Chợ phiên Bắc Hà

Thứ Bảy, 05-06-2021, 11:22

Nguyễn Thánh Ngã

 

Lâu rồi chưa đi chợ phiên

Ra Bắc Hà em dắt vào thắng cố

Rượu ngô đôi chén bốc lên trời...

 

Thế là khèn bay

Khăn thổ cẩm bay bay

Muôn sắc màu uốn lượn

 

Một chén say

Thì nhiều chén cũng say

Anh nghe tiếng ngựa hí

Anh nghe tiếng khèn rền

 

Ngàn chiếc váy phủ xuống chợ phiên

Vùng cao bay lên sặc sỡ nắng vàng

Mùi trâu bò trộn lẫn mùi khói thuốc

Nồng nã chen vai dìu dặt nói cười

Anh như thằng bé cưỡi ngựa

Thong dong bên em đầy ắp gùi tình

Em mua cái áo vùng cao

Cái chăn bông cho anh đắp

Không quên chai rượu về uống với
Si Ma Cai

Dù Bắc Hà có "trăm bó gianh" (★)

Vẫn còn thiếu cái ôm em vào ngực

Cao nguyên trắng đã xa rồi mùa
hoa anh túc

Chỉ còn tóc em bay như suối Thái suối Tày

Eo em thon như Khau Phạ đèo Mông

 

Anh vẫn nhớ

Môi em như hoa gạo

Ðốt cháy chúng mình giữa cái lạnh
chợ phiên... 

(★)Bắc Hà xuất phát từ tiếng Tày "Pạc ha" nghĩa là "trăm bó gianh".

Chợ phiên Bắc Hà -0

Chạm

Trần Lệ Chiến

 

Em chạm vào anh trái tim thắp lửa

Chạm vào nụ cười thấy mình an nhiên

Chạm vào men say chưng nồng giọt rượu

Chạm vào tri kỷ ta trao cho nhau…

 

Chạm vào mắt môi tan trong hơi thở

Hiện thực như mơ ngân rung dội về

Ta... chạm vào nhau ngỡ là huyền thoại

Một miền viên mãn... tan trong hư vô

 

Là thực hay mơ chỉ khi ta cảm

Chạm vào tỉnh thức ngỡ là trăm năm!

 

 Ông Thiện

Lê Tiến Vượng

 

Bên kia Ông Ác hằm hằm

Ông Thiện thì chả nói năng… chỉ cười

Cửa chùa đứng ở đầu hồi

Ông Thiện tít mắt nhìn đời, vui không?

 

Cuộc đời sắc sắc, không không

Ðường vào cõi Phật mênh mông em à

Hồn ta nửa Phật, nửa ma

Nhìn Ông Thiện hệt như là người thân

 

Vào chùa nhẹ gót đưa chân

Bước qua cõi tục là gần cõi tiên

Chắp tay ba vái cửa thiền

Bao nhiêu trắc trở buồn phiền cũng tan

 

Em ơi, về cõi Niết Bàn

Mang làm gì những lo toan ở đời

Nhìn Ông Thiện đứng mãi cười

Nghe như khúc khích, kiếp người… phù du.