa khóa vàng để đưa các dự án cấp bách về đích đúng tiến độ, tạo nền móng để từng bước thực hiện đồ án quy hoạch tổng thể đưa Thủ đô vươn mình trong kỷ nguyên mới.

“Xung lực” 156 nghìn tỷ đồng và áp lực từ những “đại công trường”

Chính ở nơi nhịp phát triển của đô thị đi qua đời sống dân cư, câu chuyện thực thi Nghị quyết số 90/2026/NQ-HĐND thành phố bắt đầu hiện ra với nhiều vấn đề cần được nhìn nhận trực diện từ thực tiễn. Là văn bản cụ thể hóa cơ chế đặc thù theo Nghị quyết 258 của Quốc hội, Nghị quyết 90 mở thêm dư địa cho Hà Nội xử lý một trong những điểm nghẽn nhạy cảm nhất của đầu tư công: thu hồi đất, bồi thường và giải phóng mặt bằng. Nhưng từ cơ chế đến thực tế luôn là một quãng chuyển không hề ngắn, bởi nơi chính sách chạm vào đời sống cũng chính là nơi mọi kỳ vọng về công bằng, hợp lý và ổn định được đặt ra rõ nhất.

Áp lực ấy không phải một cảm nhận chung chung. Nó được đo bằng những con số rất cụ thể của năm đầu tư công 2026, năm mà tiến độ giải ngân không còn chỉ là chỉ tiêu điều hành, mà gắn trực tiếp với khả năng nhiều công trình lớn có thể đi tiếp hay không. Theo Cổng thông tin điện tử UBND TP Hà Nội, tổng kế hoạch vốn đầu tư công của Thành phố đã lên tới 156 nghìn tỷ đồng, tăng khoảng 1,5 lần so với năm 2025. Đến ngày 4/3/2026, Hà Nội giải ngân 9.968,5 tỷ đồng, cao hơn mức bình quân cả nước nhưng mới đạt khoảng 48,6% so với lộ trình đầu năm Thành phố đặt ra.

Riêng trong quý I/2026, Thành phố phải giải ngân khoảng 32.700 tỷ đồng, đồng nghĩa riêng tháng 3 cần giải ngân thêm khoảng 23.019 tỷ đồng. Trong bối cảnh ấy, yêu cầu đẩy nhanh tiến độ các dự án lớn, quan trọng, khẩn cấp không còn chỉ là mục tiêu điều hành, mà đã trở thành áp lực thực tế đối với toàn bộ bộ máy tổ chức thực hiện ở cơ sở.

Áp lực đó hiện ra rõ nhất ở nhóm các công trình trọng điểm. Nhóm 9 dự án lớn, quan trọng của Thành phố, gồm các công trình như cầu Vân Phúc, cầu Tứ Liên, cầu Trần Hưng Đạo, cầu Thượng Cát, đường Vành đai 1 đoạn Hoàng Cầu - Voi Phục…, được bố trí 9.525 tỷ đồng trong năm 2026 nhưng đến ngày 4/3 mới giải ngân 1.583,6 tỷ đồng, đạt 16,63%. Nhóm 11 dự án khẩn cấp được bố trí hơn 8.239 tỷ đồng, giải ngân 1.738 tỷ đồng, đạt 21,1%.

Tại hội nghị giao ban về công tác đầu tư công trên địa bàn, Giám đốc Sở Tài chính Hà Nội Nguyễn Ngọc Tú nhấn mạnh: để đạt mục tiêu tăng trưởng GRDP 11% trong năm 2026, Hà Nội đặt mục tiêu hoàn thành 100% kế hoạch vốn đầu tư công trước ngày 30/9/2026. Điều đó cũng có nghĩa là từng “điểm nghẽn” trong quá trình thực hiện, nhất là ở khâu giải phóng mặt bằng, đều tác động trực tiếp đến khả năng hoàn thành mục tiêu chung.

Giám đốc Sở Tài chính Hà Nội Nguyễn Ngọc Tú

Giám đốc Sở Tài chính Hà Nội Nguyễn Ngọc Tú

Và thực tế cho thấy, giải phóng mặt bằng vẫn là rào cản lớn nhất. Các báo cáo điều hành của Thành phố chỉ ra rằng nhiều dự án trọng điểm không chỉ vướng ở quỹ đất tái định cư, khó xác định nguồn gốc đất hay thủ tục liên quan, mà còn ở những băn khoăn kéo dài quanh chính sách bồi thường, hỗ trợ, tái định cư. Điều đó cho thấy, để cơ chế “cấp bách” phát huy hiệu quả đầy đủ, bài toán bồi thường, hỗ trợ, tái định cư không thể chỉ được nhìn từ góc độ thủ tục, mà cần được đặt trong yêu cầu đồng bộ hơn, gắn với đồng thuận xã hội và năng lực thực thi ở cơ sở.

Nghị quyết 90: Đòn bẩy pháp lý cho những dự án "xoay chuyển cục diện"

Trong nhiều năm, giải phóng mặt bằng luôn là một trong những khâu nhạy cảm nhất của các dự án hạ tầng. Đây không chỉ là câu chuyện của nguồn lực tài chính rất lớn, mà còn là câu chuyện của nhà cửa, tài sản, sinh kế và cả cảm giác an tâm của người dân khi phải rời nơi ở quen thuộc để nhường chỗ cho một công trình mới. Chính vì thế, trong bối cảnh Hà Nội vừa phải thúc tiến độ nhiều dự án lớn, vừa phải xử lý những điểm nghẽn kéo dài như ùn tắc giao thông, úng ngập, ô nhiễm môi trường, nhu cầu về một cơ chế pháp lý đủ linh hoạt để tháo gỡ khâu thu hồi đất trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Trên nền bối cảnh đó, Nghị quyết số 258/2025/QH15 được thông qua ngày 11/12/2025 tại Kỳ họp thứ 10, Quốc hội khóa XV ra đời, tạo khung pháp lý để Hà Nội được thí điểm áp dụng một số cơ chế, chính sách đặc thù đối với các dự án lớn, quan trọng trên địa bàn. Điểm đáng chú ý của Nghị quyết 258 là cho phép HĐND thành phố Hà Nội quyết định tiêu chí, mức bồi thường, hỗ trợ, tái định cư khi Nhà nước thu hồi đất để thực hiện các dự án thuộc diện này. Đây là một bước phân cấp có ý nghĩa thực tiễn rõ rệt, bởi nó mở thêm dư địa để Thủ đô chủ động hơn trong xử lý các dự án cần triển khai ngay, thay vì hoàn toàn vận hành theo mặt bằng cơ chế chung.

Sau khi có nền tảng pháp lý từ Quốc hội, Hà Nội tiếp tục điều chỉnh các chính sách hỗ trợ liên quan đến thu hồi đất. Cụ thể, tại Quyết định số 10/2026/QĐ-UBND ngày 18/1/2026, Thành phố sửa đổi, bổ sung nhiều quy định về bồi thường, hỗ trợ, tái định cư. Trong đó, mức hỗ trợ di chuyển mộ tăng lên 15 triệu đồng/mộ, so với mức cũ 10 triệu đồng/mộ; hỗ trợ tiền thuê nhà tạm cư trong thời gian chờ bố trí tái định cư tăng lên 2,5 triệu đồng/nhân khẩu/tháng hoặc 5 triệu đồng/hộ độc thân/tháng, mức tối đa 15 triệu đồng/thửa đất ở thu hồi/tháng; mức thưởng bàn giao mặt bằng đúng tiến độ đối với đất nông nghiệp tăng lên 10.000 đồng/m², tối đa 10 triệu đồng/người sử dụng đất. Việc bổ sung này cho thấy ngay từ khâu xây dựng chính sách, Hà Nội đã nhìn nhận nhu cầu phải tăng thêm các hỗ trợ cụ thể để việc thu hồi đất diễn ra thuận lợi hơn trong thực tế.

Trên cơ sở đó, ngày 27/1/2026, HĐND TP Hà Nội ban hành Nghị quyết số 90/2026/NQ-HĐND để thực hiện khoản 4 Điều 7 của Nghị quyết 258. Nếu Nghị quyết 258 là khung pháp lý mở đường, thì Nghị quyết 90 là bước cụ thể hóa trực tiếp ở khâu nhạy cảm và khó khăn nhất của nhiều dự án: bồi thường khi thu hồi đất. Theo nội dung được công bố, đối với nhóm dự án thuộc điểm a khoản 2 Điều 1 Nghị quyết 258, mức bồi thường bằng tiền về đất được áp dụng bằng 2 lần mức quy định; đối với các dự án thuộc các điểm b, c, d, đ khoản 2 Điều 1, mức này được áp dụng bằng 1,5 lần mức quy định hiện hành. Đồng thời, Nghị quyết 90 cũng quy định không áp dụng đối với các dự án đã và đang triển khai giải phóng mặt bằng trước thời điểm Nghị quyết 258 có hiệu lực. Quy định này cho thấy phạm vi áp dụng của cơ chế mới được xác định khá rõ, chủ yếu đối với các dự án triển khai trong giai đoạn hiện nay.

Khoảng trống đồng bộ: Khi giá đất chưa đi đôi với an sinh bền vững

Từ góc độ văn bản, Nghị quyết 90 đã mở thêm công cụ cho Hà Nội ở khâu bồi thường khi thu hồi đất. Nhưng từ góc độ đời sống, hiệu quả của công cụ ấy không chỉ được quyết định bởi hệ số bồi thường, mà còn ở việc nó tác động như thế nào đến tâm lý, kỳ vọng và mức độ yên tâm của người dân khi phải bàn giao mặt bằng. Chính từ chỗ giao nhau giữa khung pháp lý và đời sống thực tế ấy, nhiều vấn đề bắt đầu lộ rõ hơn.

Ở góc độ pháp lý, Luật sư Nguyễn An Bình, Trưởng Văn phòng Luật sư Nguyễn An Bình và Cộng sự, Đoàn Luật sư TP Hà Nội, cho rằng giải phóng mặt bằng nhiều năm qua luôn là khâu nhạy cảm nhất trong quá trình triển khai các dự án hạ tầng, không chỉ vì liên quan đến nguồn lực tài chính rất lớn mà còn bởi tác động trực tiếp đến nơi ở, tài sản và sinh kế của người dân. Theo ông, Hà Nội vì vậy cần một cơ chế đủ đặc thù để xử lý những tình huống mà khung chính sách chung khó đáp ứng yêu cầu tiến độ.

Từ nội dung Nghị quyết 90 có thể thấy phần được điều chỉnh mạnh nhất là bồi thường bằng tiền đối với đất, với mức áp dụng 2 lần hoặc 1,5 lần tùy nhóm dự án; trong khi các khoản liên quan đến tài sản trên đất, hỗ trợ ổn định đời sống và tái định cư vẫn cơ bản áp dụng theo mức hiện hành. Đặt Nghị quyết 90 trong tương quan với Quyết định số 19/2026/QĐ-UBND, theo đó hệ số điều chỉnh giá đất K vẫn ở mức 1, có thể thấy phần được điều chỉnh đáng kể nhất trong cơ chế đặc thù hiện nay vẫn là bồi thường bằng tiền đối với đất. Trong khi đó, các nội dung gắn với hỗ trợ đời sống, chỗ ở tạm cư và tái định cư chưa cho thấy sự điều chỉnh tương ứng trên cùng một mặt bằng chính sách.

Nếu nhìn thuần túy trên giấy tờ, sự thay đổi ấy là một bước tiến. Nhưng ở ngoài thực tế, người dân hiếm khi chỉ nhìn vào con số bồi thường cho đất. Điều họ quan tâm còn là căn nhà đang ở sẽ được tính ra sao, tài sản trên đất được bồi thường như thế nào, tiền thuê nhà tạm cư có đủ để xoay xở trong giai đoạn chờ bố trí nơi ở mới hay không, và sau khi di dời thì cuộc sống có sớm ổn định được không.

Người dân di chuyển để giải phóng mặt bằng.

Người dân di chuyển để giải phóng mặt bằng.

Nhìn từ thực tiễn cơ sở, ông Đặng Anh Vũ, nguyên Phó Bí thư Đảng ủy phường Lê Đại Hành, nguyên Phó Chủ tịch phường Nguyễn Du, quận Hai Bà Trưng, cho rằng đây cũng chính là điểm khiến người dân còn nhiều băn khoăn trong quá trình thực hiện. Theo ông, với người dân thuộc diện thu hồi đất, điều họ quan tâm không chỉ là mức bồi thường đối với đất, mà còn là khả năng ổn định cuộc sống sau khi di dời, từ chỗ ở, sinh hoạt đến các điều kiện bảo đảm cuộc sống trong giai đoạn chuyển tiếp.

Nói cách khác, người dân không chỉ nhìn vào số tiền nhận được, mà nhìn vào việc phương án bồi thường, hỗ trợ và bố trí chỗ ở mới có đủ để họ sớm ổn định cuộc sống hay không. Trong thực tế, khi phần đất được điều chỉnh theo cơ chế đặc thù nhưng các chính sách gắn với hỗ trợ đời sống và tái định cư chưa thay đổi tương xứng, tâm lý so sánh hoặc kỳ vọng vào một phương án bù đắp toàn diện hơn là điều dễ phát sinh. Đây là yếu tố cần được đặc biệt lưu ý trong quá trình tổ chức thực hiện.

Theo ông Đặng Anh Vũ, trong bối cảnh đó, chính quyền cơ sở, nơi trực tiếp đối thoại, giải thích và vận động người dân, sẽ là cấp chịu áp lực rõ nhất. Bởi đây là nơi phải chuyển các quy định trên văn bản thành phương án thực hiện cụ thể, rõ ràng và khả thi để tạo đồng thuận. Hiệu quả của một cơ chế đặc thù, vì thế, không nên chỉ nhìn ở mức bồi thường tăng thêm, mà còn ở khả năng thu hẹp khoảng cách giữa tiến độ dự án và sự đồng thuận xã hội.

Điều ấy hiện lên khá rõ trong cách người dân đón nhận chính sách ở thực tế.

Giải phóng mặt bằng.

Giải phóng mặt bằng.

Ngồi trong căn nhà cũ đã bắt đầu được tháo dỡ một phần mái để nhường chỗ cho dự án đường Vành đai 2,5, ông Nguyễn Văn Thủy, ở phường Cầu Giấy, nhìn ra con đường bụi đỏ phía trước và nói chậm rãi: “Lúc đầu nghe di dời, ai chẳng xót. Nhưng khi cán bộ phường xuống tận nhà, chỉ rõ vị trí tái định cư, giải thích cặn kẽ mức bồi thường mới, tôi cũng yên tâm hơn. Người dân không ngại thay đổi, điều quan trọng là mọi việc phải rõ ràng, minh bạch”.

Từ những trường hợp như ông Hùng có thể thấy, Nghị quyết số 90/2026/NQ-HĐND không chỉ mở thêm dư địa để Hà Nội xử lý những dự án lớn, quan trọng, cần triển khai ngay. Điều đáng nói hơn là cơ chế ấy chỉ thật sự phát huy hiệu quả khi đi cùng một quá trình tổ chức thực hiện đủ rõ ràng, đủ thấu đáo để người dân hiểu, tin và chấp nhận đồng hành. Khi mặt bằng pháp lý đã được mở ra, áp lực cũng dồn rõ hơn về phía những người trực tiếp thực thi ở cơ sở – nơi từng phương án bồi thường phải đi qua đối thoại, từng băn khoăn phải được trả lời bằng trách nhiệm cụ thể, và từng cuộc vận động chỉ có ý nghĩa khi đi cùng sự minh bạch, kiên nhẫn và bản lĩnh hành động. Cũng từ đây, câu chuyện của cơ chế sẽ chuyển sang câu chuyện của những con người đang đứng ở tuyến đầu của đồng thuận.

Ngày xuất bản: 30/3/2026
Chỉ đạo: Phan Hùng - Kim Phương Bình
Tổ chức sản xuất: Hồng Vân
Thực hiện: Thùy Linh - Thảo Lê
Trình bày: Hoài Thu