Diễn đàn chủ nhật

Quan tâm bảo hiểm cho vận động viên

Việc bảo hiểm cho vận động viên không phải đến bây giờ mới được nhắc đến, nhưng với thể thao Việt Nam, dường như vẫn là một câu chuyện còn “tương đối mới mẻ” và không được xem trọng.

Cuối năm 2015, Công ty Cổ phần bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam (VPF) đã thực hiện một “bước đột phá” cho làng thể thao nước nhà khi mua bảo hiểm cho cầu thủ tham gia ba giải đấu thuộc hệ thống bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam là V-League, hạng Nhất và Cúp quốc gia. Không phải nói quá khi gọi đó là bước đột phá bởi trước thời điểm đó, qua nhiều mùa giải, chưa bao giờ cầu thủ được quan tâm mua bảo hiểm trong khi môi trường thi đấu của bóng đá, chứa đựng nhiều rủi ro và nguy cơ chấn thương. Nối tiếp bộ môn bóng đá, vừa qua, tại Giải vô địch bóng bàn toàn quốc Báo Nhân Dân lần thứ 34, Ban Tổ chức giải cũng đã tìm kiếm tài trợ để mua bảo hiểm cho các vận động viên, đề phòng những tai nạn đáng tiếc trong thời gian dự giải. Việc làm này mang nhiều ý nghĩa nhân văn và được các doanh nghiệp bảo hiểm hưởng ứng tham gia, trong đó có Công ty Cổ phần Bảo hiểm Viễn Đông (VASS) nhiệt tình ủng hộ tài trợ mua bảo hiểm dành cho các vận động viên, huấn luyện viên, trọng tài và các thành viên ban tổ chức, điều hành với mức bảo hiểm tối đa lên tới 200 triệu đồng/người/vụ.

Tuy nhiên, lâu nay việc mua bảo hiểm vẫn do ban tổ chức một số giải chuyên nghiệp quốc gia thực hiện trong phạm vi của giải đấu. Thời hạn của các gói bảo hiểm cũng tương đối ngắn và mới chỉ giới hạn trong thời gian diễn ra giải đấu mà vận động viên tham dự, trong khi ở nhiều nước, trách nhiệm này lại thuộc về các câu lạc bộ chủ quản và đơn vị quản lý vận động viên. Hợp đồng thuê, sử dụng, chuyển nhượng vận động viên ở nhiều nước nêu rất rõ mức bảo hiểm mà vận động viên được nhận khi bị chấn thương hay tai nạn trong quá trình thi đấu cho câu lạc bộ và đơn vị. Hiện tại, ở Việt Nam, nếu không được câu lạc bộ mua bảo hiểm thì vận động viên sẽ phải đối diện với rủi ro chấn thương trong tập luyện, thi đấu với mức chi phí chữa trị ngày càng cao.

Bên cạnh bóng đá, bóng bàn, rất nhiều môn thi đấu khác, nhất là những môn mang tính đối kháng và có nguy cơ chấn thương cao như võ, vật, cử tạ, thể dục dụng cụ, đua thuyền... lại càng cần có bảo hiểm. Điều đáng buồn là vấn đề này không chỉ do sự xem nhẹ của ngành thể thao mà còn do những quy định bất hợp lý của các cơ quan quản lý nhà nước. Hiện tại, bảo hiểm thể thao vẫn chưa được đưa vào danh sách các loại bảo hiểm đặc thù, cho nên bảo hiểm y tế chỉ chi trả những dịch vụ cơ bản, còn trường hợp chấn thương nặng cần kỹ thuật điều trị đặc biệt hoặc phải chữa chạy ở ngoài nước thì vận động viên sẽ phải tự trả tiền. Gói bảo hiểm chấn thương cho vận động viên ở các giải đấu, không vượt mức 50 nghìn đồng/người. Mức mua bảo hiểm này thường không đủ chi trả cho điều trị khi chấn thương.

Đã đến lúc cần thay đổi các quy định bảo hiểm với cơ chế khuyến khích câu lạc bộ, đơn vị quản lý, sử dụng vận động viên và nhà tài trợ tham gia mua bảo hiểm nhiều hơn cho các vận động viên. Bản thân các vận động viên cũng cần chú ý đến vấn đề này khi ký hợp đồng chuyển nhượng hay thi đấu với câu lạc bộ và các “ông bầu” sử dụng họ. Trong các trường hợp chấn thương, tai nạn, nếu không được bảo hiểm, rất ít vận động viên có khả năng chi trả chi phí chữa trị, đồng thời phải đối diện cuộc sống đầy bất trắc do bệnh tật sau khi kết thúc sự nghiệp thi đấu. Thực tế cho thấy, nhiều tuyển thủ quốc gia đã đạt tới đẳng cấp khu vực, thậm chí là thế giới trong nhiều trường hợp chấn thương phải nén đau thi đấu cho câu lạc bộ vì trách nhiệm hợp đồng và niềm say mê của mình, nhưng sau đó đã phải chạy vạy vay mượn khắp nơi để phẫu thuật, điều trị thương tật.

Câu chuyện các cầu thủ bóng đá và vận động viên bóng bàn được mua bảo hiểm chấn thương và tai nạn tại các giải đấu là nét mới của thể thao Việt Nam, nhưng mong rằng về lâu dài, điều này cần được hoạch định và đưa vào quy định cụ thể đối với từng câu lạc bộ, đơn vị và ngành thể thao địa phương.