Cái đẹp

Thứ Sáu, 06-08-2021, 16:30

Dương Văn Lượng

 

Cả nước ngày đêm chống dịch

Cái Ðẹp hiện lên

Trong muôn vàn nhếch nhác mưu sinh

Trong thật thà lam lũ

Những nỗi đau và chia ly thầm lặng

Những chuyện đời lá rách, lá lành

"Bầu ơi thương lấy bí cùng"

Giấc ngủ vội trên đường truy vết

Nụ cười sau nhiều lớp khẩu trang

Những suất cơm cho người cơ nhỡ

Những cửa hàng không đồng

Những yêu thương không lời hoa mĩ…

 

Trần tục và thánh thiện

Cái đẹp không mạ kền.

 

Chiều nắng hạ

Bùi Kim Anh

 

Phía trước tôi chỉ là màn hình

tôi đang đọc

những dòng tin pha trộn phá vỡ cảm xúc

cái mã số bổ sung thay tên họ

một ký hiệu và dãy thứ tự

gợi lo lắng lặng lẽ

 

một chiều nắng hạ nhạt

phố đeo khẩu trang giảm âm thanh

đã là thói quen cách ly hơi thở

thương nhiều hơn trong nỗi nhớ

tôi chỉ có thể mỗi ngày như vậy

không thể giả bộ.

 

Ở vùng giãn cách

Hoàng Thị Hiền

 

Những con số tăng lên dội vào ngực

Ngang qua thơ tiếng còi hú đêm gầy

Sáng thức giấc vội quờ ngay điện thoại

Cả nụ cười con trẻ cũng chăng dây.

 

Tấm vé du lịch tuột khỏi kẽ tay

Ta để dành cho bé đếm ngày xa mẹ

Ở tâm dịch có nhiều y tá trẻ

Khoác áo lên quên cả thỏi son hồng

 

Ta để dành cho những cặp vợ chồng

Lùi ngày cưới để lên đường chống dịch

Mặt trời lên ở vùng vừa giãn cách

Thắp niềm tin đoàn kết sẽ bình yên.

 

Tiếng loa chở rau, mắm, muối, gạo, nêm

Những con số sẽ đứng yên rồi mất,

Ngày mai gọi bao cung đường tấp nập

Bỏ khẩu trang tôi lại ngắm em cười.

 

Cây bàng góc phố

Phùng Văn Khai

 

Âm thầm mưa gió

đông tàn rực đỏ buốt trời xa

nhất loạt trẫm mình xác phố

chân người điếng lá đăm đăm

 

Cành gày xòe vai

lạnh sương ngâm thế kỷ

vết đạn loang tường âm ỉ

thân nghiêng hằn ụ mây đêm

 

Những phố những đèn

lồng lộng trang kim

ngậm đau cật ruột

chùm xanh khuya khoắt

kiệt cùng gục đỏ thâm rêu

 

Mấy mùa binh lửa

ngưng nguôi mấy buổi an lành

mái khuya chất chứa

thì thầm mời gọi trăng lên

 

Trăm năm chống trời góc phố

chìm nổi thịnh suy

cơ hàn gân cốt

tự mình ngẫm nghĩ cao xanh.